Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Như thế thực ra cũng khá tốt, không làm mâu thuẫn của hai bên càng trở nên nghiêm trọng, việc Tề Lỗi và Tài Vĩ âm thầm đọ sức với nhau cũng là kết quả tốt nhất.

Quản Tiểu Bắc nhìn ra được bầu không khí giữa hai người này không đúng lắm:

- Anh Vĩ có thể thắng mà?

Phó Giang chau mày:

- Đặc sắc rồi đây, vương đấu với vương, Ngộ Không đại chiến với Vegeta, Cản Khẩn đối đầu với Cá Ba!

Tài Chính nghe xong cảm thấy rất không thoải mái:

- Các cậu có thể đừng gọi anh Vĩ này, anh Vĩ kia nữa được không? Nghe khó chịu chết đi được!

Mẹ nó, một chút lập trường cũng không có, mới vậy đã bị Tề Lỗi lừa đi rồi?

Cuối cùng, mấy người Tài Vĩ lái vài chiếc xe ô tô, mười người bên Tề Lỗi, cưỡi năm chiếc xe đạp Nhị Bát, mang theo dụng cụ.

Càng quá đáng hơn là, năm đứa con trai bọn Tề Lỗi đến giày cũng không mang, chạy chân trần ra cửa. Chở năm cô gái, nối đuôi thành đoàn vui cười đi trên đường.

Trên đường, Trương Dương đầu têu nghêu ngao vài câu hát, mọi người theo đó cùng nhau rống theo bài hát ‘Gần đây tương đối phiền’.

Hai chiếc xe ô tô đi theo phía sau, thật sự rất phiền.

Phó Giang ngồi ở hàng ghế sau, chồm về phía trước, nheo mắt nhìn, tỏ ra oán giận:

- Chậc, chúng ta có thể được đạp xe thì tốt biết bao nhiêu!

Phó Mạn trừng mắt liếc nhìn cậu ta một cái:

- Đạp xe? Cậu phải có khiếu mới được!

Oán hận mà mắng một câu:

- Một đám ngốc!

Tài Vĩ, Quản Tiểu Bắc bị mắng đều lập tức nhíu mày, cất giọng khuyên nhủ:

- Mạn Mạn, cũng đủ rồi đấy, chuyện với Lý Mân Mân cũng đã rõ ràng rồi! Cho qua luôn đi không được sao?

Không khuyên thì còn đỡ, càng khuyên Phó Mạn càng thêm giận dữ.

Dọc theo đường quốc lộ đi cỡ bốn năm dặm, bọn Tề Lỗi dừng ở ven đường, nói với Tài Vĩ:

- Đậu xe ở ven đường đi, không lái vào được đâu.

Đúng là không thể lái vào được, bởi vì căn bản không có đường.

Ven đường đều là ruộng lúa, dẫm chân đi qua cánh đồng, mọi người cuối cùng cũng biết tại sao đám người Tề Lỗi lại không mang giày, bởi vì lúc này mà mang giày thì vướng víu vô cùng.

Trên cánh đồng này toàn là bùn đất, không thể mang giày đi qua được.

Tất cả mọi người không thể không cởi giày cùng tất ra, xách ở trên tay, xếp thành hàng, xuất phát đi vào chỗ trong cùng của ruộng lúa.

Cảm giác này, phải miêu tả sao nhỉ? Thật mới lạ!

Ít nhất đối với mấy đứa nhóc ở thành phố mà nói, là quá mới lạ.

Bùn đất dưới chân trơn trượt, lành lạnh man mát, chỉ có thể bước xiêu xiêu vẹo vẹo về phía trước.

Bông lúa vươn cao bị gió thổi mạnh chạm vào da thịt, có chút ngứa ngày, lọt vào mắt là cảnh đồng lúa mang theo mùi thơm của cây cỏ, phía xa xa còn có những ngọn núi sừng sững nối tiếp nhau.

Nếu như có đặt tầm mắt nhìn lên cao, ra xa hơn, con người trong trời đất mênh mông không điểm dừng này chỉ nhỏ bé như những con kiến, nhưng lại có thể dễ dàng tìm thấy trong biển lúa rộng lớn này.

Cái gọi là phong cảnh điền viên, tại sao từ xưa đến nay luôn được con người hướng tới, cũng không phải là không có đạo lý.

Trời đất rộng lớn, cách đồng cỏ xanh tươi mắt, kéo con người rời xa phố thị đầy lo toan tất bật, khiến cho tâm tình người ta được thư giãn, hòa mình vào cảnh vật vui tươi trước mắt.

Càng đừng nói gì đến một đám thiếu nam thiếu nữ vừa mới lớn, tụ tập thành đám với nhau đã là vui rồi.

Đi trên khu ruộng chừng mười mấy phút, cuối cùng cũng nghe được tiếng nước chảy, một cái sông lớn đột nhiên vắt ngang trước mắt bọn họ.

Chỉ là trên sông còn có một sợi dây thép, một chiếc đò được buộc vào sợi dây này. Mà ở bờ bên kia, chính là núi cao rừng rậm.

Lúc này, năm nam sinh đám Tề Lỗi đã vui sướng đến nỗi quên hết trời đất, cởi hết áo trên ra, vai trần, chỉ mặc chiếc quần xà lỏn, nhảy tõm vào dòng sông.

Nước không sâu, chảy cũng không xiết, mực nước chỉ vừa đến ngang eo.

Tề Lỗi chia làm hai lần, lái đò chở Từ Tiểu Thiến, còn có bọn Tài Vĩ đi qua.

Bọn Đường Dịch trực tiếp bơi qua.

Đám Phó Giang nhìn cảnh đó mà lòng không khỏi hâm mộ, cũng muốn xuống nước.

Đáng tiếc là khi nhìn những chiếc quần jeans đang mặc trên người, nào là Live nào là Lee, không thể cởi ra được, cứ mặc như thế mà lội nước thì cũng không nỡ.

Phó Giang:

- Chậc, ngày mai phải mặc quần đùi mới được!

Được thôi, tên này đã bắt đầu cân nhắc cho ngày mai.

Qua song là một vùng trời khác, dưới khu rừng rậm rũ bóng thấp thoáng có một khe núi nhỏ, đó chính là đích đến của chuyến đi này.

- Chậc!

Phó Giang lại bắt đầu oán giận:

- Cũng thật biết chơi!

Khiến cho bọn Tài Vĩ, Quản Tiểu Bắc muốn xông tới đánh cậu ta.

“Cậu đã nói đủ chưa thế, thật sự biến thành một tên nhà phố chưa bao giờ thấy thế giới bên ngoài?”

Chẳng qua, có gì nói đấy, nơi này đúng thật là một chỗ tốt.

Trong khe núi có một hồ nước, hẳn là sẽ có cá, bởi vì bọn Tề Lỗi có mang theo cần câu nữa!

Bên cạnh hồ nước, có một vườn dưa hấu, nhìn từ phía xa, trái nào trái nấy to tròn mọng nước.

Bên cạnh vườn dưa là một túp lều tranh, trên núi bốn bề là hoa dại, cỏ dại cùng với rừng cây rậm rạp.

Dù sao thì dễ chịu là được rồi.

Cả người Đường Tiểu Dịch ướt đẫm, nằm liệt xuống thảm cỏ, hai tay để trần nằm phơi nắng, Ngô Ninh cùng Trương Dương xách theo cần câu đi câu cá.

Mấy nữ sinh ngồi bên túp lều nghỉ ngơi, Tông Bảo Bảo hô biến ra một bộ bài Poker, tiến tới gần:

- Nhảy Hồng Tiêm, ai chơi không?

Tề Lỗi lại chỉ cho đám người Tài Vĩ đang không biết phải làm gì về phía vườn dưa hấu:

- Của nhà trồng đấy, chọn quả chín mà lấy.

- Bên Ngô Ninh vẫn còn cần câu, trên núi còn có nhiều Viên tảo (Kiwi dại) lắm, còn có Hồng núi (sơn tra dại) nữa, nhưng đừng đi qua quá xa (đừng lăn xuống phía sau núi).

- Yên tâm đi, núi này không có rắn đâu, nhưng cũng phải để ý các loại côn trùng.

Nói xong liền để mặc bọn họ, dẫn Từ Tiểu Thiến đi qua vườn chọn dưa hấu.

Thật ra Từ Tiểu Thiến cũng là lần đầu tiên đến nông thôn, hơn nữa còn là lần đầu tiên đến nơi như thế này, đi theo sau Tề Lỗi, không ngừng ríu rít:

- Nơi này cũng khiến người ta mê đắm thật đấy nhỉ?

Thấy thế:

- Mới nhiêu đây đã thấy mê rồi sao? Ngày mai tớ dẫn cậu đến một nơi hay ho hơn nhiều.

Chỉ về một hướng:

- Dưới hạ du có một bãi trải đầy đá cuội, chỗ đó vừa có thể nghịch nước, vừa có thể giăng lưới bắt tôm. Chúng ta đến đó bắt tôm bắt cá xong rồi nướng luôn.

Từ Tiểu Thiến nghe xong, có chút ghen tỵ, người ta như này mới gọi là có tuổi thơ chứ!

Càng thêm vài phần chờ mong.