Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Não Từ Văn Lương đều đang sung huyết:
- Mong quốc gia yên tâm! Mong lãnh đạo yên tâm! Tôi… Từ Văn Lương, nhất định không phụ sứ mệnh!!
Trần phó bộ trưởng:
- Buông tay làm đi! Muốn tiến lên một bước, hãy dũng cảm, đừng phụ lòng con dân của Thượng Bắc.
Liếc nhìn Tề Lỗi:
- Càng đừng phụ lòng vai diễn viên nhỏ này!
- Hì hì.
Tề Lỗi không giả vờ nữa, ngả bài, cười ngốc nghếch.
Vẫn là câu nói kia, tôi chỉ mười sáu tuổi, diễn thì thế nào? Mấy người ai có thể làm gì tôi?
....
————————
Chẳng ai ngờ được rằng, cuộc nói chuyện này cuối cùng sẽ kết thúc theo cách này.
Nhìn thì có vẻ như Tề Lỗi đã phát huy tác dụng mang tính quyết định, nhưng trên thực tế, cậu chẳng qua là một cây gậy quấy phân.
Điểm sáng duy nhất, có thể chính là thời cơ xuất hiện, hoặc có lẽ là phối hợp ăn ý cùng Từ Văn Lương.
Nói trắng ra, bất kể Trần phó bộ trưởng hay Quách Xương Tồn, hoặc là Từ Văn Lương, tất cả đều rơi vào cục diện tiến thoái lưỡng nan, cũng đều bị giam cầm tại vị trí của chính mình mà không cách nào thoát ra.
Mà lúc này đây, Tề Lỗi giống như một cây gậy, đưa tới tay 3 người, hoàn hảo.
Sự việc cũng chính là kỳ diệu như vậy, có mấy lời, bọn họ không thể nói, nói ra sẽ gây phiền phức, duy chỉ Tề Lỗi có thể nói, bởi vì cậu vẫn chỉ là một đứa bé.
Đến mức khi tổ nghiên cứu rời khỏi nhà của Tề Ngọc Hoa, Quách Xương Tồn vẫn nghiêm trọng nghi ngờ, đây là kẻ lừa gạt do Từ Văn Lương mời tới.
Thừa dịp lãnh đạo phía trên không chú ý, thì thầm với Từ Văn Lương.
- Đồng chí Văn Lương, thủ đoạn phá cục này, tôi không ngờ tới đấy, tuyệt vời!
Lời này khiến Từ Văn Lương toát mồ hôi hột, cái đó thật sự không phải tôi tìm đến!
Mà một bên, Phó Trường Hà, còn có Quản Kiến Dân, thì đang ghen tị.
Trong lòng tự nhủ, đây chính là tên tiểu tử đã ủi cải trắng nhà lão Tề phải không? Thực là không tồi!
Giương mắt vừa vặn trông thấy Quản Tiểu Bắc và Phó Giang đang bấu vào bệ cửa sổ xem náo nhiệt, hai người lập tức trừng mắt:
- Cái quái gì vậy!
Đáng tiếc, hai người trong phòng kia đều không quan tâm, còn đang cảm thán:
- May mắn! May là anh Vĩ đi rồi, bằng không thì phải chịu đả kích lớn!
Kết quả, Tài Chính nói một câu:
- Yên tâm, tớ sẽ đem chuyện ngày hôm nay kể lại cho anh tở không sót một chữ.
Quản Tiểu Bắc:
“......”
Phó Giang:
“......”
Đều ấm ức thay Tài Vĩ.
Nâng mắt bắt gặp Từ Tiểu Thiến, Quản Tiểu Bắc há miệng khuyên:
- Tránh xa thằng đó một chút, quá mưu mô, không phải người tốt lành gì!
Từ Tiểu Thiến hếch cằm:
- Tớ tình nguyện! Quản được chắc?
Quản Tiểu Bắc:
“......”
Nhẫn nhịn nửa ngày:
- Xì, ngu không chịu được!
Quản Tiểu Bắc ăn giấm.
......
Cuối cùng, tổ nghiên cứu rời đi, Trần phó bộ trưởng còn đặc biệt quan tâm đến Từ Văn Lương.
Nói là tổ nghiên cứu làm phiền đến không gian riêng tư của ông và con gái, hành trình buổi chiều không cần đi theo nữa, đi với con gái đi.
Đưa tiễn tổ điều tra và nghiên cứu đi, ánh mắt Từ Văn Lương rơi trên người Tề Lỗi.
Tâm trạng có chút phức tạp.
---
Thật ra cho đến bây giờ Từ Văn Lương vẫn không thể tin được rằng, tên nhóc này thông minh tới mức có thể chớp lấy thời cơ không chê vào đâu được để mà xuất hiện.
Rốt cuộc là cậu ta đoán mò, hay thật sự có năng lực?
Thành thật mà nói, Từ Văn Lương hy vọng rằng hắn chỉ đoán mò mà thôi!
Nếu như chỉ là đoán mò thì tốt, Từ Văn Lương không sợ Tề Lỗi là một thiếu niên nhiệt huyết, như một ngọn lửa mê hoặc con gái mình. Tình huống như vậy không đáng sợ...
Nhưng nếu như cậu ta quả thực có mắt nhìn và đầu óc như thế, vậy con gái cưng sẽ gặp phải nguy hiểm...
Quá mưu mô! Làm sao Từ Thiến có thể là đối thủ của cậu ta?
Được thôi, trong mắt bậc làm cha làm mẹ, những cậu nhóc ở tuổi này mà bị nghi ngờ là con rể của bản thân, vậy thì đó chính là kẻ thù!
Tiếp đó, Từ Văn Lương lấy tư cách là phụ huynh của Từ Thiến, chính thức cảm ơn sự hiếu khách của Tề Ngọc Hoa dành cho Từ Thiến, hơn nữa còn căn dặn Từ Thiến và bạn bè khi ra ngoài chơi một số điều cần phải chú ý, chẳng hạn như chú ý an toàn,...
Hoàn toàn không hề có tư thái của một vị Bí thư thành uỷ.
Nhân cơ hội đến thăm nơi ở của đám Tề Lỗi, tranh thủ khi được ở riêng với cậu, một già một trẻ mới chính thức nói chuyện...
- Tôi đã xem tin tức rồi... Cậu rất tài năng.
Từ Văn Lương không hề nhắc đến chuyện vừa rồi, điều này khiến cho Tề Lỗi cảm thấy có chút không thoải mái, thậm chí còn hối hận về biểu hiện hồi nãy. Trong lòng thầm nhủ, người lớn mấy người không thể như vậy chứ, dùng xong lập tức bỏ đi? Không hề tỏ chút thái độ nào sao?
Hơn nữa như thế này là có ý gì? Bản tin gì cơ chứ? Là thật lòng muốn khen ngợi? Hay là đang mắng cậu quá mưu mô thế? Không phải hai chúng ta hợp tác rất tốt sao? Rất có tiềm năng phát triển kia mà!
Trong đầu Tề Lỗi hiện lên hàng trăm dấu chấm hỏi lớn nhỏ khác nhau.
Tuy nhiên, thực tế quá phũ phàng, đây chính là tình trạng mà Tề Lỗi sắp gặp phải.
Trong tình huống bình thường, cậu sẽ có hai lựa chọn, một là thành thật thẳng thắn, làm những chuyện nên làm. Ba vợ à, sự chân thành mới là điều quan trọng nhất. Huống hồ vừa rồi cậu còn thể hiện xuất sắc như vậy.
Hai là giả ngu, xem như vừa rồi là mèo mù vớ được cá rán, tin tức cũng là mèo mù vớ được cá rán nốt.
Tề Lỗi lựa chọn cách thứ hai!
Cậu nở một nụ cười vô cùng chất phát:
- Chú nói quá rồi, chỉ là bình thường cháu khá thích xem tin tức, cũng sẵn sàng suy xét đến những vấn đề liên quan đến tin tức đó mà thôi.
Từ Văn Lương nhướng mày, ra là vậy sao?
Tốt thôi, ông trả lời Tề Lỗi:
- Nếu đã có niềm yêu thích trong lĩnh vực này, vậy thì càng phải cố gắng vì nó...
- Chỉ có thiên phú không thôi là không đủ để cậu có thể tiến xa hơn, bản thân cậu phải biết cố gắng mới được. Theo như tôi được biết, điểm xét tuyển ngành Báo chí của các trường cao đẳng đại học hàng đầu nước ta không hề thấp. Cậu cần phải nỗ lực hơn nữa!
Kétt! Khuôn mặt Tề Lỗi gần như tái mét! Không nói chuyện tử tể được sao? Tại sao không nghĩ rằng chuyện học hành của cậu sẽ không thể thất bại được nhỉ?
Tiếp tục giả vờ ngốc nghếch, làm một đứa trẻ quật cường:
- Thật ra cũng không bi quan đến mức đó, những môn xã hội của cháu không tệ, nếu như có thể cải thiện điểm số môn toán lên cao hơn một chút, vậy thì không khó để đậu vào một trường Báo chí tốt.
Cậu học không giỏi, nhưng mà! Cậu không cảm thấy vui vẻ khi bị phê bình như thế!!
Từ Văn Lương:
"...."
Điều này khiến ông không khỏi hoài nghi, có phải bản thân đã đa nghi rồi hay không, đây chỉ là một cậu nhóc bình thường mà thôi, không mưu mô như ông nghĩ.