Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 151. Anh Và Phó Mạn Hợp Nhau Hơn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phải biết rằng, Thượng Bắc ở những niên đại này, cho dù là cả ba gia đình đều có điều kiện được xem là không tồi, cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy một sân khấu rock’n’roll trực tiếp, cũng chỉ có thể xem Michael Jackson qua băng ghi hình, xem qua U2.

Concert có hình dáng như thế nào, căn bản là chưa từng cảm thụ được, Dương Hiểu dường như làm cho Ngô Tiểu Tiện phải mở mang tầm mắt một phen.

Suy nghĩ của Đường Dịch cũng không khác Ngô Tiểu Tiện là mấy, hơn nữa còn kích động hơn Ngô Tiểu Tiện.

Ông đây muốn học!

Kết thúc một bài, mọi người hồi lâu mới có thể khôi phục lại tinh thần, Đường Dịch cùng Ngô Ninh nhảy vọt lên:

- Chị ơi… Chị Dương thân yêu… Chị Hiểu yêu dấu… Dạy cho em với!!!

Hai thằng đã hoàn toàn khuất phục dưới tài năng trước mắt.

Dương Hiểu trả lại đàn guitar cho Tưởng Xuân Lôi còn đang đứng chết trân bất động ở chỗ đó, mắng ra một câu:

- Thằng nhóc thối!

Tiếp đó trấn an Đường Dịch, Ngô Ninh, có chút ý dỗ dành:

- Dễ thôi, dễ thôi, chỉ là chút chuyện cỏn con?

Lúc này, đến Phó Giang, Quản Tiểu Bắc đều không muốn nói chuyện thay cho Tưởng Xuân Lôi.

- Không chiếm được tiện nghi của người ta rồi? Đám người Tề Lỗi kia đúng là yêu quái mà!

Thấy Dương Lỗi quay trở về túp lều, ai nấy đều theo bản năng tản ra mở đường thông thoáng cho cô ấy đi, chọc cho Phó Mạn tức đến độ môi răng đều run lên bần bật.

Nhưng mà cũng còn cách nào khác đâu?

Thật ra chuyện này, là Phó Mạn không có đầu óc.

Cho dù có nổi bật thì cũng có liên quan gì đến cô ta đâu? Đó cũng là Tưởng Xuân Lôi ngầu lòi, Phó Mạn cô chẳng qua cũng chỉ đứng xem kịch, đến lúc đó cô còn nợ ân tình của người ta, nói không chừng còn phải trả lại mối nợ ân tình này cho người ta nữa đấy!

Cái gọi là hại người hại mình chính là dùng để nói đến loại ngu ngốc này.

Đáng tiếc Phó Mạn rõ ràng còn không tự biết, trong lòng tràn đầy ý hận, hung tợn trừng mắt nhìn về phía Tề Lỗi ở xa.

- Ngầu gì đâu? Cũng không phải là cậu lợi hại!

Không ai phản ứng với cô ta.

Đến Tưởng Xuân Lôi đều tự biết vô vị, quăng đàn qua một bên, không dám khoe khoang gì nữa.

Phó Mạn lủi thủi một mình.

Ngược lại lại làm khổ Tài Vĩ, tìm cơ hội ngồi xuống bên cạnh Tề Lỗi, đưa cho cậu một điếu Tiểu Hùng Mao.

Tề Lỗi nhận cũng không châm thuốc, chỉ mân mê ở trên tay.

Tài Vĩ liền biết cậu không hút thuốc, cũng không khuyên nhiều, lấy Tiểu Hùng Mao nhận trở lại, móc từ trong túi khác ra một hộp Giai Mỹ, tự châm cho mình một điếu.

Điều này khiến Tề Lỗi có chút ngoài ý muốn, dường như Tài Vĩ cũng nhận ra sự khác thường của cậu:

- Tôi không quá thích như thế, không thú vị.

Giải thích là giải thích như thế, nhưng mà, theo kinh nghiệm của Tề Lỗi, người thường mang theo hai loại thuốc, vấn đề không chỉ dừng lại ở việc thú vị hay không.

Cũng không phải là keo kiệt, không nỡ, với gia thế của Tài Vĩ, đúng là không để bụng chuyện một hộp thuốc lá cỏn con này.

Chỉ có thể nói là lấy nhỏ nhìn lớn, người này thật tỉnh táo, cũng biết mình đang làm cái gì.

Tề Lỗi cười:

- Có người mang hai gói thuốc, là vì để tiện lúc giao lưu với nhau. Có người cũng mang hai gói, lại cố tình muốn để cho người khác nhìn thấy, như thế lại càng cao minh hơn rất nhiều.

- Là vì muốn thể hiện một ý đồ nào đó, ví dụ như xem trọng đối phương, hoặc là muốn để đối phương biết bản thân vô cùng trượng nghĩa.

- Anh thuộc loại nào?

Tài Vĩ:

"…"

Sửng sốt cả nửa ngày, có chút xấu hổ.

Nhưng mà, rất nhanh liền khôi phục lại thái độ bình thường:

- Vừa mới nhận ra, cậu cũng không thiếu sự cay nghiệt đâu.

Tề Lỗi:

- Chưa đủ cay nghiệt đâu. Trước đây ba đứa bọn em làm loạn ở viện của các anh, hình như cũng không có anh nhỉ? Cho nên, chúng ta cũng không thù không oán.

Tài Vĩ nghe xong thì cười:

- Đúng thế, lúc đó anh xem bọn cậu là con nít, không ngờ chúng ta sẽ có một ngày như thế.

Không phải Tài Vĩ xem thường Tề Lỗi, mà hai người đúng thật là không cùng một đẳng cấp.

Tề Lỗi xác thật là có một người ông vênh váo đến tận trời, nhưng cũng có tác dụng gì đâu? Sau khi về hưu, cái gì cũng bị mất sạch.

Rít sâu một hơi thuộc:

- Xin lỗi nhé, Mạn Mạn, cái người này chính là như thế! Nhưng dù sao cũng là người do chính anh dẫn đến, ít nhiều anh vẫn phải chịu trách nhiệm.

Tề Lỗi khẽ liếc mắt nhìn Phó Mạn một cái:

- Không còn nhỏ nữa rồi, phải tự mình chịu trách nhiệm với hành vi của chính bản thân.

Tài Vĩ gật gật đầu, Tề Lỗi nói có đạo lý.

Trầm ngâm một lát:

- Không phải muốn tìm anh tâm sự sao? Anh tới rồi đây.

Tề Lỗi lại không nói lời nào, chờ cậu ta mở miệng trước.

Thêm một lát sau, Tài Vĩ cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, dứt khoát vào thẳng chủ đề:

- Cô ấy không hợp với cậu đâu, từ bỏ đi!

Nếu là những thiếu niên nhỏ tuổi khác, gặp phải nhân vật xuất sắc, lại có khí thế như Tài Vĩ, cơ bản đều sẽ cúi nửa đầu.

Loại tiến quân thần tốc như thế này, càng khiến cho người ta trở tay không kịp.

Đáng tiếc, Tề Lỗi không giống những thiếu niên bình thường!

- Này…

Đúng là khiến cho Tề Lỗi không thể chấp nhận nổi, qua đây nói với cậu một đống đạo lý, sau đó lại nói cô không hợp với cậu đâu?

Chưa từng trải qua tình huống này bao giờ!

Đây không phải là lời thoại của tổng tài bá đạo trong phim truyền hình máu chó đó sao?

Có nên biểu hiện sự đau thương tuyệt vọng giống nam phụ không nhỉ, giả bộ xấu hổ và giận dữ để phối hợp một chút? Nói hai câu: “Tôi sẽ không từ bỏ đâu, anh đừng có nằm mơ!” mấy lời vớ vẩn hùng hồn?

- Anh Vĩ… (Viagra)

Phụt!!

Tài Vĩ suýt chút nữa là thổ huyết, ai cho cậu gọi tôi là anh Vĩ?

- Cậu có thể đổi cách gọi được không? Cậu đừng cho rằng tôi không biết anh Vĩ còn có ý nghĩa gì!

- Vâng, anh Vĩ.

- Anh Vĩ, thật đấy, cô ấy không hợp với anh đâu, anh hãy buông tay đi!

Tài Vĩ cạn lời, lời này không phải giống hệt lời mà cậu ta vừa mới nói ra sao?

Cảm xúc có chút dao động:

- Cậu có biết cái gì là hợp, cái gì là không hợp sao?

- Trên phương diện này em đúng là biết nhiều hơn anh một chút.

Hất hất cằm về phía Phó Mạn đang ai oán hệt như oán phụ:

- Em cảm thấy, anh với Phó Mạn rất hợp nhau đó! Trời sinh một đôi! Muốn suy xét một chút không?

"…"

Tâm tình của Tài Vĩ càng thêm dao động, mặt mày tái mét.

Phó… Phó Mạn?

Trong đầu không khỏi xuất hiện hình ảnh gà bay chó sủa vì một thiếu niên ở sân bóng rổ trong quá khứ, còn có bộ dáng xúi giục ngu xuẩn của cô ta vừa nãy.

Lại có thêm cảm xúc muốn bùng nổ, Tề Lỗi lập tức trấn an:

- Đừng tức giận! Thật đấy, Phó Mạn rất phù hợp với anh, không tin anh cứ nghe em phân tích.

- Hai người các anh ấy hả…

- Một người anh tuấn tài giỏi, một người tuyệt sắc! Tuy rằng chỉ có nhan sắc thôi là chưa đủ, nhưng ít nhất là phù hợp với tiêu chuẩn truyền thống rồi đó.

- Một người suy nghĩ quá nhiều, một người căn bản là không có đầu óc, hợp thành một đôi thì bớt được bao nhiêu chuyện chứ?

"Ông nội mày!"

Tài Vĩ có giáo dưỡng cũng không thể chịu nổi nữa, cậu mới trời sinh một đôi với cô ta! Cậu mới cần bớt lo!