Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thật ra theo lý thuyết mà nói, tổ nghiên cứu Trung Ương xuống thăm, chắc hẳn là Thượng Bắc đã có chuẩn bị từ sớm, ít nhất cũng phải có một chút thể diện.

Tuy nhiên, sở dĩ tổ nghiên cứu được đặt tạm thời tại trấn Bạch Hà là vì Từ Văn Lương biết, có giấu diếm cũng vô dụng, không thể nào sạch sẽ được.

Làm quan địa phương, thật ra Từ Văn Lương cũng đã từng ảo tưởng, hy vọng lần nãy lãnh đạo cấp trên không phải chỉ làm cho có, mà thật sự muốn giải quyết vấn đề ở nơi đây. Đã thế thì càng phải phơi bày những vấn đề này ra, cho dù cá nhân ông có được mất thế nào đi nữa cũng không sao cả.

Tựa như ngày hôm qua, việc xưởng gia công có vấn để, Từ Văn Lương đã sẵn sàng bị khiển trách.

Tóm lại bằng một câu, ông đang vạch áo cho người xem lưng đây, mấy người mau đến điều tra đi! Thậm chí ông còn muốn cho tổ nghiên cứu thấy những vấn đề nghiêm trọng hơn.

Tra đi! Đợi mọi chuyện bị khui ra, đến lúc đó không cần phải bận tâm đến thể diện nữa, ông sẽ lên tiếng.

Nhưng bây giờ, ngay cả ba người đang đứng trước mặt ông, cũng không thể khiến Từ Văn Lương mở miệng.

Phó Trường Hà và Quản Kiến Dân cũng biết điều đó, chỉ là cách suy nghĩ của Phó Trường Hà và Quản Kiến Dân không giống với Từ Văn Lương.

Từ Văn Lương còn trẻ, còn hiếu chiến, muốn giải quyết vấn đề này. Hai người cũng nhận ra rằng, thật ra Từ Văn Lương đang cố gắng kìm lại những lời nói của mình, bao gồm cả việc của xưởng gia công cũng là Từ Văn Lương cố ý tiết lộ.

Nhưng mà, bọn họ không thể bắt ông mở miệng.

Không phải là vì hai người muốn ôm mộng hoang tưởng, được ngày nào hay ngày đó. Càng không phải phải vì bọn họ lười biếng không muốn làm.

Mà là vì, cho dù có nói cũng vô dụng.

Đây không phải chỉ là vấn đề của một mình Thượng Bắc, đây cũng không phải vấn đề mà chỉ cần có hai bên nông lâm nghiệp là giải quyết được.

Nếu như Thượng Bắc lên tiếng, hơn nữa còn là lên tiếng sau khi đã điều tra được vấn đề, vậy thì đó chính là nguỵ biện, là tìm lí do biện bạch cho sai lầm của bản thân, sẽ gây phản tác dụng.

Điều này chẳng những không tốt cho Thượng Bắc mà ngay cả Từ Văn Lương cũng bị liên luỵ, để bản thân bị lún vào.

Có lẽ ông Quách cũng nghĩ như thế, vì vậy chuyện của xưởng gia công vừa mới bị khui ra, ông ấy lập tức trở nên cảnh giác. 

Bởi vì rõ ràng là, Từ Văn Lương còn quá trẻ, lại chưa có kinh nghiệm, nhưng sẽ không đến mức không thể bao che cho một công xưởng trái phép được, trừ phi là do ông cố ý.

Vậy ông ấy muốn làm gì? Câu trả lời rất hiển nhiên, ông muốn làm lớn chuyện này.

Ông Quách thuộc dạng cán bộ lãnh đạo tương đối bảo thủ, tuổi tác cũng lớn, làm việc dựa trên nguyên tắc không có chuyện gì xảy ra mới là tốt nhất.

Về vấn đề của tổ nghiên cứu, suy nghĩ của ông ta, Phó Trường Hà và Quản Kiến Dân là như nhau, không muốn để Từ Văn Lương gây chuyện, cũng không muốn để cho Từ Văn Lương gặp phải chuyện gì.

Chuyện đó không có lợi cho Thượng Bắc, chỉ làm tình hình càng trở nên tồi tệ hơn thôi.

Thật ra, không phải Quách Xương Tồn không muốn giải quyết chuyện này, nhưng thời cơ vẫn chưa đến, người đứng ra giải quyết cũng không thể là Từ Văn Lương.

Lúc bấy giờ, cả ba người đều có suy nghĩ giống nhau, nhưng lại không hề nói ra.

Ông Quách thở dài:

- Có vấn đề gì, nghĩ kỹ rồi hẵng nói, tôi có thể truyền đạt giúp cho cậu.

Quan trọng là phải suy nghĩ kỹ, ông ta đang nhắc nhở Từ Văn Lương nhất định phải thật thận trọng.

Nhìn thấy bộ dạng muốn nói rồi lại thôi của Từ Văn Lương, Quản Kiến Dân sợ ông nhịn không nổi nữa, nhanh chóng đổi đề tài, nhìn đám trẻ con đang vui đùa với nhau ở dưới lầu:

- Tôi muốn quay trở lại thời bằng tuổi của bọn chúng quá, không cần phải suy nghĩ gì cả!

Ông Quách cũng dựa vào bậc thang này mà leo xuống:

- Lão Quản à, thái độ đàng hoàng một chút, đây không phải là lời mà một ông cán bộ già nên nói đâu.

Quản Kiến Dân đáp:

- Oan uổng cho tôi quá ông Quách, ý của tôi là, tôi muốn quay trở về khi bằng tuổi bọn nhỏ, không cần phải lo nghĩ quá nhiều cho tương lai, có thể nói ra lời trong lòng mình!

- Lời trong lòng? 

Ông Quách vô thức nhìn Từ Văn Lương:

- Không có ai ép các cậu phải nói dối cả, tổ nghiên cứu xuống đây chính là vì muốn nghe sự thật! Nhưng mà, các cậu cần phải chú ý đến cách thức.

Quản Kiến Dân:

- Ngài Quách đúng là làm khó chúng tôi rồi! Nếu như muốn nói sự thật, vậy thì tổ nghiên cứu chẳng cần phải đi đâu cả, chỉ cần ở khách sạn mở cuộc họp là được rồi. Chỉ riêng Quản Kiến Dân tôi là đã có thể kể khổ ba ngày ba đêm, cho dù có dùng cách nào cũng không được.

Phó Trường Hà cũng nói: 

- Ông Quách, bọn tôi nên phải làm gì đây? Không nói sự thật, ông mắng chúng tôi. Nói ra sự thật thì giống như tập thể cán bộ Thượng Bắc không biết điều, tìm lí do trốn tránh trách nhiệm, để cho thành tỉnh thêm phiền phức.

Trông ba người thì có vẻ như đang tranh cãi với nhau, nhưng thật ra là đang phân tích lợi hại cho Từ Văn Lương thấy.

Đương nhiên Từ Văn Lương hiểu được ẩn ý đằng sau lời nói của bọn họ, tuy vậy trong lòng ông vẫn cảm thấy khó chịu.

Lúc này, Quản Kiến Dân là người đầu tiên lên tiếng, bởi vì khi còn trẻ Quách Xương Tồn là cấp trên của ông ấy, không cần phải quá chú trọng lễ tiết.

- Ông Quách có muốn nghe sự thật không?

Quách Xương Tồn:

- Cậu dám nói thì tôi cũng dám nghe!

Quản Kiến Dân:

- Sự thật đó chính là, có thể quay về càng sớm càng tốt, tổ nghiên cứu không điều tra được bất cứ thứ gì cả.

- Cậu! 

Quách Xương Tồn chỉ tay vào mặt Quản Kiến Dân nửa ngày trời, không nói nên lời, cuối cùng mới cười to, mắng:

- Cậu cho là làm kẻ lỗ mãng thì tôi không trị được cậu, có đúng không?

Bốn người cười ha ha ha, câu nói đùa này cứ như vậy mà trôi qua.

Nhận thấy tâm trạng của Từ Văn Lương đã dần trở nên tốt hơn, ba người còn lại đều thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn là câu nói đó, phía Trung ương và thành tỉnh thật sự có quyết tâm, xuất phát điểm cũng là có ý tốt. Thế nhưng, những thành phố và thị trấn phương bắc như Thượng Bắc thế này, chỉ là một mô hình thu nhỏ, những vấn đề đều cực kỳ phức tạp, không phải chỉ cần đi khảo sát một lần là có thể giải quyết ngay được.

Đương nhiên, sớm muộn gì cũng sẽ phải giải quyết, nhưng lại cực kỳ thích hợp với câu nói của Quách Xương Tồn:

- Cần phải chú ý đến phương pháp và cách thức.

Mà những cơ hội có thể học được phương pháp như thế này không nhiều lắm, hơn nữa cũng không phải ai cũng có thể đạt được, ít nhất là bây giờ vẫn chưa có cơ hội.