Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Văn Lương không trả lời, bắt đầu thả lỏng suy nghĩ, phóng thích cảm xúc của mình. Có lẽ là do đã kiềm chế quá lâu, hơn nữa trọng trách trên vai lại quá lớn, ông chậm rãi mang những điều này bày tỏ với con gái.

- Thượng Bắc của chúng ta ấy à, giống như một vị phu nhân thời dân quốc vậy, vừa có chút không khí hoài cổ ưu nhã, vừa có danh tiếng tuyệt vời của thời đại trước. Thế nhưng, thời đại mới đã trải qua gần hai mươi năm rồi, Thượng Bắc vẫn dậm chân tại chỗ. Bằng đôi chân nhỏ bé ấy, cho dù có muốn đuổi theo cũng đuổi không kịp.

Ví dụ của Từ Văn Lương, không chỉ phù hợp để hình dung Thượng Bắc bây giờ, mà còn có thể dùng để miêu tả bất kì thành phố nhỏ nào ở Đông Bắc.

Thời đại trước là từ dùng để chỉ thời đại của nền kinh tế trước khi có kế hoạch cải cách và mở cửa.

Khi đó Đông Bắc hết sức quan trọng, như mặt trời ban trưa. Là căn cứ của nền công nghiệp nặng, lương thực, dầu thô và than đá.

Mà ở thời đại bây giờ, chỉ chú trọng vào cải cách và xuất khẩu.

Với sự phát triển nhanh chóng của vùng biển Đông Nam, nguồn tài nguyên rừng và khí đốt của Đông Bắc ngày càng cạn kiệt, Đông Bắc không còn theo kịp sự phát triển đấy nữa, nơi đây bị bỏ lại phía sau, cũng không nhận được sự quan tâm của người dân nữa.

Lấy một ví dụ, trước những năm 90, bình quân mỗi ngày sẽ có hơn 4000 toa tàu được chất đầy chở từ Đông Bắc đến Sơn Hải, trong khi đó chỉ có hơn 1000 toa từ bên ngoài Sơn Hải quay trở về Đông Bắc. Ngày nào cũng nhiều như thế, hơn nữa sự việc đó không chỉ kéo dài một hai ngày, mà nó kéo dài suốt mấy thập kỉ.

Thế nhưng bây giờ thì sao? Mặc dù hiện tại Đông Bắc vẫn cung cấp tài nguyên cho bên ngoài, nhưng hiệu suất đã không còn được như trước.

Đương nhiên, đây không phải là vì muốn tranh công, mà là làm theo chiến lược của quốc gia, hơn nữa còn đang trong thời kì khó khăn, mỗi khu vực sẽ có những chức năng và cống hiến khác nhau, không nên phân bì cao thấp.

Tuy vậy, khía cạnh này cũng phản ánh được một vấn đề, với nguồn sản lượng khổng lồ như thế, cho dù là tài nguyên hay là sản phẩm công nghiệp, thì cần phải có bao nhiêu chi phí và nhân lực? Phải cần có bao nhiêu người thì mới có thể đảm bảo được rằng sản lượng mỗi ngày được vận chuyển đi đều hơn 4000 toa tàu?

Cho nên, trước khi cải cách, Đông Bắc là nơi có tốc độ đô thị hoá cao nhất cả nước. Vô số nhà máy được đặt tại đây, lâm trường, mỏ dầu, mỏ than mọc lên như nấm, nuôi sống một phần lớn dân cư ở chỗ này.

Thế nhưng nếu như không cần Đông Bắc cung cấp tài nguyên hay sản lượng như trước nữa thì nguồn sản lượng được sản xuất ra mỗi ngày sẽ vượt xa nhu cầu của địa phương, các vấn đề do đô thị hoá quá mức bắt đầu xuất hiện, vốn dĩ những nhà máy và công nhân đã từng gánh vác Đông Bắc trên vai nay lại trở thành điểm hạn chế khiến cho nơi đây không thể phát triển.

Thêm vào đó, khí hậu ở Đông Bắc khắc nghiệt, vị trí địa lý và giao thông lại bất lợi, giống như những gì Từ Văn Lương nói, Đông Bắc như một vị phu nhân chân yếu tay mềm, không thể buông bỏ gánh nặng trên vai, cũng không thể tiếp tục phát triển.

Thân là một người Đông Bắc, Từ Văn Lương tận mắt chứng kiến nơi đây từng bước trở nên chậm lại, thậm chí là dừng hẳn. Với cương vị là người đứng đầu của Thượng Bắc, ông ấy không khỏi lo lắng, thế nhưng ông chỉ có tham vọng mà lại không có nơi để thể hiện chúng.

Thế nhưng ông ấy không muốn hoàn thành nhiệm kỳ này một cách qua loa như thế, ông ấy muốn tạo ra sự khác biệt.

Lo lắng có ích gì? Vấn đề của Thượng Bắc, không phải chỉ một mình ông hay một vài người lãnh đạo là có thể thay đổi ngay được.

Thượng Bắc của bây giờ, giống như những gì ông ấy nói, có hơi hoài cổ.

Bạn có thể thấy được ở nơi đây hình bóng của những năm thuộc thập nhiên 90, thậm chí là 80, trong khi nó đã ở năm 1998 của thế kỷ 21.

Không chỉ ở vẻ bề ngoài của thành phố, mà còn ở tinh thần của người dân nơi đây.

Tuy nhiên, trong thời buổi đổi mới mạnh mẽ như bây giờ, “hoài cổ” không phải là một từ mang ý nghĩ tốt. So sánh với sự thay đổi chóng mặt của phương Nam, Đông Bắc cần phải xem xét lại chính mình.

Đúng là ở đây có một số yếu tố bị ảnh hưởng bởi chính sách quốc gia, cũng như hậu quả của cuộc cải cách thể chế.

Thế nhưng, từ đầu đến cuối Từ Văn Lương vẫn luôn cho rằng, đây chỉ là một phần nguyên nhân khách quan, chủ yếu là vì những quan chức địa phương như ông ấy không đủ năng lực và sự quyết đoán.

Giống như tình huống bây giờ, phía Trung ương cho một tổ nghiên cứu đến đây khảo sát, cơ hội này tốt biết bao nhiêu? Tại sao lại không thể biến mình trở thành một đứa trẻ đang khóc vì muốn được uống sữa kia chứ?

Ấy vậy mà, hết lần này tới lần khác, không ai có thể làm được điều đó.

Đây không phải là lúc mà một người cán bộ nên khóc khi bị phát hiện lỗi sai, càng không phải là thái độ nên có của một người lãnh đạo cấp cơ sở.

Ai cũng không muốn để cho Từ Văn Lương lên tiếng, tất cả mọi người đều sợ, sợ gây phiền phức, sợ phải làm cánh chim đầu đàn.

Đây là vị trí quyết định.

Để rồi ông ấy chỉ có thể làm ở trên con đường quê vắng vẻ không một bóng người, dội một gáo nước lạnh cho một cô bé chỉ mới mười sáu tuổi.

Từ Văn Lương đau đớn!

Tuy nhiên, sau khi Từ Thiến nghe về sự khó khăn trong công việc của ba mình, cô lại không thể hoàn toàn hiểu được điều đó.

Đúng là cô đã có nhận thức về những điều đó từ rất sớm, nhưng cô lại không thể hiểu rõ nó như cha mẹ của mình, Từ Thiến chỉ có thể hiểu được một chút.

Đó chính là, những vấn đề mà ba cô nhắc đến là điều không thể nói, nếu như nói sẽ gặp phải rắc rối.

Cô nắm chặt lấy góc áo của Từ Văn Lương theo bản năng:

- Ba, con hơi sợ.

Từ Văn Lương sững sờ, nghe con gái mình nói như thế, còn có tác dụng hơn những lời khuyên của mấy người Quách Xương Tồn và Quản Kiến Dân gấp một trăm lần.

Đầu của Từ Văn Lương ong ong, trong lòng thầm nhủ, bản thân đang làm gì vậy? Mình còn có người nhà đấy!

Ông an ủi Từ Thiến:

- Đừng sợ, ba sẽ không nhiều chuyện đâu.

Đúng vậy, cuối cùng Từ Văn Lương vẫn chấp nhận từ bỏ hy vọng, có lẽ kể cho cô con gái nhỏ của ông nghe về bao cay đắng nhọc nhằn ấy, đã là sự cố chấp cuối cùng của ông rồi.

- Dạ vâng!

Từ Thiến yên lòng trả lời, cô không hy vọng ba mình sẽ phải mạo hiểm.