Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngày hôm sau.

Tài Vĩ, Tưởng Xuân Lôi và Phó Mạn, ba người tạm thời thay đổi lịch trình.

Tưởng Xuân Lôi bảo rằng, trong nhà cậu ta đột nhiên có việc, gọi cậu ta trở về Cáp Nhĩ Tân.

Tài Vĩ biết được điều này, cũng muốn đưa cậu ta trở về trước, thế nhưng Phó Mạn....

Ừ, Phó Mạn không cần lý do, vốn dĩ cô ta tới đây là để xả giận, tới xem Tài Vĩ xử lý Tề Lỗi như thế nào.

Rốt cuộc, không những không xử lý được người ta mà còn bị người ta xử lý, cô ta ở lại đây để làm gì nữa?

 Nghe nói, tối hôm qua cô ta còn xỉa xói Tài Vĩ vài câu:

- Ăn nói ba hoa, một tấc lên trời, bị một thằng nhóc con dắt mũi, có cảm thấy mất mặt không?

Cho dù Tài Vĩ có cố kiềm chế đến cỡ nào đi nữa, cũng không khỏi cảm thấy tức giận.

Trả lại một cách đầy giận dữ:

- M* nó, Tề Lỗi nói rất đúng, cậu đúng là một đứa không có não!

Chính vì thế, Phó Mạn nhẫn nhịn cả một đêm, sáng hôm nay bảo rằng cô ta không muốn ở lại đây nữa, muốn trở về Thượng Bắc.

Ngược lại bọn Phó Giang và Quản Tiểu Bắc không bị ảnh hưởng gì cả, dù sao đi nữa người bị xấu hổ hôm qua cũng không phải bọn họ.

Quan trọng chính là, Tài Vĩ không cho bọn họ đi.

Hơn nữa, Tài Vĩ cũng không hề có ý giấu diếm chuyện bản thân bị mất mặt trước Tề Lỗi:

- Đây là chuyện của anh và cậu ta, sớm muộn gì cũng phải đối mặt. Mấy đứa muốn chơi như thế nào thì cứ chơi, đừng khiến cho người ta cảm thấy khu tập thể chính phủ của chúng ta đều là những người có lòng dạ hẹp hòi.

Đối với thái độ của Tài Vĩ, Tài Chính, Phó Giang, Quảng Tiểu Bắc đều không nhịn được mà giơ ngón cái:

- Anh Vĩ tuyệt nhất, anh vĩnh viễn là lão đại của tụi em.

Tài Vĩ:

"...."

Không thể để cho cái danh xưng anh Vĩ này biến mất được sao?

- Anh Vĩ yên tâm! Mặc dù tụi em ở lại, nhưng sẽ không chơi với bọn họ đâu.

Nói đến đây, Tài Chính đóng cửa chiếc xe địa hình mượn của bạn bè lại:

- Anh, tụi em đi đây!

Phó Giang:

- Anh Vĩ, hẹn gặp lại!

Tài Vĩ:

"...."

Cậu ta ngồi trong xe cầm một cái chai rỗng, ném về phía Tài Chính:

- Một đám vô lại!

Tài Chính vội vàng trốn đi, cười khúc khích. Tài Vĩ thấy bọn họ vui vẻ như thế, cũng mỉm cười.

Cũng vui, ít nhất mấy tên nhóc con chơi với cậu ta từ nhỏ đến lớn này không xem cậu như người ngoài, dù cho có bao lâu đi nữa thì cậu ta vẫn là lão đại của khu tập thể chính phủ.

......

Lúc này, các bậc phụ huynh đang đứng trước cửa sổ lầu hai của khách sạn, xem bọn nhỏ ở dưới lầu cãi nhau ầm ĩ.

Từ Văn Lương, Phó Trường Hà, Quản Kiến Dân nhìn nhau nở nụ cười, Quản Kiến Dân còn nói đùa rằng:

- Mấy đứa nhỏ chơi cũng khá vui, chỉ khổ chúng ta thôi.

Chợt phía sau truyền đến một câu nói đùa:

- Sao thế? Mới có hai ngày đã chịu không nổi rồi à?

Ba người quay đầu nhìn lại thì thấy lãnh đạo sở lâm nghiệp tỉnh Quách Xương Tồn không biết đã đứng ở đó từ lúc nào.

Đối với câu nói đùa này, ba người bọn họ không khỏi cười khổ, trong lòng thầm nhủ:

"Chịu không nổi? Còn chưa đến mức đó đâu? Chuyện đau đầu hơn còn ở phía sau kia kìa."

Như đã nói trước đây, Từ Văn Lương có thái độ rất tiêu cực với đợt nghiên cứu lần này, đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra.

Chỉ có thể nói hai ngày nay trôi qua cực kỳ chậm.

Bọn họ đã đến thăm hai lâm trường và một số thôn làng, gặp hết vấn đề này đến vấn đề khác.

Cái gì mà quản lí rừng cây công nghiệp quá hỗn loạn, rừng phòng hộ không đạt tiêu chuẩn, người dân khai thác rừng không hợp lý, còn có ti tỉ vấn đề khác.

Còn chưa bắt đầu nghiên cứu mảng nông nghiệp, chỉ riêng lĩnh vực lâm nghiệp thôi là đã có vô số vấn đề.

Điều càng khiến cho tổ nghiên cứu tức giận hơn đó chính là, trong trấn Bạch Hà vậy mà lại có một xưởng gỗ dám "ngược gió" mở cửa, hơn nữa còn đang hoạt động.

Phải biết rằng, hai năm gần đây, những khu rừng ở trấn Bạch Hà đã bị niêm phong, không được khai thác rừng, lấy đâu ra nguyên vật liệu?

Kiểm tra kho hàng của xưởng mộc, đúng là một chỗ tốt, chẳng những có các loại cây công nghiệp bình thường mà ngay cả những loại cây quý hiếm được đưa vào danh sách bảo vệ của quốc gia cũng có ở đây, nào là gỗ mít, nào là gỗ sồi,...

Có thể rất nhiều người không hề có khái niệm về việc bảo vệ rừng, nói như thế này đi, cuối thập niên 90, khi Đông Bắc vừa mới bắt đầu tổ chức bảo vệ và hạn chế khai thác rừng, thật ra công tác kiểm tra không quá nghiêm khắc, không đến mức sau này chỉ cần là cây sống thì không thể chặt.

Nguồn gỗ cung cấp cho người dân sống qua mùa đông, chủ yếu vẫn là các loại gỗ có hàm lượng gỗ dưới mức tiêu chuẩn.

Cho dù là vậy đi nữa, nếu như cảnh sát phát hiện ra bạn đang cất giữ một cây gỗ quý như gỗ mít thì đó chính là việc lớn, mặc dù sẽ không bị đi tù, thế nhưng bạn vẫn sẽ bị phạt rất nặng.

Ở dưới tình huống như thế, việc phát hiện cây gỗ mít trong một nhà máy gia công gỗ trái phép, trong mắt tổ nghiên cứu trung ương, hãy thử tưởng tượng xem đây là việc lớn đến mức nào!

Cho dù tổ nghiên cứu không muốn lợi dụng vấn đề này, khiến cho cuộc khảo sát biến chất, nhưng quả thực có phần không thể nào nói nổi.

Thân là người đứng đầu Từ Văn Lương và người phụ trách mảng lâm nghiệp Phó Trường Hà, hai người không thể nào trốn tránh trách nhiệm của mình được, tâm trạng cũng bị ảnh hưởng bởi thái độ của tổ nghiên cứu, càng ngày càng xuống dốc.

Hơn nữa, giống y hệt như suy nghĩ của ba người, chuyện phiền phức hơn vẫn còn ở phía sau!

Đối với chuyện đó, thật ra Quách Xương Tồn không muốn nhắc đến vấn đề này, lại càng không muốn truy cứu trách nhiệm, khuôn mặt vẫn ấm áp như cũ.

- Đừng lo lắng, gặp phải vấn đề gì thì giải quyết vấn đề đó, không sao!

- Mục đích của việc tổ nghiên cứu xuống đây là để đi sâu vào thực tế nông lâm nghiệp bây giờ, giúp chúng ta thoát khỏi cảnh khó khăn, giúp chúng ta giải quyết vấn đề!

Ông ta nhìn Từ Văn Lương, ý vị thâm trường:

- Thế nào? Đồng chí Văn Lương, tôi thấy hình như tâm trạng của anh không được tốt lắm!

Từ Văn Lương cười khổ, không trả lời.

Nên nói như thế nào đây? Ai mà không muốn nhận được sự giúp đỡ? Cũng không phải ông không muốn giải quyết vấn đề, ông ấy thật sự không phải là một vị "quan lười biếng".

Chỉ là, điều này không thể giải quyết bằng một cuộc khảo sát được, cũng không phải là chuyện mà mấy vị chuyên gia chỉ cần đến xem một chuyến là có thể nắm rõ.

Mỗi một vấn đề đều có căn nguyên của nó, nhưng bây giờ có nói gì đi nữa cũng đã muộn rồi.