Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi nhìn Tề Lỗi thật lâu, ông mới chắp tay đi ra khỏi phòng. Nhưng ngay trước khi rời đi, ông còn nói thêm vài câu.
- Lần đầu tiên gặp mặt, tôi cũng không có gì để bày tỏ với cậu, chỉ có thể tặng cậu một vài lời khuyên…
Tề Lỗi biết mình đã vượt qua bài kiểm tra rồi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm:
- Chú cứ nói đi ạ.
- Bây giờ mấy đứa vẫn còn nhỏ, nhưng cho dù có là trẻ con hay là người trưởng thành đi nữa, cũng đều có nhiệm vụ của mình, điều này rất quan trọng. Giống như tình huống vừa rồi, các vị lãnh đạo có nhiệm vụ của các vị lãnh đạo, cậu cũng có nhiệm vụ của chính mình, cậu đã làm rất tốt.
- Ví dụ như tôi, thân làm một người cha, tôi không thể không suy xét cho con gái của mình.
- Chẳng hạn như cậu, là một học sinh, nhiệm vụ quan trọng nhất của cậu bây giờ, đó chính là học tập.
- Cho nên, cậu có thể hứa với tôi một việc được hay không?
Ánh mắt của Từ Văn Lương vô cùng chân thành, Tề Lỗi không có cách nào từ chối được:
- Chú nói đi ạ.
Từ Văn Lương:
- Đừng để Từ Thiến…rơi vào tình huống khó xử quá sớm.
- Bảo vệ thật tốt con bé… Tôi hy vọng mấy đứa có thể tập trung vào việc học.
- Đợi đến khi nào hai đứa thật sự trưởng thành, có thể đối mặt với thân phận và tình cảm của đối phương, đến lúc đó tôi cam đoan sẽ không ngăn cản hai đứa nữa…
- Còn bây giờ… Cậu cứ làm một học sinh tốt, còn tôi sẽ cố gắng làm một người cha đủ tư cách, có được không?
Tề Lỗi:
"......"
Cứ việc nói thẳng với cháu rằng, đừng phát sinh mối quan hệ đó với con gái của chú, như vậy có phải là ngắn gọn hơn không? Việc gì phải dong dài như thế?
Vốn dĩ cậu còn muốn tiếp tục giả ngốc để đối phó với việc này. Nói chuyện mơ hồ như thế, ai mà hiểu cho được…
Tuy nhiên, bây giờ nghĩ lại….
Tề Lỗi không thể giả vờ được nữa.
Một người làm cha, có thể nói ra những lời khó nói như thế này, trong lòng phải lo lắng biết bao? Đường đường là một bí thư thành uỷ, ấy vậy mà phải nói chuyện với một đứa trẻ mười sáu tuổi bằng giọng điệu gần như cầu xin thế này, khó khăn biết bao nhiêu?
Cuối cùng, Tề Lỗi quyết định không giả vờ nữa, đây là vấn đề về nguyên tắc, khuôn mặt của cậu đột nhiên trở nên rất nghiêm túc:
- Chú…
- Xin chú cứ yên tâm, cháu biết rất rõ điều gì nên làm, điều gì không nên làm ở độ tuổi của chúng cháu. Cháu…
- Cũng muốn bảo vệ cậu ấy thật tốt…
Từ Văn Lương:
"......"
Vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị!
Trong lòng vừa mới được thở phào nhẹ nhõm một hơi, bây giờ lại nhanh chóng co thắt.
Ông không biết bản thân nên vui mừng hay là nên tức giận nữa…
Vui mừng là vì ít nhất Tề Lỗi đã cho ông một lời hứa, một lời hứa vô cùng trang trọng.
Không có vẻ như là giả.
Còn tức giận là vì…
Thằng nhóc này! M* nó, quả nhiên trước đó cậu ta đang giả vờ ngu ngốc!!
Ông quan sát Tề Lỗi một lần nữa, âm thầm lắc đầu. Lần đầu tiên gặp mặt Tề Lỗi, có điều tốt, cũng có điều không tốt…
Nó rất phức tạp, điều đáng sợ hơn đó chính là trái tim đang bị treo lơ lửng của Từ Văn Lương, không những không được thả lỏng mà còn bị nhấc cao hơn trước?
Nhìn Từ Thiến đang đứng canh chừng ở trước cửa, ông im lặng thật lâu.
Rốt cuộc chỉ đành lắc đầu:
- Tối nay… không cần phải trở về thị trấn.
Dứt lời, ông chào tạm biệt cô tư của Tề Lỗi, đạp xe đạp, một mình cô đơn rời đi trên đường lớn.
Từ Văn Lương có cảm giác, hôm nay… Nhờ sự giúp đỡ của Tề Lỗi, ông đã giành được một cơ hội, nhưng cũng chính vì thế, ông đã đánh mất con gái của mình…
Chịu thiệt rồi…
Từ Thiến nhìn bóng lưng ngày một xa dần của ba mình.
- Giữa cậu và ba tớ đã nói chuyện gì thế! Sao tớ lại có cảm giác ông ấy cứ là lạ?
Tề Lỗi đáp:
- Đâu có nói gì đâu? Biểu hiện của tớ khá tốt đấy.
Từ Thiến nhíu mày:
- Thật chứ?
- Thật mà!
- Tại sao tớ lại có cảm giác cậu đã làm sai điều gì ấy nhỉ?
Sắc mặt Tề Lỗi tối sầm:
- Không phải chứ?
Từ Thiến đáp:
- Phải!
- Tề Lỗi, cậu tiêu rồi, cậu đã nằm trong danh sách đen của đồng chí Từ Văn Lương rồi!
Tề Lỗi cố gắng nhớ lại cuộc trò chuyện vừa rồi, cậu đã tiêu đời rồi sao? Sao cậu lại có cảm giác mọi chuyện rất tốt mà?
Lần đầu tiên gặp ba vợ, có thể biểu hiện một cách xuất sắc như thế, không phải dễ đâu đấy?
- Từ Tiểu Thiến, cậu hù doạ ai đấy??
....
————————
Tổ nghiên cứu ở trấn Bạch Hà hai ngày, cuối cùng đã hoàn thành nhiệm vụ điều tra khảo sát một cách xuất sắc , thắng lợi trở về.
Nhờ có sự góp ý thẳng thắn trước đó, trong hai ngày qua, cả Từ Văn Lương lẫn Quách Xương Tồn đều không còn phải bận tâm đến điều gì nữa, tất cả vấn đề của Thượng Bắc nói riêng và những khó khăn mà tỉnh Long Giang phải đối mặt nói chung, lần lượt được trình bày trước mặt tổ nghiên cứu.
Dựa trên những vấn đề đó, một cuộc thảo luận chuyên sâu về các thách thức mà Đông Bắc phải đối mặt trước làn sóng cải cách và hội nhập trong nước đã được tổ chức.
Trần phó bộ trưởng nhìn những thôn trang, lâm trường đã không còn chút hy vọng nào nữa, chỉ có thể biến mất theo năm tháng. Càng thêm khẳng định, Thượng Bắc nhất định có thể tạo ra một con đường xây dựng nền nông nghiệp mới dưới thời đại chú trọng vào phát triển công nghiệp!
Hơn nữa… đây là một vấn đề vô cùng cấp bách!
Chỉ cần chậm thêm một chút nữa, trấn Bạch Hà sẽ bị bỏ trống thêm mười mấy thôn làng! Mọi người đều bỏ chạy hết!
Tóm lại, có thể nói cuộc khảo sát nghiên cứu lần này mang ý nghĩa vô cùng quan trọng!
Trước khi đi, Trần phó bộ trưởng đã gọi Từ Văn Lương đến, đứng trước mặt các quan chức cấp cao dặn dò, khích lệ, đồng thời còn tặng cho ông một phần quà đặc biệt.
- Sau khi trở về, tôi sẽ báo cáo tình hình thực tế của Thượng Bắc với cấp trên. Tôi cũng sẽ tìm biện pháp giúp các cậu giải quyết các vấn đề về giao thông, vận chuyển lương thực. Giúp ông xin ngân sách và sự hỗ trợ từ cấp trên!
- Chẳng bao lâu nữa, văn bản chính thức về các huyện thí điểm nông nghiệp sẽ được ban hành, đến lúc đó, tôi sẽ giúp mọi người liên hệ với các chuyên gia nông nghiệp và chăn nuôi, thành lập một ban cố vấn, trực tiếp đến Thượng Bắc hướng dẫn và hỗ trợ. Nếu như gặp phải khó khăn, có thể được giúp đỡ ngay tức khắc!
Sau khi Từ Văn Lương nghe xong, đương nhiên vô cùng kích động:
- Vậy thì tốt quá rồi! Thật sự rất tốt!
Trần phó bộ trưởng kìm chế sự phấn khích của ông lại, hỏi:
- Tóm lại bằng một câu! Quốc gia sẽ cố gắng hết sức! Thượng Bắc các cậu cũng phải cố gắng hết sức mình! Hãy phấn đấu để có thể đưa ra được một câu trả lời thoả đáng, làm gương cho công cuộc cải cách nông nghiệp ở nước ta!
- Từ Văn Lương, cậu… Còn có con dân Thượng Bắc… mọi người vẫn còn một chặng đường dài phải đi đấy!
Câu nói này như thể đang tạo gánh nặng cho Từ Văn Lương, nhưng nó cũng là đang giúp ông tăng thêm lòng dũng cảm.