Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Quãng đường còn chưa đến mười dặm, hai người đạp xe hơn nửa tiếng đã tới, không hề thua kém đám Phó Giang bao nhiêu.
Chỉ là Từ Văn Lương không hề chú ý đến, khi họ còn cách nhà của cô tư Tề Lỗi chưa đến hai trăm mét, một chiếc xe buýt nhỏ mang biển số của thành phố Cáp Nhĩ Tân với đầu số 0 vừa mới chạy vụt qua.
Lúc này, Quách Xương Tồn ngồi trong xe, nhìn Từ Văn Lương đang đạp xe đạp cách đó không xa, trong lòng không khỏi nghi hoặc:
- Đó không phải là lão Từ sao?
Phó Trường Hà và Quản Kiến Dân ngồi trên xe nghe thấy như vậy cũng quay đầu nhìn lại, cũng bất ngờ không thôi:
- Không phải ông ấy đi chơi với con gái rồi hay sao?
Xe của Từ Văn Lương chậm rãi đi đến bên cạnh chiếc xe buýt nhỏ, Quách Xương Tồn kéo cửa sổ xe xuống, “Đồng chí Văn Lương, sao cậu lại…”
Được rồi, Quách Xương Tồn không biết rằng con gái của Từ Văn Lương đang đi du lịch ở thôn Hạ Hà.
Ngược lại, Từ Văn Lương khá là bình tĩnh, chỉ vào căn nhà đầu tiên trong thôn:
- Đó chính là nhà họ hàng của bạn học Thiến Thiến!
Câu nói này vừa được thốt ra, không chỉ Quách Xương Tồn mà biểu hiện của những đồng chỉ thuộc tổ nghiên cứu Trung ương cũng trở nên kỳ lạ.
Có người vui mừng, có người lo lắng.
Bởi vì vừa rồi, khi có thể nhìn thấy thôn Hạ Hà ở phía xa xa, Quách Xương Tồn đã giới thiệu cho bọn họ biết, điểm đến của chuyến đi này, đó chính là ngôi nhà đầu tiên trong thôn.
Điều này khiến cho Quách Xương Tồn không khỏi dở khóc dở cười, nửa đùa nửa thật đáp:
- Đồng chí Văn Lương, xem ra hôm nay cậu không được may mắn rồi, nghỉ ngơi nửa ngày đi!
Mọi người trên xe đều bật cười, để lại Từ Văn Lương không hiểu đầu đuôi ra sao.
......
Lịch trình của tổ nghiên cứu Từ Văn Lương đã nhớ kỹ trong lòng, cũng biết rằng hôm nay tổ nghiên cứu sẽ đến nhà của Trương Quý Lâm ở thôn Hạ Hà thăm hỏi.
Nhưng quả thực ông ấy không hề biết rằng, Trương Quý Lâm lại chính là dượng của Tề Lỗi.
Vốn còn đang cảm thấy rất may mắn, dự định sáng nay đến đây để bày tỏ lòng cảm kích với sự hiếu khách của cô tư Tề Lỗi, nhân dịp gặp mặt tên nhóc khiến cho ông cảm thấy khó chịu. Sau đó trực tiếp trở về đơn vị, bắt đầu công việc của buổi chiều.
Như bây giờ ngược lại cũng tốt, gặp nhau ở cùng một chỗ.
Lúc này, trong lòng Từ Văn Lương thầm cười khổ, xem ra Quách Xương Tồn nói rất đúng, buổi sáng hôm nay ông ấy không thể chơi cùng với con gái của mình rồi.
Thành thật mà nói, đây không phải là điều mà Quách Xương Tồn muốn thấy.
Chiếc xe buýt nhỏ dừng lại trước cửa thôn, Quách Xương Tồn xuống xe, bắt gặp Từ Văn Lương vừa lúc dắt xe đi đến bên cạnh, hai người nhìn nhau nở nụ cười.
Ý vị thâm trường.
Quách Xương Tồn trầm ngâm một lát rồi nói:
- Nếu như đã gặp, vậy thì cùng đi đi, dù sao thì cậu cũng có tư cách này.
Một lời nói mang hai nghĩa, vị trí… Nghĩa bóng chính là, với tư cách của cậu, vậy thì hãy nói những gì phù hợp với nó, đừng gây phiền phức.
Về vấn đề này, sau khi nghe con gái khuyên nhủ trên đường đi, Từ Văn Lương đã quyết định không nhắc đến nữa.
Ông cho Quách Xương Tồn một câu trả lời khẳng định:
- Ông Quách cứ yên tâm, chẳng qua lần nghỉ phép này không đúng lúc mà thôi.
Quách Xương Tồn gật đầu, vỗ vai Từ Văn Lương, sau đó dẫn mọi người đến chỗ Tề Ngọc Hoa đang đứng đợi ở ven đường, ngoài ra còn có cán bộ của thôn Hạ Hà.
......
Là nhà thầu nông nghiệp lớn nhất thị trấn Bạch Hà, thậm chí là lớn nhất thành phố Thượng Bắc, việc Tề Ngọc Hoa được tổ nghiên cứu viếng thăm là một điều hết sức bình thường.
Có thể nói đây là thành tích duy nhất mà Thượng Bắc đạt được.
Dù sao đi nữa, mô hình nông nghiệp tập trung kiểu này cũng là một lối tư duy tương đối tiên tiến trong phạm vi cả nước ở thời điểm hiện tại.
Nhất là khi bối cảnh ở phía sau Tề Ngọc Hoa và Trương Quý Lâm rất đáng để đào sâu.
Trương Quý Lâm là bộ đội dã chiến tham gia chuyển ngành, Tề Ngọc Hoa là lứa sinh viên đầu tiên sau khi thời đại thay đổi, bà ấy là phó giám đốc phụ trách hậu cần của Nhà máy sản xuất dầu số 2.
Năm 1989 bà từ chức, kinh doanh thiết bị khai thác dầu mỏ, năm 1996 bà dứt khoát trở về quê hương phát triển nông nghiệp.
Trước mắt đang nhận thầu hơn 1000 mẫu ruộng tại thị trấn Bạch Hà, đồng thời dẫn đầu nông dân thôn Hạ Hà thử nghiệm nuôi trồng mộc nhĩ vào mùa đông.
Một người nông dân vừa có nhận thức vừa có năng lực như thế, ở Thượng Bắc cũng xem như có thể diện.
Sau hai ngày chịu nhiều giày vò, cuối cùng tổ nghiên cứu đã thấy được một chút “thành ý” của Thượng Bắc. Vốn dĩ chỉ định đến thăm nửa tiếng, rốt cuộc lại ở đó gần cả một buổi sáng.
Tề Ngọc Hoa giải thích cặn kẽ hoàn cảnh gia đình, bao gồm cả kinh nghiệm trồng trọt trên quy mô lớn, ngoài ra còn có những vấn đề thường gặp, đây có thể coi là những kinh nghiệm vô cùng quý báu.
Cuối cùng, các thành viên trong tổ nghiên cứu cùng với các lãnh đạo tỉnh, thành phố ngồi quay quần bên nhau trong sân nhà Tề Mộc Hoa, xem như một cuộc gặp gỡ chớp nhoáng, chủ yếu vẫn là để nghe tiếng lòng của quần chúng nhân dân.
Trong cuộc trò chuyện, lãnh đạo cấp cao hỏi vợ chồng Tề Ngọc Hoa có khó khăn gì cần chính phủ trợ giúp hay không.
Đối với vấn đề này, Tề Ngọc Hoa chỉ có thể im lặng không nói lời nào.
Khó khăn thì chắc chắn phải có, hơn nữa còn có rất nhiều. Tuyến đường từ thị trấn Bạch Hà đến Thượng Bắc, chính là trở ngại phát triển lớn nhất.
Tuy nhiên, là một người từng trải, từng ở vị trí lãnh đạo người khác, Tề Ngọc Hoa biết cái gì gọi là tư cách.
Đây không phải là dịp để nêu lên những điều khó khăn.
Có cái gọi là “nhà vua xa không bằng viên quan gần”, nếu như bây giờ họ đưa ra ý kiến với các lãnh đạo Trung ương, vậy họ đặt những quan chức địa phương ở chỗ nào?
Đợi đến khi lãnh đạo cấp trên rời đi, chẳng phải mọi chuyện còn phụ thuộc vào quan chức địa phương xử lý như thế nào sao?
Vào những năm 1998, quan niệm của mọi người, kể cả những người to gan, cũng không thể sánh bằng với cách nghĩ của hai mươi năm sau được.
Thế hệ sau này còn có truyền thông, là một thời đại thông tin vô cùng phát triển, chỉ cần một chút việc nhỏ cũng có thể bị phóng đại, bị vô số người nhìn thấy.
Ngay cả nhân dân cũng có tiếng nói, cũng dám chất vấn tầng lớp cầm quyền.
Nhưng trong thời điểm này, điều đó hoàn toàn vô dụng.
Cho dù phía tổ nghiên cứu Trung ương mang theo ý tốt đến, muốn nghe ý kiến của mọi người. Thế nhưng, có quá nhiều vấn đề phụ thuộc lẫn nhau, cũng có quá nhiều quan chức bị dính líu, không ai dám chắc vấn đề ở đâu, cũng không ai muốn nghe sự thật ra sao cả.
Vì vậy, để thận trọng, tốt hơn hết là nên lựa chọn im lặng.