Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 152. Cái Gì Gọi Là Thích Hợp

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đột nhiên nheo đôi mắt lại, ép bản thân bình phục cảm xúc:

- Tề Lỗi, anh không có ý muốn kết thù chuốc oán với cậu, càng không muốn hành động theo cảm tính, cho nên không cần phải kích thích anh.

- Thật sự, anh chỉ thành khẩn muốn khuyên nhủ cậu, cậu hẳn là cũng đã biết tình hình của Thiến Thiến, hai người các cậu vốn không có tương lai đâu.

Cậu ta còn tưởng rằng Tề Lỗi là sau khi thẹn quá hóa giận nên mới cố ý khiêu khích cậu ta.

Tề Lỗi:

"…"

Tôi thật sự không phải đang khiêu khích anh đâu! Những lời tôi nói đều là lời thật lòng, anh với Phó Mạn đúng là trời sinh một đôi đó!

Cậu không muốn kết thù với Tài Vĩ, càng không phải mở miệng kích thích.

- Haizz!

Khẽ thở dài một tiếng, quyết định thay đổi chiến lược.

- Được! Cứ cho là anh nói đúng đi, bọn em không hợp nhau, không có tương lai. Vậy anh nói thử xem, rốt cuộc là anh coi trọng cô ấy ở chỗ nào?

Tài Vĩ:

- Ấu trĩ! Tại sao anh phải nói cho cậu biết?

Tề Lỗi:

- Anh nói một chút đi? Muốn nghe!

Tài Vĩ:

"…"

Ngẫm nghĩ, hút điếu thuốc:

- Anh…

- Đừng ngại ngùng, đều là con trai với nhau cả.

- Anh…

- Ừa, đang nghe đây, anh làm sao?

- Anh thích…

Hít vào một hơi thật sâu, bút thắt trong lòng bị Tề Lỗi dần gỡ bỏ.

- Gia thế nhà Thiến Thiến không khác nhà anh bao nhiêu, hai người bọn anh đều có nhận thức tương đối rõ ràng với tương lai của bản thân, có mục tiêu chung, tiếng nói chung.

- Hơn nữa, cô ấy sẽ là một người vợ tốt, không thể bắt bẻ được.

- Bọn anh ở bên nhau, chắc chắn sẽ vô cùng ăn ý.

- Chậc, chậc, chậc.

Tề Lỗi nghe mà thấy đau răng:

- Anh Vĩ, anh… mười tám rồi đúng không?

Tài Vĩ thâm thúy đám lại:

- Sắp hai mươi rồi.

Tài Vĩ đi học muộn, gần chín tuổi mới bắt đầu vào tiểu học.

- Hai mươi cũng không thể như thế chứ!

Tề Lỗi cũng cạn lời rồi:

- Anh… không thèm thuồng nhan sắc của Từ Tiểu Thiến sao?

Tài Vĩ lập tức nhíu mày, tức giận trào dâng:

- Nông cạn!

- Được thôi, cứ cho là nông cạn, vậy tính cách của cô ấy không hấp dẫn anh chút nào sao?

- Anh cũng không cảm thấy Từ Tiểu Thiến nói chuyện rất thú vị sao? Làm việc vô cùng hợp lòng anh?

- Tính cách?

Tài Vĩ ngẫm nghĩ cẩn thận:

- Tính cách đúng là khá tốt.

- Haizz!

Thở dài một tiếng, Tề Lỗi cũng không biết phải nói gì.

Vừa đúng lúc Khấu Trọng Kỳ đi qua bên cạnh, mắt Tề Lỗi sáng bừng lên:

- Em dâu!

- Cái gì?

Khấu Trọng Kỳ đáp vô cùng tự nhiên.

- Hỏi em chuyện này.

- Nói!

- Giả dụ như em là một cô gái có kế hoạch chính xác về tương lai.

Khấu Trọng Kỳ:

- Không có vụ đó đâu, bà đây sống đã là một điều kinh hỉ rồi.

- Tôi nói là giả dụ mà! Nếu như Trương Dương cũng là một chàng trai có kế hoạch chính xác về tương lai, hơn nữa giống em đến từng cọng lông sợi tóc, em còn thích cậu ấy nữa không?

Khấu Trọng Kỳ híp mắt liếc xuống nhìn Trương Dương:

- Có bao xa thì cút mẹ bấy nhiêu xa cho tôi! Mẹ nó, liếc mắt một cái đã biết hết cậu ta như thế nào thì còn muốn cậu ta làm cái quái gì? Công cụ tiết dục chắc?

Tài Vĩ:

"…"

Mồ hôi lạnh đều chảy ròng ròng, người phụ nữ này sao lại hung hãn như thế chứ?

Tề Lỗi quay đầu lại nhìn cậu ta:

- Nghe thấy rồi chứ?

Lại chuyển qua hỏi Khấu Trọng Kỳ:

- Hỏi lại em chuyện này, ban đầu tại sao em lại thích Trương Dương?

Khấu Nữ Lang trừng mắt:

- Đương nhiên là thèm khát thân thể của cậu ta rồi!

Tề Lỗi giơ ngón tay cái lên:

- Thẳng thắn!

Khấu Trọng Kỳ:

- Nên thế!

Tề Lỗi lúc này mới úp ngược ngón tay cái về phía Tài Vĩ:

- Cái này gọi là tình yêu, cái kiểu mà anh nói kia là tìm bạn già tán gẫu qua ngày thôi.

Tài Vĩ:

"…"

Đột nhiên có chút nghi ngờ nhân sinh?

Tìm, tìm bạn già sao? Hình như cũng không sai gì nhỉ?

Đúng lúc, Từ Tiểu Thiến và Nhị Linh, Trình Nhạc Nhạc xuống núi trở về, xách theo một giỏ đầy viên tảo, vô cùng hoạt bát.

Tề Lỗi lại hỏi Tài Vĩ:

- Vậy anh cảm thấy Từ Tiểu Thiến có thể thích gì ở anh?

Tài Vĩ đã ngây ngốc, hỏi gì đáp nấy:

- Hẳn là... Thích hết mọi thứ?

Tôi có chỗ nào không tốt chứ?

- Haizz!

Tề Lỗi đã không muốn cãi cọ cùng cậu ta.

- Để em đây nói cho anh biết cô ấy thích cái gì nhé!

Nói xong, kẹp thuộc ở trên vành tai, đứng lên đi về phía lều bên kia.

Tới trước mặt Tưởng Xuân Lôi:

- Tôi mượn đàn dùng một chút.

Chưa đợi Tưởng Xuân Lôi hồi hồn trở lại, Tề Lỗi đã cầm đàn gỗ lên, ngồi xuống thảm cỏ.

Khẽ quạt một nốt, trong chốc lát đã hấp dẫn được ánh mắt của tất cả mọi người.

Tưởng Xuân Lôi không ngờ tới, sau màn biểu diễn oanh tạc của Dương Hiểu, còn có người dám đụng vào đàn.

Dưỡng Hiểu cũng mặc kệ mấy quân bài đẹp trên tay, nghiêng đầu nhìn qua.

Trình độ kia của Tề Lỗi, cô ấy đã từng nghe qua, cũng được xem như không tồi, áp chế Tưởng Xuân Lôi hẳn là không có vấn đề gì.

Nhưng mà, còn dám đụng đàn sau màn chình diễn của cô ấy, quả là không sáng suốt, không nổi bật được bao nhiêu.

Còn đang nghi hoặc, khúc nhạc dạo đầu của Tề Lỗi đã vang lên, lần này khiến cho Dương Hiểu phải nhíu mày lần nữa, bởi vì khúc nhạc dạo này, cô ấy chưa từng nghe qua bao giờ.

Nhưng Ngô Ninh cùng Đường Dịch lại khác, vừa nghe khúc nhạc dạo liền trở nên hưng phấn, bài này bọn họ đã luyện qua ở nhà Tề Lỗi.

Lôi kéo Tông Bảo Bảo cùng Trương Dương đi lại gần.

Từ Tiểu Thiến ở bên kia cũng bị hấp dẫn, cô mặc kệ là đàn hay hay dở, cô chỉ quan tâm ai là người đàn.

Chỉ cần Tề Lỗi đàn, vậy thì là hay.

Theo bản năng đi về phía bên này.

Tiếng hát vang lên:

- Gió nhẹ nhàng thổi… Tung bay làn tóc em…

Từ Tiểu Thiến chau mày, được thôi, có chút thất vọng, lại là bài hát chết tiệt này!

Đến tên cũng còn chẳng có, lại chỉ biết hát được một nửa, cũng không biết rốt cuộc tại sao Tề Lỗi lại thích nó nữa?

Nhưng nói sao thì trong tình huống này vẫn rất thích hợp, Từ Tiểu Thiến tiến từng bước đi qua, ngồi xuống bên cạnh Tề Lỗi, đặt gò má nằm trên đầu gối, bày ra một bộ dáng chăm chú lắng nghe.

Đây là điều mà Từ Tiểu Thiến cuốn hút người khác nhất, cô rất ưu tú, nhưng lại không khoe khoang sự ưu tú đó trước mặt Tề Lỗi, lại càng không vì điều này mà kiêu ngạo.

Cô cũng có thể làm một người phụ nữ bé nhỏ luôn khiến cho Tề Lỗi cảm thấy tự tin, vì cậu mà cảm thấy tự hào ở những thời điểm thích hợp.

Làm Tài Vĩ giận điên người!

Thầm mắng Từ Thiến, “sao em lại có thể phối hợp với cậu ta như thế?” Lẽ nào con gái thật sự chỉ thích mấy thứ vô dụng như này sao?

Càng quá đáng hơn là, sự góp sức từ trợ thủ của Tề Lỗi quá mức to lớn, mấy tên ngốc ở đại viện chính phủ kia căn bản là không thể so bì được.

Mọi người cho là Tề Lỗi đánh đàn, Từ Tiểu Thiến ngồi nghe là xong chuyện sao?

Đường Dịch, Ngô Ninh, Tông Bảo Bảo cùng Trương Dương con mẹ nó đã hành động, vây quanh hai người, vừa chỉ huy dàn nhạc, vừa làm mặt xấu, múa may kỳ quái.

Bầu không khí nổi bật kia, rất thật!

Đây là sức mạnh to lớn của đồng đội, Tài Vĩ không còn chút sức lực, anh em nhà mình tranh giành không lại!