Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đám con gái dọn dẹp bát dĩa trước, sau đó mới thu dọn bàn ghế, Tề Lỗi đi về phía dòng sông nhỏ ở sân sau, bắt chéo chân nằm trên bãi cỏ, còn vung hai tay y hệt như mấy ông chủ tiệm thời xưa.

Chưa được bao lâu, ở phía sân trước đã truyền đến tiếng đàn du dương, vừa nghe là biết do Dương Hiểu đánh, những người khác không có trình độ như vậy. Chắc hẳn bây giờ Đường Tiểu Dịch và Ngô Tiểu Tiện đã chết mê chết mệt ở chỗ đó rồi.

Tài Vĩ đi đến, ngồi xuống bên cạnh Tề Lỗi, lấy ra cho mình một điếu thuốc, không thèm để tâm đến Tề Lỗi.

Im lặng hồi lâu, sau đó cậu ta mới nói bằng giọng điệu oán hận:

- M* kiếp, anh đã xem nhẹ cậu rồi!

Tề Lỗi trợn mắt nhìn cậu ta:

-  Thật ra con người anh...

-   Anh làm sao?

-  Anh rất cởi mở, con người cũng không đến nỗi nào. Nếu không thì chúng ta làm bạn đi, đừng làm tình địch nữa?

-  Anh cũng đừng nhớ thương Từ Thiến nữa, cô ấy nhất định sẽ không vừa mắt anh đâu.

Tài Vĩ bên ngoài cười nhưng trong lòng không cười:

- Chỉ dựa vài mấy câu nói của cậu thôi sao?

Tề Lỗi:

- Tôi nói một cách chân thành đấy!

Tài Vĩ:

"..."

Trầm mặc gần nửa ngày trời, thuốc lá cũng đã hút xong:

- Thật ra anh đã nghĩ kỹ rồi, cậu nói rất đúng, quả thực là anh đang tìm vợ.

Tề Lỗi: 

- Đúng không? Bây giờ quay đầu lại còn kịp.

Tài Vĩ:

- Có lẽ vậy...

Tài Vĩ thực sự đã suy nghĩ về điều đó, tình cảm của cậu ta dành cho Từ Thiến, dường như không phải là tình cảm nam nữ, mà ngược lại càng giống như đang đi tìm vợ hơn.

- Tôi hiểu mà!

Tề Lỗi giơ ngón cái, đây tuyệt đối là người tình địch bị cậu thu phục nhanh nhất:

- Sau này chúng ta chính là anh em.

Tài Vĩ:

- Mau tỉnh lại đi! Mấy trò lừa bịp trẻ con đó không có tác dụng với anh đâu.

"...."

- Chúng ta không thể nào trở thành bạn đâu.

- Tại sao?

Tài Vĩ đáp:

- Bởi vì một núi không thể có hai hổ, cả anh và cậu, ai cũng không chịu khuất phục trước mặt kẻ khác!

Tề Lỗi: 

- Nghe hơi chua chát đấy, có thể nào đổi cách nói khác không?

Tài Vĩ:

- Anh cảm thấy việc kết thù với cậu, thú vị hơn là trở thành bạn bè nhiều.

Tề Lỗi:

- Anh có bệnh, phải trị mới được!

Tài Vĩ:

- Hẹn gặp lại cậu ở Nhị Trung! Anh vẫn còn một năm nữa, để xem xem ai mới là lão đại của Nhị Trung.

Tề Lỗi:

- Lão đại của Nhị Trung không phải là mẹ của Từ Thiến sao?

- Hả?

Tài Vĩ ngẩn người:

- Không phải dì Chương học ở Tam Trung sao?

Tề Lỗi:

- Anh không biết sao? Mẹ của cậu ấy vì đề phòng tôi mà quay lại trở lại Thượng Bắc rồi. Ôi chao, tôi cũng rất đau khổ đấy!

Tài Vĩ:

- Vãi chưởng!

Cậu ta mở to mắt nhìn chằm chằm Tề Lỗi hồi lâu:

- M* nó, cậu có còn là con người không vậy? Chuyện này mà cũng giả vờ cho được?

- Ha ha ha ha...

Tề Lỗi cười gượng

- Làm kẻ thù của tôi sẽ rất mệt mỏi, anh có muốn đổi ý không?

Tài Vĩ:

"....."

Cậu ta đứng dậy, bước chân đầy kiên định:

- Hẹn gặp lại cậu ở Nhị Trung!

- Chờ đã.

Tề Lỗi gọi cậu ta lại:

- Cái đó, ừm, tôi có chuyện muốn nói với anh.

- Chuyện gì?

Tề Lỗi cố gắng sắp xếp lại từ ngữ của mình, sau đó nói:

- Chuyện là như vầy, cô tư của tôi ấy... Thật ra không thể xem như một người nông dân chất phác.

Tài Vĩ nghe không hiểu:

- Có phải hay không, cậu nói với anh để làm gì?

Tề Lỗi đáp: 

- Vốn dĩ cô tư của tôi ở Khánh Thành, chế tạo thiết bị khai thác dầu.

Tài Vĩ:

"..."

Tề Lỗi nói tiếp:

- Sau đó đã giao lại công việc kinh doanh cho cô năm và cô bảy của tôi.

Tài Vĩ:

"..."

- Năm đó trở về Thượng Bắc mua đất, chính là vì thích có một cuộc sống đơn giản, nhân tiện kiếm thêm chút tiền.

Tài Vĩ:

"..."

- Cũng không kiếm được bao nhiêu, hơn một ngàn mẫu ruộng, mỗi năm thu được cũng khoảng hơn 2000 vạn cân thóc, vất vả lắm mới kiếm được hai ba trăm vạn.

Tài Vĩ:

"..."

- Cho nên....

Chỉ thấy vẻ mặt của Tề Lỗi trông cứ như táo bón, muốn có bao nhiêu hèn mọn liền có bấy nhiêu hèn mọn:

- Một trăm tệ anh đưa khi đó, tôi còn phải thay anh xấu hổ đấy.

"!!!"

Tài Vĩ chao đảo, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất, trừng mắt nhìn Tề Lỗi:

- M* nó, cậu có bị bệnh ở chỗ nào không thế?

Tề Lỗi nhe răng cười, cười đến mức Tài Vĩ có phần khiếp sợ, bỏ chạy trối chết.

Ngay khi cậu ta chạy đến sân trước, vừa lúc gặp Nhị Linh đang bưng một rổ táo hồng đã được rửa sạch:

- Anh Tài Vĩ, ăn táo hồng này!

Tài Vĩ có chút lúng túng đáp:

- Không cần đâu.

- Ăn đi! 

Nhị Linh lại tiến về phía trước vài bước:

- Anh cũng đã đưa tiền rồi mà!

M* nó, Tài Vĩ muốn chết.

M* nó, đúng là người một nhà, người này đều không thua gì so với người khác!

......

Đám Tài Vĩ rời đi tương đối sớm, vừa cơm nước xong chưa được bao lâu, ngồi thêm ba tiếng nữa là đã ai về nhà nấy.

Vốn dĩ Từ Thiến có thể ở lại chơi thêm một lát, thế nhưng sáng nay Tiểu Lượng đã trở về Thượng Bắc, không còn ai đưa rước, chỉ có thể đi xe của Tài Vĩ về trấn Bạch Hà.

Bọn họ vừa rời đi, đám Tề Lỗi ở bên này cũng cảm thấy trong người có hơi mệt, vào trong nhà nằm trò chuyện với nhau một lúc rồi cả bọn lăn ra ngủ.

Lúc tỉnh dậy, trời đã tối đen.

 Sáng nay lúc ra khỏi nhà, cô tư có nói, tối nay bà ấy sẽ không về, trong nhà chỉ còn một đám thanh niên, vô cùng vui vẻ.

Mọi người cùng nhau nấu một bữa cơm đơn giản, tuỳ tiện ăn một ít, sau đó chơi bài Poker, trò chuyện, đàn hát, ồn ào náo nhiệt đến tận nửa đêm mới đi ngủ.

Thế nhưng, vừa mới tắt đèn chưa được bao lâu thì trong sân lại có tiếng động lạ.

Tề Lỗi và đám anh em mang theo mấy cây móc lò nướng đi ra ngoài thì thấy, là cô tư và dượng tư đã về trong đêm.

Hỏi rồi mới biết, có người trên thị trấn trở về, bảo rằng ngày mai sẽ có lãnh đạo cấp cao xuống thăm bà con nông dân.

Nhà cô tư là nhà đứng đầu trong việc trồng lương thực ở Bạch Hà, mấy vị lãnh đạo nhất định muốn ghé đây thăm.

Ngược lại chuyện này khiến Tề Lỗi hơi bất ngờ.

Bởi vì cậu biết, ba của Từ Thiến đang làm việc ở Bạch Hà. Vậy chẳng phải ngày mai cậu sẽ gặp ba của cô sao?

Điều này khiến cho đêm đó Tề Lỗi ngủ không yên, trong lòng không khỏi khẩn trương.