Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Lỗi hái được hai trái dưa lớn, trực tiếp bổ một trái ra chia cho mọi người. Ôm một trái khác đến bên bờ sông, ném vào trong nước ngâm lạnh để tí nữa ăn.

Trở về túp lều đã thấy mọi người tản ra.

Tông Bảo Bảo đang đánh bài với Đại Linh, Dương Hiểu, Phó Giang không biết đã trà trộn vào đám bọn họ từ lúc nào, vừa hay đủ bốn người. Tài Chính lại ở bên khoa tay múa chân, làm quân sư cho Phó Giang,.

Tưởng Xuân Lôi đứng tựa vào túp lều, sắc mặt không giận cũng không vui.

Trương Dương mới đặt cần câu xuống đã bị Khấu Trọng Kỳ đẩy vào trong núi.

Nhị Linh thấy Từ Thiến quay lại liền vẫy vẫy tay về phía cô:

- Tớ đưa cậu đi hái viên tảo.

Từ Tiểu Thiến đến viên tảo còn không biết là cái gì, đương nhiên là đồng ý ngay, còn không quên kéo theo Trình Nhạc Nhạc.

Tề Lỗi không đi lên núi cùng các cô, rất hưởng thụ khoảnh khắc vui đùa ầm ĩ náo nhiệt, lại có chút điềm tĩnh này.

Nhìn hai đám người náo loạn, cãi cọ ồn ào, tuy rằng đều có lập trường khác nhau, nhưng mà, nói đến cùng thì vẫn là người trẻ tuổi, kỳ thật giới hạn rất mơ hồ.

Quản Tiểu Bắc bên kia đã xách đàn ghita của Tưởng Xuân Lôi tiến lại, nhàm chán kèm theo chút lười biếng gảy vài nhịp, đáng tiếc không ra nhịp điệu.

Đường Dịch thấy cậu ta động đàn, cũng nảy lên hứng thú:

- Đưa cho tôi đi!

Nhận lấy đàn rồi quạt vài nhịp, mọi người liền biết cậu ta đánh bài gì.

‘Tháng năm rực rỡ’!

Tuy rằng đàn gỗ vẫn thiếu chút hương vị, nhưng mấy thằng con trai đều bất giác ngâm nga lên, cuối cùng thì giọng hát càng lúc càng lớn.

Duy chỉ có ánh mắt của Tưởng Xuân Lôi híp lại:

- Thằng nhóc thối!

Được rồi, là học trên đường với Tông Bảo Bảo.

Theo bản năng nhìn sang Phó Mạn, Phó Mạn lại nhìn cậu ta bằng một ánh mắt cổ vũ: Lên!

Hai người xấu xa âm trầm, lại có chút ăn nhập với bầu không khí.

Mà những điều này đều lọt vào mắt của Dương Hiểu, cũng chỉ biết bĩu môi lắc đầu, cũng lẩm bẩm một câu:

- Thằng nhóc thối.

Lúc Phó Mạn rầm rầm rì rì nói chuyện với Tưởng Xuân Lôi, cô ấy cũng nghe được một chút, dường như là đang cổ vũ khiêu khích Tưởng Xuân Lôi.

Còn về việc khiêu khích như thế nào? Nếu Dương Hiểu còn chưa nhìn ra được, vậy thì cũng ngốc quá rồi, muốn tìm ra lỗi sai trong cách đánh đàn của Đường Dịch!

Chẳng qua, Dương Hiểu không để trong lòng, càng không cảnh báo trước.

Còn tại sao lại không để trong lòng? Được thôi, đợi chút nữa sẽ biết.

Tưởng Xuân Lôi vốn vẫn đang có chút do dự, có cần làm loạn khiến mọi người không thoải mái chỉ vì muốn lấy lòng Phó Mạn không? Bây giờ bị Dương Hiểu xem thường mắng một câu, hơi bùng lên lửa giận.

Hướng Dương Hiểu nói ra một câu:

- Ai là thằng nhóc thối, thật sự khó mà nói được.

Nói xong liền đi qua bên phía Đường Dịch.

- Cậu ta muốn làm gì?

Tông Bảo Bảo ném ra một quân bài.

Dương Hiểu không nói thẳng:

- Kệ nó đi!

Biểu cảm sảng khoái ngồi chờ xem kịch.

Tông Bảo Bảo ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy Tưởng Xuân Lôi đi về phía Đường Dịch, đại khái cũng hiểu được mọi chuyện.

- Thích bị ngược đãi hay gì?

Kết quả Phó Giang lại nói một câu:

- Đánh bài đánh bài.

Cậu ta liền không nghe rõ được chuyện gì xảy ra tiếp theo nữa.

Đường Dịch kết thúc một bài, nhận được tiếng hò reo của tất cả mọi người đang có mặt, đến Phó Giang, Tài Chính cũng không thể không vỗ tay hai cái.

Điều này khiến cho Đường Tiểu Dịch rất thỏa mãn:

- Còn muốn nghe bài gì? Cứ tùy ý chọn đi!

Haizz, Đường Tiểu Dịch vẫn là chưa đủ trưởng thành, vẫn còn chút cợt nhã.

Vừa dứt lời, Tưởng Xuân Lôi ở phía trước mở miệng:

- Đàn không ra hồn! Cậu khoe khoang cái gì chứ?

Đường Dịch sửng sốt, có chút ngây người:

- Cậu có ý gì?

Tên này đang vạch lá tìm sâu sao?

Chỉ thấy Tưởng Xuân Lôi nhếch miệng cười:

- Làm sao? Không phục à? Đừng hở ra một tí là giãy nảy lên như muốn giết người thế! Anh đây đánh không lại cậu, nhưng chơi đàn thì có thể đấy!

- Cậu cảm thấy cậu đàn cũng khá được đúng không?

Ngoắc ngoắc đầu ngón tay với Đường Dịch:

- Tới đây, anh đây dạy cậu cái gì được gọi là chơi đàn.

Lửa giận của Đường Dịch có to cỡ nào cũng đành phải nhẫn nhịn, âm thầm đưa đàn qua.

Tưởng Xuân Lôi lúc này ôm đàn, được đà bồi thêm một câu:

- Về sau ít động đến đàn đi, cậu không có năng khiếu đâu.

Sao đó đàn lại khúc nhạc trước đó.

Mặt Đường Dịch lập tức đỏ bừng.

Tưởng Xuân Lôi đàn lại đúng bài ‘Tháng năm rực rỡ’ mà Đường Dịch vừa mới đàn xong, nhưng vừa gảy vài cái, chỉ cần không phải người điếc cũng sẽ nghe ra được, Đường Tiểu Dịch không cùng đẳng cấp với người ta, cao thấp rõ ràng.

Đường Tiểu Dịch lập tức ý thức được mình đã gặp phải cao thủ, mặt mày có thể không đỏ sao được?

Tề Lỗi bên kia cũng khẽ nhíu mày, sắc mặt ngưng trọng.

Không xét đến khía cạnh nhân phẩm, tài nghệ đánh đàn của Tưởng Xuân Lôi quả thật là tốt hơn nhiều, Đường Tiểu Dịch không thể sánh được.

Chỉ là tên này nhân cách chẳng ra gì, cậu ta đánh đàn cũng giỏi, khoe khoang cũng được thôi, nhưng cái gì cũng nên vừa vừa phải phải.

Đường Dịch đàn cái gì, cậu ta liền đàn cái đó, này còn không phải là đang làm dáng sao, là đặc biệt tới vả mặt Đường Dịch.

Nhưng Đường Dịch cũng chỉ biết cắn răng trừng mắt, không còn cách nào khác.

Tề Lỗi không vội đi đến, cậu muốn biết nhóm Tài Vĩ sẽ xử lý chuyện này như thế nào, cứ quan sát kỹ lưỡng hẵng nói.

Xem xem có thể giải quyết việc so tài này không, hay là càng làm mâu thuẫn lớn hơn.

Ít nhất thì từ góc nhìn của Tề Lỗi, cậu không biết chuyện này là do Phó Mạn xúi giục hay là Tài Vĩ bày mưu tính kế. Nếu thật sự là do Tài Vĩ cố ý bày ra, vậy thì việc Từ Tiểu Thiến có ở giữa can ngăn cũng không còn tác dụng gì nữa.

Chỉ có thể nói, nhóm người này hơi ti tiện.

Trên thực tế, đám nhóc trong đại viện chính phủ này đúng là còn chưa thật sự đạt tới trình độ xấu xa như thế.

Phó Giang, Quản Tiểu Bắc lúc này rốt cuộc cũng ý thức được có điều không đúng, khẽ nhíu mày, có chút không thể để vào mắt.

Bọn họ không quá quen thuộc với Tưởng Xuân Lôi, đó là bạn của Tài Vĩ. Nhưng cho dù thế nào, cũng là tới cùng nhau.

Tưởng Xuân Lôi thể hiện xuất sắc, bọn họ hẳn là nên vui mừng, nhưng cậu ta lại cố ý dẫm lên người khác để làm mình nổi bật, có chút vô vị nhỉ?

Đây còn không phải là đang muốn gây chuyện đánh nhau sao?

Tuy rằng bọn họ cùng ba thằng Tề Lỗi có thù oán, nhưng trước nay đều quang minh chính đại mà đối chọi, chưa từng bỉ ổi như thế.