Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tài Vĩ đang duy trì cục diện ở phía trước, điều này khiến cho Phó Mạn cảm thấy vô cùng khó chịu, không phải đã nói là để cô ta tới xem trò hay sao? Tại sao bây giờ các người vẫn còn hòa bình như vậy?
“Vậy tôi thì phải làm gì đây?”
Ngày đó, lúc ở chợ đêm, bị Tề Lỗi trách móc một trận khiến cho Phó Mạn mất hết mặt mũi, mọi chuyện khi đó vẫn hiện rõ ngay trong đầu cô ta chỉ như mới vừa xảy ra.
Đúng lúc Tưởng Xuân Lôi bây giờ cũng có bảy phần không phục, tám phần không cam tâm, nhìn một đám con gái tươi mơn mởn đang vui vẻ chơi đùa cùng một đám sặc mùi nhà quê, trong lòng cậu ta vô cùng khó chịu.
- Chậc! Đúng là hoa nhài cắm bãi phân trâu, cái trò gì thế không biết.
Vừa hay lại lọt vào tai của Phó Mạn, thế là cô ta lại lầm bầm lẩm bẩm trong miệng, không biết nói gì, nhưng dù sao cũng không phải điều gì hay ho.
Tưởng Xuân Lôi nghe xong, ánh mắt lại càng tối sầm lại.
Nhưng chẳng ai chú ý đến sự khác thường của hai người, không rảnh mà quan tâm đến phản ứng của bọn họ.
Bởi vì, Tài Vĩ hối hận.
Phó Giang, Quản Tiểu Bắc cũng âm thầm mắng Tài Vĩ một vạn lần, mẹ nó chứ? Giả vờ giả vịt, cái kết này không hề khiến bọn họ thỏa mãn.
Lúc này, năm nữ sinh và một bầy nam sinh bên phía Tề Lỗi đang ôm lấy chén sứ, ngồi vây một chiếc bàn chân thấp ở trong phòng, Khấu Trọng Kỳ còn làm loạn, duỗi đôi đũa thò vào chén của Trương Dương, giành lấy miếng trứng vịt muối.
Đại Linh, Nhị Linh đều không ăn lòng đỏ trứng nên nhường hết cho Tề Lỗi.
Tề Lỗi lại gắp một miếng trứng muối lên đưa đến cho Từ Tiểu Thiến.
Đây mới là chuyến du lịch đáng mong ước nhất mà tuổi bọn họ nên có, được không hả?
Phó Giang, Quản Tiểu Bắc thầm nghĩ trong lòng:
“Cậu khách sáo với cậu ta làm cái gì? Tên nhóc kia có khi nào khách sáo với chúng ta đâu?”
Đói bụng quá rồi đây, nhìn người ta ăn sung sướng biết bao nhiêu.
Đối với điều này, Tài Vĩ cũng chỉ đành mạnh miệng, thể hiện tinh thần trượng nghĩa đến cực điểm:
- Người dân ở nông thôn không giàu có, chúng ta cũng đừng tạo thêm gánh nặng cho người ta.
Suy nghĩ đó vốn dĩ là có ý tốt, mười mấy đứa nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn tự dưng lại ăn không uống không của người ta, một gánh nặng lớn đến nhường nào!
Lời này lọt vào tai Tông Bảo Bảo.
Phụt!! Phun đầy hạt bắp ra đất.
Nhìn Tài Vĩ như quái vật, hồi lâu sau mới nhả ra được một câu:
- Nhóc con, suy nghĩ quá ngây thơ rồi!
Khiến cho Tài Vĩ không thể hiểu được.
Bọn Tài Vĩ cũng không đi liền, chủ yếu là vì đã hẹn trước cùng Từ Thiến sẽ đi leo núi với nhau.
Chờ cho đám Tề Lỗi đã ăn xong, cô chú tư của Tề Lỗi nổ máy kéo, bắt đầu đi đón người ở trong thôn. Nói là muốn đến mảnh đất nào đó ở cách chỗ này hơn mấy chục dặm để làm việc, đêm nay sẽ không quay về.
Trước khi đi còn dặn dò Tề Lỗi, chiêu đãi các bạn học thật tốt, đặc biệt cố ý nói với bọn Tài Vĩ, buổi trưa nhớ về nhà ăn cơm.
Người lớn vừa đi, bọn Tề Lỗi cũng chuẩn bị xuất phát, nhưng không phải đi leo núi, mà là thực hiện kế hoạch mà hôm qua đã tính toán xong.
Tài Vĩ vừa thấy người ta không đi cùng bọn họ, vẫn rất thức thời:
- Vậy cũng không sao đâu, dù sao bọn anh cũng không quá quen thuộc bằng các cậu, có thể đi theo các cậu.
Nói xong còn cười xán lạn với Tề Lỗi:
- Vừa hay có thể tâm sự.
Điều này vừa hay lại là nước cờ đáp trả Tề Lỗi, “không phải cậu muốn tâm sự sao? Vậy thì đúng lúc, chơi với nhau, cũng có cơ hội nói chuyện.”
Hơn nữa, muốn nói cái gì cũng được.
Phó Giang, Quản Tiểu Bắc gật đầu liên tục, cứ xem như là đang làm việc chính thôi.
Được thôi, hai anh em này không có lập trường gì, bên đó nhiều các bạn nữ, hẳn là chơi sẽ vui.
Đối với việc này, Từ Thiến khó mà mở lời, chỉ mong đợi nhìn Tề Lỗi.
Còn Tề Lỗi, ngoài miệng thì đã đồng ý rồi nhưng lại nhỏ giọng nói với Từ Thiến:
- Nha đầu ngốc này, đây là muốn đấu 1:1 với tớ đấy! Cậu cứ vậy mà không thấy đau lòng sao?
Nói xong còn chép miệng, hơi khoa trương nhíu mày:
- Tên này không dễ đối phó đâu! Khá là hung tàn đấy!
Đúng thật là khó đối phó, ít nhất thì cho đến tận bây giờ thôi, biểu hiện của Tài Vĩ chẳng kém cạnh gì Tề Lỗi, thậm chí còn xuất sắc hơn một chút.
Người này không phải giả bộ thành thục như Lý Mân Mân, cũng không phải là vai phản diện ngốc nghếch, khiến cho người ta hơi có chút cảm giác không thể nào xuống tay.
Đối với điều này, Từ Thiến nhướng mày:
- Yên tâm đi! Cậu thắng chắc!
- Tại sao?
- Bởi vì da mặt của cậu dày đó!
"…"
Thấy mặt của Tề Lỗi đen lại, Từ Tiểu Thiến vội giải thích:
- Có một số người ấy hả, tớ nói, người ta lại tưởng tớ cổ xúy linh tinh. Cậu tới thu phục ngược lại càng dễ hơn so với tớ, đúng không nào?
Tề Lỗi không thể phản ứng lại ngay được, ngẫm nghĩ kỹ lưỡng một hồi, tàn thưởng:
- Được đó, nhìn nhận thấu đáo quá! Nhưng lỡ như tớ không phải là đối thủ của anh ta thì phải làm sao đây?
Sắc mặt của Từ Tiểu Thiến trở nên khổ sở, Tề Lỗi cho rằng cô sẽ nói đùa gì đó, “vậy cậu cứ nói bậy nói bạ mấy thứ kích thích người ta là được”.
Nhưng không ngờ rằng, Từ Thiến lại nói:
- Không sao cả, nói không được thì hai ta hợp sức với nhau, song kiếm hợp bích, thiên hạ vô song!
Mẹ nó!
Có chí khí!
Đang tốt đẹp thì Từ Thiến lại bồi thêm một câu:
- Bà đây cũng không phải là bình hoa!
"…"
Tề Lỗi nước mắt thành ròng, cất lời:
- Tốt quá! Sao chuyện gì tốt cũng đến lượt tớ hưởng hết vậy nhỉ?
Đột nhiên giơ tay về đám người Tài Vĩ bên kia:
- Anh Vĩ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ có một khoảng thời gian thật “vui vẻ” bên nhau!
Tài Vĩ:
"…"
Nhịn! Nhóc con làm loạn, không thể xem là chuyện nghiêm túc, anh Vĩ thì anh Vĩ…
Nhưng như vậy lại càng khiến cho Tài Vĩ càng thêm mong đợi có thể đối đầu trực diện với Tề Lỗi.
Xem trong hai chúng ta ai sẽ làm ai khóc!