Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Máy bay yểm trợ quá mạnh mẽ, bầu không khí quá hoà hợp.
Non xanh nước biếc, được một đám con trai vây quanh, ở giữa lại còn có một người đang gảy đàn ca hát, ai mà chịu cho được.
Từ Thiến bị trêu chọc phải bật cười ha ha, khuyết điểm duy nhất ngay lúc này, có thể chính là bài hát đó.
Vẫn là câu nói cũ, giọng hát của Tề Lỗi quá cao, không phù hợp với bài hát này, hơn nữa hắn chỉ biết một nửa bài hát, như vậy lại càng tiếc nuối hơn.
Nếu như có thể đổi thành một giọng ca ấm áp lãng mạn, hát một bản tình ca trọn vẹn, vậy thì càng tốt.
Trong lòng Từ Thiến thầm nghĩ, cho dù đó có là một bản tình ca bình thường nhất như bài "Ánh trăng nói hộ lòng tôi", trái tim của cô cũng sẽ tan chảy mất nhỉ?
Chẳng qua, sao mà cô có thể nghĩ ra được rằng, Tề Lỗi không phải chỉ biết nửa đầu bài hát.
Tên nhóc con này thật sự quá keo kiệt, cứ nhất thiết tuân theo nguyên tắc thép tốt phải dùng làm lưỡi đao, miễn cưỡng lắm mới hát được nửa bài.
.....
Làn gió nhẹ nhàng thổi bay mái tóc em...
Nhịn không được muốn nói với em những lời chất chứa trong trái tim anh...
Tiếng hát vang vọng trong sơn cốc.
Không biết bao nhiêu lần anh cố gắng lấy hết can đảm thế nhưng vẫn không thể nói nên lời....
Ngẫm lại vẫn thấy dịu dàng nhất là khi em cúi đầu....
Không chỉ riêng gì Từ Thiến, tất cả mọi người đều lựa chọn lắng nghe.
Anh ước rằng ánh hoàng hôn vẫn mãi rực cháy như thế...
Luôn rực rỡ, không bao giờ lụi tàn.
Khuôn mặt tươi cười và đôi mắt đang khép hờ của em...
Anh đã rơi vào lưới tình sâu thẳm...
Hát đến đây, Từ Thiến cảm thấy có chút mất mát, bởi vì mỗi khi Tề Lỗi hát đoạn này đều sẽ hát rất cao, kết thúc một cách vô cùng kì lạ, không hề hát đoạn điệp khúc phía sau.
Ngay lúc này, Từ Thiến nảy lên một chút lòng tham, hy vọng Tề Lỗi sẽ luôn kết thúc bài hát này như vậy.
Vì thế….
Đó có phải là câu chuyện cổ tích thuần khiết nhất hay không…
Em chính là cội nguồn của niềm vui trong anh!
“!!!”
Toàn thân Từ Thiến cứng đờ, dùng dáng vẻ không thể tin được nhìn về phía Tề Lỗi, đối diện với khuôn mặt xấu xa và đôi mắt tràn ngập ý cười của cậu.
Âm nhạc du dương, từng câu hát tiếp tục vang lên.
Vì em mà đau lòng, vì em mà ưu sầu…
Em chính là…. người con gái mà anh muốn có nhất.
Từ Thiến không khỏi giật mình, sắc mặt đỏ bừng.
Cho dù cô lạnh lùng, cũng cảm thấy hơi ngại ngùng, hoá ra cậu cũng biết hát sao?
Hoá ra phần ca từ sau đó, lại là thổ lộ một cách trắng trợn như thế.
Trong lòng cô thầm mắng, cái tên xấu xa này, lại bị cậu tính kế rồi!
......
Có phải cuộc sống hạnh phúc nhất….
Trong sơn cốc vang vọng giọng hát cao vút của Tề Lỗi.
Em chính là điều ngọt ngào nhất mà anh có được.
Bốn chiếc máy bay yểm trợ đều biết điều mà ngừng làm trò con bò lại.
Cầu nguyện vì em, ở lại vì em….
Em chính là người con gái mà anh muốn có nhất.
.....
Em chính là người con gái mà anh muốn có nhất.
....
Em chính là người con gái mà anh muốn có nhất!
...
Dương Hiểu:
"..."
Trình Nhạc Nhạc:
......"
Khấu Trọng Kỳ:
"......"
Hội con gái cảm thấy có hơi ghen tỵ, cái này ai mà chịu cho nổi?
- Áu áu......
Càng quá đáng hơn chính là, khi nốt nhạc cuối cùng vang lên, Đường Dịch, Ngô Ninh, Trương Dương, Tông Bảo Bảo, dường như phát điên mà cùng nhau hú om sòm, ồn ào hết cả.
Còn khoa trương và dai dẳng hơn bài "ngày mai kéo dài" của Dương Hiểu.
Được thôi, thích diễn có đúng không, thích làm máy bay yểm trợ phải không, chơi tới bến đi!
Không thể không nói, Tề Lỗi đàn không hay bằng Dương Hiểu, giọng hát nghe cũng bình thường, nhưng nó lại cực kỳ hợp với khung cảnh bây giờ.
Từ Thiến úp mặt vào đầu gối, hai lỗ tai đỏ bừng, rốt cuộc cũng không dám ngẩng đầu nhìn lên.
Cô duỗi tay ước chừng vị trí của Tề Lỗi, đánh bậy đánh bạ hai cái.
Em chính là… người con gái mà anh muốn có nhất.
Đây là lần đầu tiên Tề Lỗi thổ lộ tình cảm với cô.
Cũng tính là thổ lộ mà nhỉ? Tuy rằng là lời bài hát, nhưng vẫn tính là thổ lộ có đúng không?
......
Tài Vĩ đứng ở phía xa xa nhìn thấy toàn bộ cảnh này, chọn một nơi vắng vẻ hút điếu thuốc, hận không thể nhai hết cả điếu thuốc lá.
Cuối cùng mới thầm cảm thán một câu: M* kiếp, thu hút thật đấy!
Trong đầu nghĩ đến những lời Tề Lỗi nói, Từ Thiến thích cái gì? Không cần Tề Lỗi nói, cậu ta cũng biết.
Thích cảm giác rung động, thích cảm giác cả người tê dại khi hormone chạm đỉnh.
Đó mới gọi là tình yêu của thiếu niên, còn cậu ta thì….
Chậc!
Tài Vĩ thật sự hoài nghi cuộc sống của chính mình, bản thân đang tìm vợ sao?
Hình như không phải? Cậu ta không hề có suy nghĩ muốn tìm bạn đời!
Nhưng, đó thật sự là muốn tìm bạn đời đấy!
Tình yêu của cậu ta… đang ở đâu?
Ma xui quỷ khiến, cậu ta nhìn về phía Phó Mạn, cả người căng thẳng, cúc hoa tê rần.
M* nó! Bị Tề Lỗi dắt mũi mất rồi.
Từ Thiến đang chìm trong phiền muộn, khi cô ngẩng đầu thì đột nhiên phát hiện ra trên lỗ tai của Tề Lỗi đang kẹp một điếu thuốc, tâm trạng nhất thời thay đổi, cô vô cùng tức giận!
Vươn tay đoạt lại điếu thuốc, chu miệng trách móc:
- Không được hút thuốc! Như vậy là không tốt!
Tề Lỗi mở to hai mắt, có hơi hoảng hốt trong giây lát, sau đó nói:
- Tớ không hút mà! Thật sự không hút! Tài Vĩ cho tớ, không nhận thì không được lịch sự cho lắm?
Chỉ thấy Từ Thiến chau mày đứng dậy, đem điếu thuốc trả lại cho Tài Vĩ:
- Đừng cho cậu ấy hút thuốc, đó không phải thói quen tốt.
Tài Vĩ:
“….”
Ngây ngốc một lúc lâu.
Tề Lỗi, con m* cậu! Đã đút cẩu lương rồi còn muốn ngáng đường người khác nữa sao?
.....
—————
Mọi người ở trong hang núi đến tận trưa, ai đánh bài thì đánh bài, ai ngẩn người thì ngồi nơ ngẩn, ai gặm dưa hấu thì cứ gặm.
Ví dụ như Tài Vĩ, cậu ta ngồi dưới gốc cây không hề nhúc nhích, dáng vẻ trông vô cùng chán chường, khiến Tề Lỗi cảm thấy bực bội.
Nguyên nhân chủ yếu là vì, Tài Vĩ phát hiện, thế giới quan của cậu ta sụp đổ rồi.
Tại sao cậu ta lại phải trả lời câu nói của Tề Lỗi chứ? Còn đòi nói chuyện gì nữa? Nói cái m* cậu ấy?
Nếu như thời gian có thể quay trở lại, đánh chết cậu ta cũng sẽ không nói chuyện với Tề Lỗi, thằng nhóc này có độc!
Tưởng Xuân Lôi cũng coi như đồng bệnh tương liên, bị đả kích hơi nặng.
Trước đó không chỉ thua bởi Dương Hiểu, sau lại còn bị Tề Lỗi tổn thương thêm một chút nữa.
Đàn hay để làm gì? Đàn hay, có người còn đàn hay hơn mình.
Nhưng đàn không hay… Đàn không hay cũng vô dụng, sẽ không có cô gái nào muốn nghe cậu đánh đàn.
Vậy bản thân còn học đàn để làm gì nữa?
Tưởng Xuân Lôi muốn đập vỡ cây đàn, thế giới quan của cậu ta cũng sụp đổ rồi.
Thật ra Ngô Tiểu Tiện và Tông Bảo Bảo cũng rất buồn bực, bởi vì từ sáng đến giờ bọn họ chẳng câu được cái gì.
Hai người tức giận bày mưu tính kế, dự định chiều nay lên trấn trên mua về hai bình thuốc trừ sâu DDVP, diệt khẩu hết đám cá ngu ngốc không biết điều này.
Tốt lắm, nghĩ thôi là đã thấy sướng miệng rồi.