Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thật ra, đây cũng chính là lí do khiến cho mấy người Quách Xương Tồn và Phó Trường Hà không muốn Từ Văn Lương lên tiếng.

An toàn, an toàn mới là việc quan trọng nhất.

Cuối cùng, Tề Ngọc Hoa chỉ đề cập đến một số tình hình hiện tại.

Kể cả bí thư đảng uỷ của thôn Hạ Hà và những người dân nơi đây, đều đã được nhắc nhở từ trước.

Khung cảnh bây giờ vô cùng kì lạ, thậm chí có thể nói là đã vượt qua phạm vi nhận thức cơ bản của công chúng.

Tổ nghiên cứu Trung ương muốn nghe mọi người nói thật, muốn tìm hiểu vấn đề, nhưng dù sao bọn họ cũng ở trên cao, những chuyện bọn họ nhìn thấy chỉ là số ít.

Cuối cùng có vấn đề gì, chỉ những vị quan chức địa phương mới có thể trả lời cho bọn họ.

Suy cho cùng, các vị lãnh đạo địa phương cũng không phải lười biếng, không muốn giải quyết vấn đề, nhưng vì nhiều lí do khác nhau, cộng thêm nỗi bận tâm trong lòng, họ khó có thể nói ra điều này.

Ngay cả quần chúng nhân dân cũng không thể trêu chọc bất kỳ ai, nếu như không có việc gì, vậy thì tuyệt đối sẽ không làm chim đầu đàn.

Mỗi người đều có vị trí của mình, mà mỗi vị trí đều phải lo lắng đủ điều.

Điều này khiến cho người đứng đầu tổ nghiên cứu là Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp Trần vô cùng lo lắng.

Thành thật mà nói, tổ nghiên cứu cũng biết, những vấn đề xảy ra ở Đông Bắc, trách nhiệm không phải hoàn toàn nằm ở các vị quan chức cầm quyền nơi đây. Bọn họ đến đây cũng không phải để truy cứu trách nhiệm, họ muốn làm những điều gì đó thiết thực hơn.

Thế nhưng lại không có cách nào nói ra mọi chuyện một cách thẳng thắn được.

Bọn họ hỏi đi hỏi lại câu hỏi có vấn đề gì, có khó khăn gì hãy mau chóng nói ra đã hơn một nghìn lần, thế nhưng lại chẳng có ai chịu trả lời bọn họ cả, vậy bọn họ đến đây để làm gì!

Giống như việc ngày hôm qua bọn họ phát hiện ra nhà máy gia công gỗ bất hợp pháp kia, vốn dĩ ban đầu tổ nghiên cứu còn muốn dùng cơ hội này để những vị quan chức địa phương ở Thượng Bắc mở miệng.

Ấy vậy mà, bọn họ còn chưa kịp bày tỏ thái độ chứ đừng nói chi là phê bình chỉ trích, những vị lãnh đạo cấp cao ở thành tỉnh đã hoảng sợ đến mức không dám lên tiếng.

Chẳng những không đạt được mục đích mà ngược lại còn khiến cho một số người bắt đầu trở nên rụt rè sợ hãi, ngay cả người cán bộ trẻ tuổi duy nhất có vẻ can đảm, bí thư của Thượng Bắc, sáng sớm hôm nay đã bị cách chức.

Đây là một tín hiệu!

Bây giờ nghe Tề Ngọc Hoa ca tụng lại càng khiến cho thứ trưởng Trần lắc đầu ngao ngán, bởi vì ông ta không tìm thấy được điểm đột phá nào cả.

Làm sao bây giờ? Thứ trưởng Trần đau đầu suy nghĩ biện pháp.

Chỉ có điều, ông ta hoàn toàn không hề nghĩ được rằng, điểm đột phá lại là do một đứa trẻ chỉ mới mười sáu tuổi mang đến cho ông.

---

Theo lý mà nói, trường hợp này là không có chỗ cho Tề Lỗi phát huy, mặc dù hắn là người trọng sinh, nhưng còn không có nghịch thiên đến mức đó, cũng không nhàn rỗi đến trình độ kia.

Chơi cờ đến cấp độ kia, người trọng sinh như hắn căn bản không đủ nhìn.

Mặc dù kiếp trước hắn học tin tức thời sự, đối với logic trong giới quan lại có chút hiểu biết, cũng thông qua việc sợ đông sợ tây của cô tư, chỉ dám nói những lời ca ngợi, có thể đoán ra đại khái tình huống.

Thế nhưng, không khoa trương chút nào mà nói, có thể ngồi vào vị trí lãnh đạo quan lớn, bao gồm cả vị trí kia của cha vợ, đã không còn là vấn đề đơn giản về mánh khóe và quan hệ, chỉ số cảm xúc, chỉ số thông minh đều phải đột phá chân trời.

Nếu bây giờ hắn đắc ý đi ra ngoài trang bức, cũng không cần chờ hắn há miệng, những người này chỉ cần nhìn biểu tình, là có thể đem ý đồ, tâm lý của hắn, bao gồm một loạt phản ứng dây chuyền, dự đoán được đại khái.

Không cần nói mười phần chắc tám thì cũng phải có một nửa là đúng.

Người trọng sinh như hắn, thật sự không đủ nhìn.

......

Lúc này Tề Lỗi cùng nhóm bạn nhỏ trốn ở trong phòng, bám lấy cửa sổ nhìn ra bên ngoài, thế nhưng rất thành thật.

Một là xem náo nhiệt, hai là quan sát "cha vợ".

Buổi sáng từ trong miệng Phó Giang biết được tin tức Từ Tiểu Thiến muốn mang theo cha tới, Tề Lỗi kỳ thật không có phản ứng gì, chỉ là thân thể có chút không thoải mái.

Hôm qua ăn nhầm đồ, dẫn đến bắp chân bị chuột rút, sắc mặt cũng hơi trắng, đó là do tối hôm qua không ngủ ngon gây ra.

Cũng may Từ Văn Lương tương đối thích làm to chuyện, tổ chức đoàn tới, điều này làm cho Tề Lỗi thở phào nhẹ nhõm, xem ra là không có thời gian phản ứng với thằng nhãi ranh hắn.

Vốn Tề Lỗi còn rất cao hứng, nhưng Từ Tiểu Thiến không quá cao hứng, điều này làm cho Tề Lỗi cảm thấy ngoài ý muốn.

Nha đầu này, dưới tình huống bình thường đều rất lạc quan, trừ phi gặp phải chuyện phi thường khó xử.

Có chút lo lắng hỏi:

- Hôm qua? Biểu hiện của cậu làm cho tớ rất không chắc chắn? Cha cậu có định làm gì tớ không?

Từ Tiểu Thiến trừng mắt nhìn hắn một cái:

- Tâm thật lớn! Còn có tâm tư nói đùa? Cậu cầu nguyện đi, cầu nguyện cho cha tớ có tâm trạng tốt hơn, nếu không cậu sẽ rất thảm đó.

Tề Lỗi:

- Vậy rốt cuộc tâm tình ba chúng ta có được không?

Chỉ thấy Từ Tiểu Thiến lộ vẻ lo lắng:

- Khó nói lắm.

Thấy rằng những mánh khóe vô lại không quá hiệu quả, Tề Lỗi cũng bắt đầu khẩn trương:

- Rốt cuộc làm sao vậy?

Từ Tiểu Thiến suy nghĩ một chút, đem những lời kể khổ của Từ Văn Lương nói trên đường tới đây cho Tề Lỗi.

- Cha tớ có thể... Có thể gây rắc rối!

Từ Tiểu Thiến vẫn hiểu rõ Từ Văn Lương, mặc dù đã đáp ứng cô không nhiều lời, nhưng Từ Văn Lương có sự kiên trì và tham vọng của ông, khó tránh khỏi vì thế mà làm ra chút hành động không lý trí.

Tề Lỗi:

"......"

Nói thật, hắn thật sự không biết cha vợ còn có một mặt cương chính như vậy.

Ngơ ngác một lúc lâu, bật ra một câu:

- Không thể để cho ba chúng ta rước họa được!

Từ Văn Lương nếu dùng góc nhìn của ông ta mở miệng, đó chính là cứng đối cứng, khẳng định không có quả tốt để ăn.

Từ Tiểu Thiến ra sức gật đầu, nhưng vẫn lo lắng:

- Ba tớ thật ra rất cố chấp, tớ sợ ông ấy không nhịn được.

Tề Lỗi:

- Đừng sợ, có tớ!

Từ Tiểu Thiến ngẩn ra:

- Có cậu? Ý cậu là sao?

Nhìn ngoài cửa sổ, Tề Lỗi đột nhiên cảm thấy có chút tuyệt vọng:

- Cậu nói xem, nếu bây giờ tớ lao ra ngoài, có phải có chút không thích hợp hay không?

Từ Tiểu Thiến căng thẳng, theo bản năng trả lời:

- Đúng!

Tề Lỗi:

- Nếu lại thay ba chúng ta kể khổ, có phải là tự đâm đầu vào chỗ chết hay không?

Từ Tiểu Thiến:

- Cậu bình tĩnh! Quả thật là muốn đâm đầu vào chỗ chết.

Chỉ thấy vẻ mặt Tề Lỗi quái dị:

- Nhưng, tớ mới mười sáu mà! Tớ sợ?

Từ Tiểu Thiến:

"......."

Tề Lỗi:

- Lão tử mười sáu, ai có thể làm gì lão tử?

Từ Tiểu Thiến có chút bối rối:

- Rốt cuộc cậu muốn làm gì vậy?