Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khi bọn họ trở về, vẫn phải đi ngang qua ruộng lúa, Từ Thiến đi chân trần, không khỏi có chút trơn trượt, để cho Từ Lỗi dẫn cô đi một cách vô cùng tự nhiên.
Khấu Trọng Kỳ nhìn thấy cảnh tượng này, không chịu nổi nữa:
- Bà đây không đi nữa! Trương Dương, cậu cõng tớ đi!
Trương Dương muốn chết ngay tại chỗ, không thèm quan tâm bất kì điều gì nữa, nhảy xuống ruộng lúa bỏ chạy như bay:
- Tớ còn nhỏ, cậu tránh xa tớ ra một chút.
Khấu Trọng Kỳ lập tức đuổi theo:
- Trương Dương, cả đời này cậu cũng đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của bà đây!
"......"
"......"
Phó Giang và đám Quản Tiểu Bắc đều là cẩu độc thân.
Vốn dĩ bọn họ còn cho rằng bản thân đã bị Tề Lỗi cho ăn cẩu lương no rồi, không ngờ được rằng, ở đây lại bị đút cẩu lương thêm một lần nữa!
Mặc dù thật ra bọn họ cũng không biết ăn cẩu lương nghĩa là gì.
Phó Giang nhìn về phía Trình Nhạc Nhạc:
- Có muốn được cõng không?
- Cút!
Tâm trạng của Trình Nhạc Nhạc không được tốt cho lắm, chính vì vậy sắc mặt của cô ta không mấy vui vẻ. Vốn dĩ cô ta còn cảm thấy Tài Vĩ khá tốt, rất xứng đôi với Từ Thiến.
Tại sao…. Tại sao mới được nửa ngày đã thay đổi rồi?
Trong lòng phiền muộn, không để ý dưới chân, thiếu chút nữa ngã xuống ruộng, may thay được Ngô Tiểu Tiện đỡ lại:
- Cậu không sao chứ?
- Không có việc gì!
Trình Nhạc Nhạc tỏ vẻ ổn, đáp:
- Cám ơn nhé!
Thật ra thì chân của cô ta có hơi đau.
Ngay cả Phó Giang cũng quay đầu lại:
- Cậu không sao chứ?
Trình Nhạc Nhạc cau mày:
- Không sao.
Phó Giang:
- Có cần tớ đỡ cậu không?
- Không cần.
- Ờ.
Phó Giang ngoan ngoãn tiếp tục đi về phía trước, thế nhưng Ngô Ninh lại nắm lấy tay Trình Nhạc Nhạc.
Trình Nhạc Nhạc cảm thấy không quen:
- Tớ đã bảo không cần rồi mà!
Khuôn mặt của Ngô Ninh nghiêm lại:
- Nói nhảm cái gì đấy? Đi mau!
- Ồ.
Trình Nhạc Nhạc cũng không cậy mạnh nữa.
Khi Phó Giang quay đầu lại nhìn, hai mắt muốn rớt ra ngoài, trong lòng tự nhủ, Trình Nhạc Nhạc, cậu giỏi lắm, dám dung túng cho người ngoài!
Lại là một người độc thân dựa vào thực lực, có rất nhiều lí do khiến bạn vĩnh viễn độc thân, lí do quan trọng nhất trong số đó chính là da mặt không đủ dày.
Không ai có thể lý giải nổi tâm trạng của Ngô Tiểu Tiện lúc này.
Ngô Tiểu Tiện không khỏi hoảng loạn, trong lòng thầm nghĩ, tại sao mọi người lại chú ý đến việc này thế? Ông đây đúng là nhất thời hồ đồ mất rồi! Cái gì mà nhắc đến cha của cậu?
Vừa rồi cậu ta còn nghe nói, Trình Nhạc Nhạc mới là cha của cậu ta.
Vội vàng lấy lòng người ta, lỡ như không giấu được thì sao?
Sau khi trở về nhất định phải đánh tiếng cho Đường Dịch và Tề Lỗi, đừng để cho ông đây phải nói nhiều!
Tài Vĩ nhìn tình hình bây giờ hoàn toàn khác hẳn so với lúc đi, trong lòng cảm khái.
Khi đi, mười mấy người xếp thành một hàng, vừa đi vừa đùa giỡn.
Tại sao khi về, mọi người đều có đôi có cặp, thế nhưng cậu ta chỉ có một mình thế?
Quản Tiểu Bắc ở đằng xa:
- Tôi đang ở đâu? Tôi đang làm gì vậy? M* nó, có phải tôi bị bệnh rồi hay không? Tự nhiên chạy tới chỗ này để làm cái gì?
Giơ chân lên đá Phó Giang một cái:
- Cái gì cũng không có!
Chỉ có một cái Trình Nhạc Nhạc, cũng bị bên kia lừa mất.
Đi đến quốc lộ, Tài Vĩ muốn nói lời chào tạm biệt tại đây.
Thế nhưng đám Trình Nhạc Nhạc và Phó Giang lại mặt dày muốn theo bọn Tề Lỗi trở về.
Chủ yếu là vì sáng nay chưa ăn gì cả, bánh mì và nước đã để trong xe suốt cả một buổi sáng, thật sự nuốt không trôi!
Hơn nữa bọn họ còn nghe nói, đám Tề Lỗi dự định khi trở về sẽ hầm thịt, thế nên với chiếc bụng đói của mình, Trình Nhạc Nhạc là người đầu tiên đứng lên làm phản:
- Tớ đi với lão Từ!
Phó Giang ngẫm nghĩ rồi nói:
- Tớ ở lại đây với Nhạc Nhạc.
Quản Tiểu Bắc:
- Tớ ở lại đây với Phó Giang và Nhạc Nhạc!
Tài Vĩ:
“….”
Đúng ra không nên dẫn bọn họ đến đây.
————
Con người Tài Vĩ ấy à, thành thật mà nói thì cậu ta không xấu, càng khỏi phải nói đến làm một nhân vật phản diện.
Ăn ngay nói thật, so với Lí Mân Mân, Lư Tiểu Soái, còn tốt hơn rất nhiều.
Cậu ta thật sự rất trưởng thành, nhìn nhiều, nghĩ cũng nhiều, hơn nữa còn có phong thái của một người anh.
Thật ra những người như thế này sẽ có vị trí rất cao trong suy nghĩ của các thiếu nam thiếu nữ, họ cũng rất thu hút với người khác.
Ấy vậy mà lại ăn phải một gậy của Tề Lỗi, nhoáng một cái đã trở nên ngốc nghếch.
Ví như bây giờ, Tài Vĩ không muốn đến nhà cô tư của Tề Lỗi, không chỉ liên quan đến thể diện mà chủ yếu là vì cậu ta không muốn gây phiền phức cho người khác.
Nói như thế nào đi nữa, bọn họ cũng là dân quê, không dư dả mấy. Hơn chục người đến nhà người ta ăn không uống không như thế, trong lòng cậu ta có hơi băn khoăn.
Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, thế nhưng cơ thể của cậu ta lại rất thành thật, cuối cùng vẫn phải đi theo ý kiến số đông.
Phó Mạn và Tưởng Xuân Lôi không mặt dày đến thế, hai người gọi một chiếc xe, cùng nhau bỏ chạy.
Về đến nhà.
Đại Linh, Nhị Linh vo gạo nấu cơm, Tề Lỗi, Từ Thiến đến vườn rau hái được một bó đậu que, ninh chúng trong một cái nồi lớn cùng với thịt ba chỉ và khoai tây.
Chậc chậc, dùng bát cơm cỡ vừa, Tài Vĩ ăn được tận ba bát.
Quây quần bên nồi cơm khô, thành thật mà nói, đã lâu lắm rồi Tài Vĩ không ăn no như vậy.
Những người khác đều không thèm để ý đến dáng vẻ của bản thân, Trình Nhạc Nhạc ăn đến mức ngập mồm ngập miệng, nhìn y hệt một chú heo con.
Ngô Ninh ngồi một bên, ân cần đưa cho cô ta một lon nước có ga:
- Đừng để mắc nghẹn!
Điều đó khiến Trình Nhạc Nhạc vô cùng cảm động, đáp:
- Cám ơn!
.....
Cơm nước xong xuôi, nhân lúc mọi người không chú ý đến, Tài Vĩ lấy ra 100 tệ, âm thầm đưa cho Nhị Linh, bảo là tiền cơm và tiền dưa hấu ngày hôm nay.
Điều này khiến cho Nhị Linh có chút khó xử, cầm số tiền ấy đến chỗ Tề Lỗi:
- Anh, anh ta đưa tiền cho em là có ý gì thế?
Tề Lỗi nhìn về phía Tài Vĩ:
- Anh là thật sự có lòng? Hay chỉ giả vờ khách sáo thôi thế?
Có một sự khác biệt rất lớn ở đây.
Nếu là thật sự có lòng, nghĩa là cậu ta đến nhà ai cũng khách sáo như vậy, là sự giáo dưỡng.
Nếu như đó chỉ là giả vờ, đối với dân quê nghèo, cho 100 đồng đã đủ để an tâm rồi.
Được thôi, Tài Vĩ chính là người ở vế sau, dù sao thì khi cậu ta đến chơi nhà bạn bè ở trấn Bạch Hà cũng không khách sáo như vậy.
Cậu ta nở nụ cười ngượng ngùng:
- Tôi không để ý nhiều như thế, có lẽ là vậy đấy.
- Ồ!
Tề Lỗi gật đầu, không hề gặng hỏi thêm:
- Được, em lấy đi!
Nhị Linh nhanh chóng cất tiền vào trong túi:
- Cám ơn nhé!