Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong các vòng học sinh ở mấy trường tại Thượng Bắc, người có danh tiếng vang vọng nhất chính là cậu ta.
Càng đáng nói hơn chính là, Tài Vĩ không chỉ nằm trong tầng lớp trên của giới học sinh, mà trong xã hội, quan hệ của cậu ta cũng cực rộng, thanh danh bên ngoài chẳng khác gì một nhân vật làm mưa làm gió chân chính.
Cậu ta vô cùng tự tin rằng bản thân sẽ đánh bại bất kỳ đối thủ nào, bao gồm cả tình địch. Hơn nữa còn sẽ quang minh chính đại mà áp đảo.
Đi ra khỏi chỗ của Từ Thiến, nhìn Phó Giang, Quản Tiểu Bắc và Tài Chính với một ánh mắt độ lượng.
Ba người kia quả nhiên nghe lời, duy trì một ít hòa khí.
Mà trong lòng lại mắng ba anh em không khác gì chó.
Không còn cách nào, mối thù kia thật sự rất sâu đậm. Cho dù đó chỉ là chuyện tranh chấp của đám trẻ con lúc nhỏ, nhưng cho đến tận bây giờ, khi nhìn thấy thấy liền kích động đến nỗi muốn xông lên bóp chết ba thằng.
Ví dụ như Phó Giang.
Nhà cậu ta ở lầu một, năm sáu năm trước có nuôi vài con gà biết đẻ trứng…
Điều này cũng không có gì kỳ quái, những năm này là thời đại quan chức, tuy ruy rằng tư tưởng của một đám quan liêu là lúc nào cũng muốn ngẩng đầu, cảm giác ưu việt hơn người. Nhưng đồng thời cũng có không ít kẻ vẫn thừa kế tư tưởng truyền thống từ thế hệ trước, chất phác, chăm lo việc nhà. Cho dù có làm trong cơ quan lớn, chức cao cỡ nào, thì vẫn có khối người thích tự mình trồng rau nuôi gà.
Nhà Phó Giang chính là một gia đình kiểu mẫu như thế, lúc nào cũng chỉ mong gà mái nhà mình có thể đẻ được trứng, thêm chút dinh dưỡng cho bữa sáng của đám trẻ.
Lại ví dụ như Tài Chính.
Nhà cậu ta có chú chó tên Đại Hắc Bối, bây giờ đã già nên không còn đi nổi nữa, nhưng vào khoảng năm sáu năm trước thì cực kỳ hung dữ, bá chủ của cả đại viện chính phủ.
Thế là lúc đó, Ngô Tiểu Tiện dùng một chiếc giày thối, dẫn dắt chó nhà Tài Chính xâm nhập vào chuồng gà nhà Phó Giang, kết quả… Thảm sát diệt môn!
Mấy con gà đó cũng không thể lãng phí, để cho Đường Tiểu Dịch xách về hầm canh uống.
Lại ví dụ khác nữa, chính là Quản Tiểu Bắc.
Lúc đó cậu ta và Tài Vĩ đều đang học cấp hai, Tài Vĩ đã bắt đầu dần trưởng thành, không tham gia vào những ân oán của đám nhóc này nữa, nhưng tên Quản Tiểu Bắc này vẫn là vua của đám trẻ, vừa khờ vừa trượng nghĩa, dẫn đầu đám nhóc chống lại ba anh em!
Vì thế, một tháng thay liền tám cái lốp xe.
Tám cái lốp xe đó! Nhiều năm về sau, mấy thằng nhóc trong đại viên đều theo thói quen lấy dây cao su ở nhà Quản Tiểu Bắc làm ná, ai bảo nhà cậu ta nhiều phế liệu chứ? Mỗi lần có người tới muốn xin, đều giống như đang xát muối vào vết thương lòng của Quản Tiểu Bắc!
Lại ví dụ như Tài Chính…
Ừm! Tài Chính là một đứa nhỏ tương đối thật thà, không quậy phá, không đánh nhau, lại càng không tham dự vào cuộc chiến của hai bên. Nhưng lịch sử đen tối, bị Đường Tiểu Dịch liên tục cướp 37 tệ trong ‘Quyền Hoàng 95’, cũng đủ để cho tên này cảm thấy bị sỉ nhục.
Kỹ năng lách mình vô hạn kia…
Đại quyền phản sóng của Rugal…
Các chiêu thức liên tiếp vô hạn của Kusanagi Kyo…
Khiến cho Tài Chính không ngừng rơi nước mắt. Vừa khóc, vừa không muốn chịu thua trở về. Đáng tiếc, lòng dạ của Đường Tiểu Dịch quá đen tối, chẳng hề cho cậu ta có cơ hội được một lần phục thù.
Tóm lại, trong mắt của đám trẻ trong đại viện, bản chất hỗn thế ma vương của ba anh em đã ăn sâu vào trong máu.
Nếu không thì, chỉ một việc nhỏ nhoi sau này cũng không thể khiến danh tiếng của Tề Lỗi bị vấy bẩn khi lọt vào tai Trình Nhạc Nhạc, không có chút hình tượng tốt đẹp nào có thể khai thác từ con người họ Tề này.
Nhưng vẫn là câu nói kia, giống với việc Tề Lỗi có thể trấn áp được Đường Dịch, Ngô Ninh, một câu nói, một ánh mắt của Tài Vĩ vẫn rất có uy lực trong mắt bọn họ, cho dù không muốn cũng phải giả bộ.
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu là vì tuổi tác cậu ta lớn nhất trong đám, suy đi ngẫm lại, tuy rằng có hận nhưng càng cảm thấy lúc nhỏ bản thân thật ngu nhiều hơn!
Thủ đoạn của bọn Tề Lỗi, bây giờ ngẫm lại thì chẳng cao siêu gì, tại sao lúc đấy lại bị tra tấn đến mức đó được cơ chứ?
Đối với việc hai bên đang khá là hòa thuận, tuy rằng Tề Lỗi không suy nghĩ nhiều giống như Tài Vĩ, làm bộ làm tịch giống như “lão đại”, mà là vì Từ Tiểu Thiến nên mới nhịn xuống.
Cuối cùng thì mới chào hỏi Tài Vĩ:
- Anh Vĩ, có cơ hội chúng ta tâm sự riêng với nhau nhé!
Tài Vĩ:
"…"
Anh… Anh Vĩ!?
(*Trong tiếng Trung, anh Vĩ (伟哥) còn là tên gọi ngắn gọn của Viagra - một loại thuốc chữa chứng liệt dương ở nam giới.)
Lại còn tâm sự?
Cướp lời thoại của tôi rồi!
Theo như diễn biến của kịch bản thông thường, không phải Tài Vĩ nên cao cao tại thượng nói một câu, có cơ hội tâm sự với nhau sao?
Giây phút hoảng loạn vụt qua, cười nhàn nhạt nói:
- Được thôi! Cũng đã mấy năm không ôn chuyện rồi? Anh cũng muốn cùng cậu tâm sự đấy!
Khí thế cũng không chịu thua kém Tề Lỗi chút nào!
Lúc này, cô tư, Tề Ngọc Hoa của Tề Lỗi, còn có chồng của cô là Trương Quý Lâm, đi ra từ phòng bếp.
Vừa thấy có thêm khách mới tới, liền nhiệt tình đi lên tiếp đón:
- Đều là bạn của Đầu Đá đúng không? Ăn sáng chưa? Nhanh đến đây nào, cùng nhau dùng bữa nhé!
Tề Ngọc Hoa vóc người cao lớn, rắn chắc, là hình tượng phụ nữ Đông Bắc điển hình, nhiệt tình, lại còn vô cùng có sức cuốn hút.
Đám Tài Vĩ này đúng là vẫn chưa ăn sáng, chủ yếu là do Tưởng Xuân Lôi và Phó Mạn kỳ thị bữa sáng ở khách sạn quá nhạt nhẽo, lại sợ những quán ăn bên ngoài sơ chế đồ không sạch sẽ. Cho nên trước khi ra khỏi thị trấn, chỉ mua một ít đồ ăn ở quần bán quà vặt, chuẩn bị làm thành bữa sáng.
Nhưng nhìn bánh mì khô cằn lại không muốn ăn, cho nên lại muốn đợi đến sau khi leo núi xong đói bụng lại ăn.
Đối với lời mời của Tề Ngọc Hoa, Tài Vĩ ngược lại không có quá nhiều cảm xúc mãnh liệt, mà nhìn Tưởng Xuân Lôi ở trước mặt, sau đó lễ phép từ chối.
Bởi vì Tưởng Xuân Lôi cái con người này còn có chút làm bộ làm tịch, mấy tiệm ăn vặt trong thị trấn còn không hợp ý, vậy càng đừng nói gì đến cơm tập thể của một gia đình bình dân.
Thực tế thì Tưởng Xuân Lôi cũng không định sẽ ăn uống gì ở một nơi như thế này. Tiệm ăn trong trấn, cậu ta đã ghét bỏ, sợ dơ, đừng nói chi đến dùng bữa trong ngôi nhà nông dân cũ kỹ.
Hơn nữa, lúc này Tưởng Xuân Lôi đang đứng cùng với Phó Mạn.
Chỉ có thể nói, có một số người phụ nữ là bảo vật, còn có một số người phụ nữ lại là độc dược.