Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mà Tề Lỗi....

Trần phó bộ trưởng cúi đầu trầm tư, cậu liền phát hiện sự việc hình như không có đơn giản như vậy.

Tình huống bình thường, sẽ không có bước này.

Lãnh đạo cấp cao như thế, sẽ không dễ dàng đem hỉ nộ ái ố biểu hiện ra ngoài, trừ phi chuyện này đúng ý muốn của ông ta.

Đón tiếp ánh mắt của Từ Văn Lương, trong lòng tự nhủ, liều mạng!! Tiếp tục mất não, tiếp tục ấu trĩ!!

Thậm chí hai con mắt mở to nửa ngày mà không chớp, khó chịu đến muốn rớt nước mắt, lúc này mới đầy ắp.....

Mong đợi?

Hồn nhiên?

Dùng ánh mắt yêu quê hương vô bờ bến.

Trần phó bộ trưởng đang do dự, kết quả đúng lúc trông thấy hốc mắt đỏ hoe của Tề Lỗi.

Được rồi, vừa liếc mắt liền nhìn ra đứa trẻ này đang giả vờ.

Ở đâu mà nhiều cảnh diễn vậy?

Nhưng mà, giả vờ hay không giả vờ có quan trọng không?

Đã không quan trọng nữa rồi!

Quan trọng là, cho ông ta thấy được hy vọng.

Từ một đứa trẻ 16 tuổi, đến người thành đạt, nhưng vứt bỏ công việc kinh doanh để làm nông, lại đến một quan phụ mẫu, ông ta nhìn thấy được khát vọng, nhìn thấy được tham vọng muốn chuyển mình từ trong ánh mắt của người dân Thượng Bắc này.

Cũng như Quách Xương Tồn nói, người Đông Bắc không lười! Người Đông Bắc cũng không ngu! Bọn họ chỉ là tiêu tốn quá nhiều thể lực vào trong những thập kỉ đầu thời kì thành lập nước, bây giờ lại thiếu mất một cơ hội mà thôi.

Nghĩ tới đây, Trần phó bộ trưởng thở dài một tiếng, nhìn về phía Từ Văn Lương:

- Thôi....

Chậm rãi nói:

- Những việc xây dựng cơ sở nông nghiệp gì gì đó của mấy người, tôi sẽ không xen vào. Nhưng mà, tôi sẽ nghĩ biện pháp, tìm con đường, giúp mọi người giải quyết.

Từ Văn Lương nghe xong, tim đập hụt một nhịp.

Đừng thấy chỉ là một câu nói, nhưng những người ở đây đều biết câu nói này có trọng lượng lớn như thế nào! Một cán bộ cấp lãnh đạo giúp bạn giải quyết vấn đề.... Nhất định là nhận được sự coi trọng!

Vừa muốn cảm tạ sự quan tâm của lãnh đạo, có một câu nói kia là đủ rồi! Hôm nay ông ta không khóc vô ích rồi!

Đáng tiếc, Từ Văn Lương vẫn quá nông cạn...

Không chờ ông ta mở miệng, Trần phó bộ trưởng tiếp tục nói:

- Vấn đề công nghiệp tôi không quản được, nhưng mà về phương diện nông lâm nghiệp...

Trầm ngâm trong chốc lát:

- Nói thật vậy, chuyến đi lần này của chúng tôi, đã đến tỉnh Sơn Hải, tỉnh Liêu Ninh, tỉnh Cát Lâm, cuối cùng là Long Giang.

- Điều tra nghiên cứu là một mặt, đồng thời, tổ nghiên cứu thật ra còn có một nhiệm vụ, đó là lựa chọn một huyện để thực hiện thí điểm xây dựng nền công nghiệp mới cấp quốc gia.

Lời vừa ra, đừng nói Từ Văn Lương, tròng mắt Quách Xương Tồn cũng thiếu chút trừng ra ngoài, trong lòng thầm nghĩ: Trời đất! Thứ một đi không trở lại, không ngờ lại để cho một già một trẻ này đào lên được!

Phó Trường Hà cùng Quản Kiến Dân kích động nắm chặt tay thành nắm đấm, chờ lời nói của Trần phó bộ trưởng rơi xuống.

Chỉ nghe Trần phó bộ trưởng giới thiệu:

- Huyện thí điểm nông nghiệp này, mục đích chính là, phổ biến tư duy nông lâm nghiệp kiểu mới, tập trung vào tương lai, vì quốc gia cung cấp kinh nghiệm và bài học cho việc cải cách nông lâm nghiệp sâu rộng.

- Đồng thời... Trận lũ năm nay, mọi người đều quá rõ ràng rồi đúng không? Nhìn thấy mà đau lòng! Bảo vệ rừng tự nhiên! Giữ vững môi trường của một phương, rất là cấp bách!

- Quốc gia muốn thông qua việc đổi mới hoàn toàn tư duy, vì ngành nông lâm nghiệp đang đình trệ, muốn tái phát triển, tìm một lối thoát!

- Chính là dùng huyện này, đi một con đường mới, mở kênh mương mới!

- Sẽ cho ra một số chính sách ưu đãi tương ứng, mở cửa....

Nhìn về phía Tề Lỗi:

- Chính như bạn học nhỏ này nói, là lục sắc thông đạo!

Nhíu mày, vẫn như cũ nhìn xem Từ Văn Lương:

- Nói câu thật lòng, điều kiện của Thượng Bắc các vị là không phù hợp, thậm chí là hạng chót.

- Cơ sở hạ tầng quá quá kém, không giải quyết được các vấn đề đường sá căn bản, danh ngạch thí điểm này cho mấy người cũng vô dụng. Cá nhân tôi không có ý định đem cơ hội này cho các người.

- Tổ nghiên cứu đang để ý đến một huyện của tỉnh Sơn Hải, nơi đó cơ sở hạ tầng phát triển, cũng gần thủ đô. Đó là một sự lựa chọn thận trọng và an toàn hơn.

Từ Văn Lương nghe xong có chút gấp gáp, nhưng lại không thể mở miệng.

Nhưng mà lần này lại không cầu cứu người khác, trừng mắt Tề Lỗi, ý là: Chết tiệt, cháu nói chuyện cho chú!!

Tề Lỗi, công cụ hình người, ngầm hiểu.

Ngay lập tức....

- Bác ơi, cầu xin bác, giúp đỡ Thượng Bắc đi mà!

Haizzz....

Trần phó bộ trưởng thở dài, ngược lại có mấy phần thái độ của trưởng bối:

- Đừng diễn nữa!

Liếc nhìn xung quanh, vừa nói đùa, cũng là vừa bất đắc dĩ:

- Cũng không biết là ai tìm được một em bé như này, đâm tận sống lưng của tôi rồi!

Nói là đừng diễn, nhưng ý tứ trong lời nói lại là tác dụng của Tề Lỗi rất lớn.

Tiếp tục nói:

- Chúng tôi quả thực không coi trọng Thượng Bắc, nhưng mà....

- Bạn học nhỏ nói rất đúng, giúp đỡ Thượng Bắc!! Giúp Thượng Bắc, chính là giúp tỉnh Long Giang, chính là giúp Đông Bắc phá vỡ một con đường máu!

- Mặc dù mạo hiểm, nhưng là một sự lựa chọn cần thay đổi nhất!

“!!!!”

“!!!!”

“!!!!”

“!!!!”

Từ Văn Lương, Quách Xương Tồn, Phó Trường Hà, Quản Kiến Dân đều đã kích động đến nói không nên lời, chỉ chờ kết quả cuối cùng của Trần phó bộ trưởng.

Chỉ thấy Trần phó bộ trưởng lần thứ ba đưa ánh mắt về hướng Từ Văn Lương:

- Hạn ngạch thí điểm này... Cho cậu!

Đưa ra quyết định ngay tại chỗ, giải quyết dứt khoát!

Toàn thân Từ Văn Lương kích động đều đang phát run, cắn chặt hàm răng, cả người căng cứng, không ai biết được ông kích động đến cỡ nào.

Những sự bất bình, sự ấm ức và cả những khát vọng, tại thời khắc này dường như được giải toả hết.

Lúc này, Trần phó bộ trưởng vẫn như cũ nhìn thẳng vào Từ Văn Lương:

- Cho các cậu là cho các cậu! Nhưng mà...

- Từ Văn Lương ....

Trần phó bộ trưởng trở nên nghiêm túc:

- Đừng vui vẻ sớm quá, tôi có yêu cầu với Thượng Bắc các cậu đây.

Từ Văn Lương:

- Trần bộ trưởng, ngài cứ nói, chỉ cần là tốt cho Thượng Bắc, Từ Văn Lương tôi sẽ làm bằng bất cứ giá nào!

Trần phó bộ trưởng:

- Cậu suy nghĩ vẫn chưa đủ cao đâu...

- Tôi chọn Thượng Bắc, không đơn thuần là bởi vì cậu kêu than khổ sở. Quan trọng nhất vẫn là tổ nghiên cứu cảm thấy Thượng Bắc là một ví dụ điển hình, là mô hình thu nhỏ của nhiều thị trấn nhỏ ở Đông Bắc.

- Chỗ các cậu có công nghiệp, có nông nghiệp, cũng có tài nguyên cây rừng.

- Đối mặt với nhiều vấn đề khó khăn khác nhau, có lẽ có thể phát huy tư duy, đem mỗi một loại khó khăn, biến thành một loại động lực, đi một con đường hoàn toàn khác.

- Từ Văn Lương ....

- Tôi nhớ cái tên này của cậu, cũng nhớ những lời cậu nói hôm nay.

- Hy vọng quan phụ mẫu như cậu đây, đừng chỉ có mỗi uy nghiêm của quan trên, mà còn cần phải có tấm lòng nữa! Đừng khiến cho quốc gia thất vọng, càng không được khiến cho người dân miền Bắc thất vọng! Mượn trận gió đông này, hãy lập nên thành tích!