Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Trần bộ trưởng, nói như thế này, hai loại giống lúa được Thượng Bắc trồng chính là gạo Hoa Hương và gạo Ngũ Ưu. Về phương diện chất lượng có lẽ ngài hiểu rất rõ, đừng nói cả nước, đem ra nước ngoài cũng là một trong những loại gạo có chất lượng tốt nhất.
- Nhưng mà, vì để vì duy trì chất lượng, nên không cách nào chú ý đến sản lượng. Bình quân mỗi năm gạo Hoa Hương sản xuất ra không đến 1300 kg, gạo Ngũ Ưu còn không đủ 1000 kg, hơn nữa chỉ có thể trồng trong một mùa vụ.
- Thế nhưng, loại gạo tốt như vậy, bởi vì không có nhà buôn lương thực đến mua bán, nên chỉ có thể dựa theo giá cả của loại gạo bình thường bán cho kho lương. Nông dân bận rộn cả một năm, không hề dư ra được chút nào, một kg gạo chỉ kiếm được trong khoảng vài hào đến 1 tệ.
- Do công việc của tôi ở đây là cơ giới hoá, diện tích trồng trọt cũng lớn, chi phí có thể giảm xuống một chút. Nhưng như vậy cũng chỉ là hơn 1 tệ, lợi nhuận không đến 1 tệ 5.
- Thế nhưng, nói câu thật lòng, loại gạo này của chúng ta thật sự rất tốt! Nên bán giá cao, để cho nông dân kiếm thêm một ít! Tại sao không thể nghĩ một vài biện pháp đây?
Tề Ngọc Hoa nói có chút kích động, Trần phó bộ trưởng cũng á khẩu không nói nên lời.
Đầu óc Từ Văn Lương khởi động, nhanh chóng vận hành, làm thế nào để nối tiếp câu chuyện của Tề Ngọc Hoa? Làm sao để mượn cái này nhằm tận dụng một chút lợi ích?
Từ từ hẵng nói, để ông nghĩ đã.
- Thật ra, ban lãnh đạo Thượng Bắc chúng tôi cũng từng nghĩ qua biện pháp, mỗi một hội chợ nông nghiệp đều dốc hết sức lực đi tuyên truyền. Thế nhưng các nhà buôn lương thực bên ngoài đến, xem xét con đường này, lại nhìn chính sách kiểm soát lương thực của các cấp ở đây. Ngay cả một tờ giấy phép vận hành lương thực cũng vô cùng rắc rối, vì thế bọn họ lập tức rút lui, bỏ cuộc, không dám tới nữa. Nếu như quốc gia có thể...
Nói còn chưa dứt lời, Tề Lỗi thở dài, cắt ngang lời nói:
- Haizzz!
Trong lòng tự nhủ, bố vợ quá gấp gáp rồi. Lời này bố không thể nói ra được, ít nhất là hiện tại không thể nói ra, để con...
Liền lên tiếng:
- Bác cũng thấy đấy, gạo Thượng Bắc của chúng ta có bao nhiêu tốt, mạnh hơn nhiều so với gạo của Thái Lan, đúng không? Thế nhưng không thể vận chuyện ra ngoài, liền không có cách nào buôn bán nó. Thương nhân nơi khác không đến, mà người bản địa cũng không dám kinh doanh về vấn đề này!
Tề Lỗi mở đầu câu chuyện, chẳng khác gì đưa mồi đến bên miệng Từ Văn Lương, còn chần chờ gì mà không thể nói nữa chứ.
- Đây ngược lại là sự thật, chúng tôi cũng từng nghĩ đến sẽ nâng đỡ một vài doanh nghiệp lương thực bản địa, cố gắng đi theo con đường sản phẩm chất lượng cao. Có điều… Thứ nhất, đây là địa phương nhỏ, chính sách cũng hạn chế, không thu hút được nhà đầu tư.
- Thứ hai, việc này có liên quan tới rất nhiều nơi khác, thậm chí là bộ phận điều phối ngoài tỉnh, nhưng cái này chúng tôi làm không được!
Tề Lỗi:
- Thật ra, Thượng Bắc chúng ta khắp nơi đều là đồ tốt. Món ăn dân dã, rau quả chất lượng tốt, sản phẩm nông phụ cực kì cực kì chất lượng, cho dù bán ở thủ đô, cũng không hề thua kém bất kỳ ai!
Từ Văn Lương sắp theo không kịp rồi, nhưng trong lòng lại cao hứng không thôi.
Bây giờ phải nói thêm, nói càng nhiều càng kiếm được nhiều.
- Đúng đúng!! Cái này chúng tôi cũng suy nghĩ qua, thật ra vị trí địa lý của Thượng Bắc không tệ.
- Phía Nam là thành phố Cát Lâm, phía Bắc giáp với Cáp Nhĩ Tân. Mặc dù cách thủ đô hơn 1000km, nhưng mà, nếu bộ phận đường sắt bật đèn xanh, mười mấy tiếng liền có thể đưa nông sản của Thượng Bắc đến thủ đô rồi!
Tề Lỗi:
- Cái này nên gọi là lục sắc thông đạo* nhỉ?
*Lục sắc thông đạo/ Con đường màu xanh lá: con đường tắt nhanh chóng, an toàn và tiện lợi.
Từ Văn Lương:
- Cái tên này hay, chính là lục sắc thông đạo!!
Tề Lỗi:
- Bác, bác quay về cầu xin với quốc gia đi mà? Cho Thượng Bắc chúng cháu một chút lợi ích, cũng là cho chúng cháu một cơ hội, nói không chừng chúng ta cũng không kém miền Nam bao nhiêu đâu!
Từ Văn Lương:
- Đứa nhỏ ngốc, cái gì mà lợi ích? Đó gọi là chính sách!
Tề Lỗi:
- A, vậy cho chính sách, gạo của Thượng Bắc chúng ta bán được giá? Thượng Bắc chúng ta liền có thể vực dậy?
Từ Văn Lương nở nụ cười:
- Cháu phải có niềm tin với quê hương của mình! Gạo của chúng ta không hề kém cạnh ai, rau quả, đặc sản địa phương của chúng ta cũng là nhất đẳng. Chỉ cần quốc gia bật đèn xanh, chúng ta sẵn sàng làm chuyện thiết thực, để cho nông dân kiếm thêm tiền, cho dù là thêm một xu, cũng rất tốt rồi.
Tề Lỗi nghe xong, trí tuệ nhất thời lùi lại 10 năm, biến thành bộ dạng của đứa bé lên sáu, hai mắt tỏa ánh sao.
- Bác ơi, vậy bác cho không?
Trần phó bộ trưởng.....
Trần phó bộ trưởng có chút đau đầu, ông ta đang nghi ngờ đứa trẻ này là trò bịp do Từ Văn Lương mời đến.
Hai chú cháu sao lại phối hợp nhuần nhuyễn như vậy?
Hơn nữa, tôi đây là tự rước phiền phức cho mình sao?
Ông ta là điều tra nghiên cứu của bộ phận nông lâm nghiệp, sao lại kéo ra nhiều bộ phận vậy? Cái này có bao nhiêu phiền toái chứ?
Nhưng mà, hình như cũng không phải là không thể....
Cúi đầu trầm ngâm nửa buổi, tựa như đang suy xét điều gì.
Từ Văn Lương nhìn, kinh ngạc, tròng mắt thiếu chút trừng ra ngoài, đây là... Đây là có hi vọng!?
Ông thật sự không dám nghĩ, nhanh như vậy liền có thể khiến cho lãnh đạo cấp cao rơi vào tình cảnh phải chọn lựa.
Không thể vội vàng, muốn làm chút gì đó.
Bởi vì nếu như bây giờ thể hiện ra nhiều, rất có thể sẽ ảnh hưởng kết quả cuối cùng.
Đây là lãnh đạo cấp bộ trưởng đấy! Có lẽ là cán bộ lãnh đạo lớn nhất trong giới quan lại mà Từ Văn Lương từng gặp trong đời, tùy tiện rò rỉ ra một chút lợi ích, đều đủ để địa phương nhỏ như Thượng Bắc hưởng thụ.
Thế nhưng, những thứ nên nói, không nên nói ông đều nói ra rồi!
Ở dưới sự lo lắng, theo bản năng nhìn về phía Quách sở. Gần như là ánh mắt cầu xin, ý là, Quách sở, giúp một tay!
Mà Quách Xương Tồn cau mày, ngược lại không làm gì cả.
Vẫn là câu nói kia, ổn định! Lãnh đạo có suy nghĩ của lãnh đạo, ông đoán mò đoán non cái gì?
Xin viện trợ không có kết quả, Từ Văn Lương lại nhìn về phía Phó Trường Hà cùng Quản Kiến Dân, mấy người cũng lên đi!
Nhưng mà hai người này....
Tốt thôi, thật ra khi Từ Văn Lương kêu ca kể khổ, hai người đã làm phản rồi, cùng Từ Văn Lương là một lòng.
Nhưng mà, trọng lượng của bọn họ còn không bằng Từ Văn Lương, hơn nữa những điều nên nói, không nên nói Từ Văn Lương đều nói xong rồi, bọn họ còn có thể nói gì được?
Điều này khiến Từ Văn Lương vô cùng lo lắng, cuối cùng trong lúc vô tình liếc mắt đến Tề Lỗi.
Ma xui quỷ khiến, cũng không biết nghĩ như thế nào, tròng mắt trừng một cái, cái cằm hếch lên: Lên cho chú!!
Lên cho lão tử!!