Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Quản Tiểu Bắc:
- Con mẹ nó, đáng ghét thật!
Đám người trong viện bọn họ đúng là có ăn chơi trác táng, nhưng chơi vẫn để ý nhân phẩm, loại chuyện như thế này khiến bọn họ ghê tởm.
Phó Giang đã hơi động, ném bài Poker xuống, muốn ngăn Tưởng Xuân Lôi lại.
Lại là Phó Mạn chắn ở trước lều:
- Lăn về đi tên ngốc! Có chuyện gì liên quan đến mày đâu chứ?
Phó Giang:
- Không nên làm thế chứ?
- Im mồm!
Phó Mạn quát mắng em trai xong, khiêu khích trừng mắt nhìn Tài Vĩ ở đằng xa một cái.
Ý muốn nói là, cậu không ra mặt giúp tôi, thì còn có rất nhiều người muốn ra mặt vì bà đây lắm đấy!
Mà Phó Giang, Quản Tiểu Bắc, Tài Chính lúc này cũng đều nhìn về phía Tài Vĩ, dù sao cậu ta cũng là người dẫn đầu.
Tài Vĩ:
"…"
Tài Vĩ thật sự muốn mắng người, con đàn bà ngu ngốc này!
Đến nước này rồi, sao cậu ta còn không rõ ngọn nguồn câu chuyện được chứ? Trong lòng thầm nói, đây còn không phải là đang đào hố chôn tôi luôn sao?
Phản ứng đầu tiên là nhìn về phía Tề Lỗi, ý là: Tạm thời đừng nóng giận, để anh đây đến xử lý!
Tề Lỗi vừa nhìn thấy vẻ mặt của cậu ta cũng liền hiểu ra, yên tâm ngồi dựa lưng vào gốc cây.
Bên phía Tài Vĩ, mặc kệ Phó Mạn, cất bước đi về phía của Tưởng Xuân Lôi.
Lúc này, chính là lúc phô bày ra thực lực to lớn của cậu ta. Chút chuyện nhỏ này mà xử lý không xong, cậu ta còn làm lão đại cái khỉ gì?
Mấu chốt là, cậu ta và Tề Lỗi còn có một mối quan hệ cạnh tranh khác nữa, không thể thua người này!
Đáng tiếc còn chưa đi được hai bước, cho dù là Tài Vĩ hay là Tề Lỗi cũng chưa nghĩ đến, trước mặt Tài Vĩ đột nhiên vút qua một bóng người.
Là Khấu Trọng Kỳ vừa mới trở về!
Tài Vĩ không nghĩ nhiều, cho rằng người ta không vui, còn kiên nhẫn giải thích với Khấu Nữ Lang:
- Xin lỗi nha, Đại Lôi không hiểu chuyện!
Nói xong liền muốn đi vượt qua người Khấu Trọng Kỳ, đến bên chỗ Tưởng Xuân Lôi.
Kết quả, thái độ của Khấu Nữ Lang khác với bình thường, rất ôn nhu:
- Vội cái gì? Cậu phải để cho cậu ta diễn xong đã chứ!
Tài Vĩ:
"…"
Tài Vĩ không hiểu lắm.
Ý gì đây? Sao lại có một dự cảm không tốt?
Sau đó, dự cảm liền trở thành hiện thực.
Tưởng Xuân Lôi kết thúc, trong mắt tràn ngập vẻ khoe mẽ, khiêu khích nói một câu với Đường Tiểu Dịch:
- Đây mới được gọi là đánh đàn chứ!
Đường Dịch hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào, lại cũng không thể xông lên đánh người. Bây giờ mà đánh nhau, không đáng mặt quân tử.
Tuy rằng Tề Lỗi không biết tại sao Khấu Trọng Kỳ lại ngăn Tài Vĩ, nhưng Đường Dịch đang phải ở bên kia chịu tội, cậu muốn đứng yên cũng không được.
Vừa mới đứng lên, liền nghe thấy Khấu Trọng Kỳ đang chặn Tài Vĩ nhẹ nhàng thả ra một câu:
- Hiểu Nhi, giết cậu ta cho bà!
Dưới sự chứng kiến đầy kinh ngạc của Tề Lỗi, Dương Hiểu chậm chạp chui ra khỏi túp lều, oán trách nói với Khấu Trọng Kỳ:
- Cậu vội cái gì? Phải để Tề Lỗi lên trước, sau đó đến tớ thì thằng kia mới nhớ đời được!
Nhưng không còn cách nào khác, lời của của Khấu Trọng Kỳ đã nói ra rồi, phất phất tay về phía Tề Lỗi, ý là, ngồi đi, tôi tới!
Tề Lỗi ngồi trở lại theo bản năng, trong lòng thầm nói, chẳng lẽ Dương Hiểu cũng là cao thủ sao?
Dương Hiểu biết đánh đàn, Tề Lỗi có thể đoán ra được, trước đây, ánh mắt lúc cô ấy nhìn ba thằng bọn họ chơi đàn đã có vấn đề, nhưng Tề Lỗi cũng không biết rõ trình độ của cô ấy.
Chỉ thấy Dương Hiểu đi đến trước mặt Tưởng Xuân Lôi:
- Đưa đây!
Tưởng Xuân Lôi vẫn còn chưa rõ là có chuyện gì đang diễn ra, theo bản năng đưa ghi-ta qua.
Nhất thời đổi lấy được biểu cảm kinh ngạc của Ngô Ninh và Đường Dịch:
- Cậu cũng biết chơi guitar sao?
Dương Hiểu cười mỉa:
- Cũng tạm thôi, đủ đánh bại cậu ta là được rồi!
Nói xong còn nghĩ nghĩ, mọi người đều cảm giác được bầu không khí đang dần thay đổi. Còn chưa động đàn, dường như trong đầu của tất cả mọi người đều không thể khống chế mà nhảy ra một từ: rock’n’roll.
Đúng thế, Dương Hiểu đứng ở nơi đó, đàn còn chưa kịp vang lên, hương vị rock’n’roll cũng đã lan tỏa hết cả bầu không khí rồi.
Sau đó, khúc nhạc dạo vang lên…
Sau đó nữa!
Bùng nổ!
Da đầu của Đường Dịch, Ngô Ninh, Tưởng Xuân Lôi tê dại, đều phát điên!
Đường Tiểu Dịch trừng to con ngươi, đột ngột ôm đầu, gãi mạnh da đầu, biểu cảm còn khoa trương hơn lúc mới bị Tưởng Xuân Lôi mỉa mai, ánh mắt bắt đầu mang theo chút sùng bái.
Ngô Tiểu Tiện suýt chút nữa là rơi xuống hồ nước, há to miệng, ánh mắt dại ra.
Còn Tưởng Xuân Lôi… Muốn tìm một cái lỗ ở trên mặt đất, oán than, nữ thần tiên này từ đâu xuất hiện?
Tề Lỗi cũng đứng thẳng người, gân trán giật giật, dường như có một dòng điện chạy qua người.
Nửa ngày mới nói được một câu:
- Vãi chưởng, thần đồng!
Phải biết rằng, trên thế giới này có một loại âm nhạc, có thể khiến cho hormone trong cơ thể của những người thích nó bùng nổ chỉ trong một cái nháy mắt.
Ví dụ như, ‘Ngày mai… Sẽ, Dài, Hơn’ của Đậu Duy!!!
…
‘Ngày mai sẽ dài hơn’ của Đậu Duy!!
Ở những năm này, đặc biệt là ở trong mắt của những người yêu rock’n’roll sâu đậm, bài hát này chẳng khác gì sự tồn tại của thần tiên.
Cho dù là ca từ, giai điệu, ý nghĩa, hay là kỹ xảo, đều khiến người ta yêu bài hát này đến phát điên, được xưng là nóc trời của thể loại rock n roll ở Trung Quốc.
Tuy rằng mỗi người đều có những cách cảm nhận khác nhau nhưng không khác quá xa.
Đậu Duy của năm 94, còn chưa phát tướng, tóc cũng chưa rụng, vẫn chưa trở thành Đậu Tiên Nhi.
Nhưng ông ấy của thời điểm đó, là nam thần trong giới rock’n’roll đất Trung Hoa, sáng chói như mặt trời ban trưa.
Mà ‘Ngày mai sẽ dài hơn’ lại còn là tác phẩm đỉnh cao của Đậu Duy. Ông ấy chỉ dùng đàn guitar gỗ đã có thể lan tỏa được cảm xúc chẳng khác gì guitar điện, lại còn có chứa đựng tiết tấu của nhịp trống mãnh liệt, kích thích.
Không phải nó khó, nhưng là người bình thường chẳng ai tìm ra được cái cảm giác giống Đậu Duy.
Đường Dịch học rất lâu cũng không học được, Tề Lỗi cũng đã từng thử qua nhưng vẫn còn thiếu chút gì đó.
Mà lúc này sở dĩ Dương Hiểu làm cho bọn họ phát điên, chẳng những chỉ vì cô ấy đã chọn bài này để đánh, mà quan trọng hơn là, một khi cô ấy đã nhập tâm, bày ra tư thế đánh đàn đó, thì không còn là Dương Hiểu nữa.
Mặc dù phía sau là túp lều nát, tạo hình quần lửng, áo thun trắng không mang chút hương vị rock’n’roll nào, nhưng mà khi đã hòa cùng âm nhạc, người đứng ở chỗ đó, đôi mắt khẽ híp lại lười biếng, mang theo chút phong trần phóng đãng, nhẹ nhàng không quan tâm đến thế sự trần gian kia khiến cho mọi người đều có cảm giác đây chính là sân khấu.
Cộng thêm giọng ca từ trong cuống họng mang theo chút khói thuốc, quá đáng xem!
…
- Bước chân vội vội vàng vàng, đạp qua sóng gió đi tìm…
- Tìm kiếm sự kiêu ngạo có thể khiến bản thân cảm thấy vui sướng…
- Không màng đến tất thảy, điên cuồng chạy đi.
- Chạy về phía cái ôm có thể khiến bản thân cảm thấy an toàn.
- Tạm biệt ngày hôm qua để ôm lấy hy vọng…
- Từ biệt đêm đen để chờ đợi hừng đông.
- Quá khứ huy hoàng không còn quan trọng nữa…
- Ngày mai sẽ càng dài lâu!!!
Ngô Ninh theo bản năng muốn đi tìm trống.
Bây giờ thiếu chút nhịp trống mãnh liệt nữa là hoàn mỹ.
Thần! Thần con mẹ nó rồi!