Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bọn họ trò chuyện với nhau một lúc, sau đó Quách Xương Tồn lại kéo Từ Văn Lương sang một bên:

- Lão Từ, có phải cậu cũng có ý kiến không? Dù sao chúng ta cũng là người một nhà, cậu có thể nói thật cho tôi biết.

Chung quy vẫn không thể yên tâm được, âm thầm nhắc nhở bên tai ông.

Sao Từ Văn Lương lại không nghe ra ẩn ý trong đó, cười khổ một tiếng:

- Ông Quách, ông nói như vậy, đúng là oan uổng cho tôi quá. Bên thành tỉnh muốn đưa tổ nghiên cứu đến Thượng Bắc, tôi chưa hề nói một lời nào? Chỉ là có hơi không cam lòng mà thôi.

Không cam lòng cái gì?

Chỉ không cam lòng mà cứ đi tới đi lui như vậy ư, hơn nữa làm việc không hề có chút hiệu suất nào cả.

Quách Xương Tồn cười, vỗ cánh tay Từ Văn Lương:

- Cậu xem, vẫn có cảm xúc đấy thôi!

Phải dừng lại đề tài này thôi:

- Ôi chao, chuyện này cũng không còn cách nào khác!

Từ Văn Lương:

"......"

Quách Xương Tồn:

- Ý của tôi là, quả thực sự việc lần này đã khiến các cậu phải chịu uỷ khuất rồi, nếu tổ nghiên cứu có ý kiến gì, điều tra ra vấn đề gì, cậu làm người lãnh đạo ở Thượng Bắc, phải biết cân nhắc kỹ càng, phải có trách nhiệm, càng phải dũng cảm đứng ra gánh vác nó!

Từ Văn Lương:

"......"

Lời nói này phải xem xét thật kỹ càng, không thể chỉ nghe được, ngoài mặt hai người cứ nói với nhau những lời khách sáo vô nghĩa, thật ra ẩn chứa đằng sau đó là sự sắc bén trong lời nói.

Hơn nữa, Từ Văn Lương không tán thành cách nói này.

Rốt cuộc ông vẫn chỉ có thể gật đầu một cách khó khăn: 

- Ông Quách cứ yên tâm, Từ Văn Lương tôi cái khác không có, nhưng tôi là một người có trách nhiệm.

Quách Xương Tồn hài lòng gật đầu, để cho ai bận việc nấy.

Trước khi đi, ông ta còn hỏi thăm Từ Văn Lương đầy ân cần:

- Hình như Thiến Thiến nhà cậu cũng đến trấn Bạch Hà?

Từ Văn Lương đáp:

- Ông Quách cứ yên tâm, bọn trẻ đến đây chơi thôi, sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc.

Quách Xương Tồn:

- Cậu đấy, khách sáo quá thể! Ý của tôi là, công việc là công việc, vẫn nên chăm sóc gia đình. Đến một gia đình nhỏ còn chăm sóc không tốt thì làm sao cậu có thể đảm đương chức quan địa phương này được?

- Chắc đã mấy hôm rồi cậu không được ở cùng với con gái nhỉ? Như vậy đi, không phải hôm nay các cậu phải đi gặp các hộ nông dân tiên tiến sao? Để tôi đi thay cho, tôi sẽ quan sát thật kỹ lưỡng, cho cậu nghỉ nửa ngày, dành thời gian ra ở cùng con gái.

Vốn dĩ Từ Văn Lương còn muốn từ chối, nhưng rồi lại nghĩ, vừa lúc nhân cơ hội này đến gặp tên nhóc Tề Lỗi kia xem sao:

- Được thôi!

Vì thế, Quách Xương Tồn hài lòng rời đi, chẳng những cho Từ Văn Lương một liều thuốc dự phòng mà còn tạm thời giải quyết được một yếu tố bất ngờ.

Ít nhất đây cũng xem như một pha giảm xóc, buổi sáng tổ nghiên cứu sẽ tới thôn Hạ Hà thăm một nông hộ tên Trương Quý Lâm, Từ Văn Lương không có mặt ở đó làm ông yên tâm hơn hẳn.

Mà thật ra Từ Văn Lương cũng hiểu rõ dụng ý của Quách Xương Tồn.

Mục đích của ông cũng là thôn Hạ Hà, buổi sáng ông định sẽ đến gặp Tề Lỗi, thả lỏng tâm trạng một lát, nhân tiện cám ơn cô của Tề Lỗi là Tề Ngọc Hoa đã chiêu đãi Từ Thiến. Sau đó buổi chiều có thể trực tiếp trở về đơn vị, triển khai công việc.

Chỉ có điều, cả Quách Xương Tồn và Từ Văn Lương đều không ngờ được rằng, thật ra Trương Quý Lâm và Tề Ngọc Hoa là người một nhà.

---

Từ Văn Lương xuống lầu nói với Từ Thiến, buổi sáng hôm nay ông có thời gian ở với cô, đương nhiên Từ Thiến rất vui vì điều đó.

Cô để cho bọn Tài Chính và Phó Giang đi trước, nhân tiện nhắn tin báo trước với Tề Lỗi, hôm nay sẽ đến hơi muộn, cô muốn dành thời gian ở bên cạnh ba.

Từ Thiến đứng dưới lầu đợi Từ Văn Lương đi thay quần áo, sau đó hai cha con cùng nhau đạp xe đạp:

- Đi thôi!

Hai người thong thả đi đến thôn Hạ Hà, tốc độ không nhanh, khung cảnh ven đường rất đẹp, cực kì thoải mái.

Chỉ có điều, tâm trạng của Từ Văn Lương vẫn không vui, chẳng có lòng dạ nào để mà thưởng thức cảnh vật xung quanh.

Đương nhiên, Từ Thiến cũng nhận ra rằng trong lòng của ba cô có phiền muộn, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

- Ba, gia đình chúng ta có dân chủ không?

Từ Văn Lương hoàn hồn tỉnh lại, lông mày khẽ nhíu, suy nghĩ:

- Đương nhiên là dân chủ, nếu không thì khi thấy con và tên nhóc Tề Lỗi kia thân thiết như vậy, ba đã phê bình con một cách nghiêm khắc rồi!

Từ Thiến bĩu môi:

- Thế nhưng tại sao con lại không có cảm giác như vậy?

- Sao nào? Ba mẹ đã đối xử với con tới mức này mà con vẫn còn chưa cảm thấy hài lòng sao?

Từ Thiến đáp:

- Ít nhất thì bây giờ ba giống như một tên kiếm khách muốn đi báo thù vậy đó, sát khí có hơi nặng!

Lời nói của Từ Thiến nửa thật nửa giả, đúng là cô thực sự sợ rằng khi ba cô gặp Tề Lỗi sẽ làm khó cậu ấy.

Từ Văn Lương thoáng giật mình, không khỏi bật cười:

- Đúng là nuôi con gái như bát nước đổ đi mà, sao con không lo rằng ba sẽ bị thằng nhóc kia chọc tức hả?

- Yên tâm đi! 

Đối với chuyện này, Từ Thiến thật sự vô cùng yên tâm:

- Cậu ấy rất biết dỗ dành người khác.

Từ Thiến đang cố gắng nói tốt cho Tề Lỗi.

Đáng tiếc là điều đó cũng không thể khiến cho tâm trạng của Từ Văn Lương trở nên tốt hơn. Thầm thở dài một tiếng, ông đã không còn bận tâm về Tề Lỗi nữa, chỉ vì để con gái yên tâm mà nói ra sự thật:

- Yên tâm đi! Chẳng lẽ giữa chúng ta không có chút tin tưởng nào sao? Cho dù ba của con có không vừa mắt thằng nhóc kia đi nữa thì ba cũng sẽ không bắt ép cậu ta đâu, chỉ là ba đang phiền muộn chuyện công việc thôi.

- Công việc?

Lúc này Từ Thiến mới biết rằng bản thân đã hiểu lầm ông.

- Công việc làm sao ạ?

Từ Văn Lương đáp:

- Trẻ con hỏi nhiều như vậy để làm gì.

Từ Tiểu Thiến làm nũng:

- Ba kể một tí đi, giúp con gái của ba có thêm kiến thức.

Từ Thiến đã nói như vậy, Từ Văn Lương cũng chẳng còn cách nào khác.

Quả thực "mở mang hiểu biết" là một trong những phương thức giáo dục con gái của ông và Chương Nam.

Ông nghĩ ngợi một hồi rồi đáp:

- Vậy thì nói một chút cũng được!

Nhìn những ngọn núi phía xa, kế bên là cánh đồng lúa vàng ươm, thấp thoáng đâu đó là một ngôi làng nhỏ:

- Con gái, con nói cho ba nghe xem, con cảm thấy Thượng Bắc có tốt không?

Từ Thiến gật đầu: 

- Tốt chứ! Sao lại không tốt? Non xanh nước biếc, người dân cũng tốt, tổng bí thư lại càng tốt!

- Ồ?

Từ Văn Lương khẽ cười, sau đó nụ cười dần dần biến mất:

- Tổng bí thư không tốt, thân là bí thư, ba vẫn chưa làm tròn trách nhiệm của mình.

- Tại sao ba lại nói như vậy?