Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mọi người lên xe tự giới thiệu từng người một, thực ra chẳng có gì để giới thiệu cả.

Trương Dương, Tông Bảo Bảo và Khấu Trọng Kỳ đều đã quá quen với nhau, vì vậy Từ Thiến và cô gái khác tên Dương Hiểu là những gương mặt lạ.

Nghe Khấu Nữ Lang nói Dương Hiểu là anh em của cô ta, nhưng thật ra là bạn thân của cô ta, lần này bị Khấu Trọng Kỳ mang đến đây.

Ấn tượng của ba cậu không phải là cô gái này trông như thế nào, mà là giọng nói của cô gái này rất đặc biệt.

Loại thô, khàn và trầm.

Cũng hơi lạnh lùng, nhưng cũng không phải quá khó để tiếp xúc. Cô ấy hiếm khi xen vào cuộc trò chuyện của mọi người, nhưng cô ấy có tham gia, thỉnh thoảng còn nói điều gì đó vui nhộn.

...

Cuối cùng cũng chính thức khởi hành, xe tám chỗ, tính cả anh Tiểu Lượng là chín người, hơi chật, nhưng vẫn có thể ngồi được.

Chỉ là đường không dễ đi, từ thành phố Thượng Bắc Bắc đến Bạch Hà Tử toàn là đường cát, đường núi, có bảy tám mươi km, không có xe nào chạy nhanh được nên phải lắc lư bốn tiếng đồng hồ.

Nhưng con đường không hề nhàm chán, một nhóm nửa trai nửa gái, đều là người nói rất nhanh, họ tụ lại với nhau, nhắm mắt lại cũng có thể nói chuyện vui vẻ.

Hơn nữa Đường Dịch còn mang đàn guitar ra, dù có chật có xóc thế nào thì cũng phải khoe tài.

Vừa đàn vừa chống đỡ trần xe, lại vừa gào thét, có thể nói là tinh lực vô địch.

Dương Hiểu ngồi ở ghế phó lái, thỉnh thoảng nhìn lại xem Đường Dịch đánh đàn.

Tề Lỗi tinh tường phát hiện ánh mắt cô gái không đúng, nhìn hơi kỹ, cũng không hề tỏ ra kinh ngạc.

Chỉ là không thân mấy, không tiện hỏi, cho nên không biết lý do.

Người buồn bực nhất trên xe là anh Tiểu Lượng.

Chết tiệt, thật đáng ghen tị.

Anh ta cũng mới ngoài hai mươi tuổi, nhưng khi so sánh với đám trẻ này thì như đã già vậy, nên không thể suồng sã được.

……

Cô Tư của Tề Lỗi không ở thị trấn Bạch Hà Tử, mà là một vùng quê vắng vẻ cách thị trấn chừng 10 km đi đường.

May mắn thay, nó nằm ngay bên cạnh đường cao tốc, là ngôi nhà đầu tiên, phía ngoài cùng của thôn. Có một vườn rau rất lớn và một con suối nhỏ sau nhà.

Khi Tề Lỗi và những người khác đến nơi, họ nhìn thấy hai cô gái nhỏ bé vô cùng xinh đẹp đang đứng ở cổng, chúng là con của cô Tư. Đã ước chừng thời gian và đang đợi.

Xe lái thẳng vào sân, vừa dừng lại, Tông Bảo Bảo là người đầu tiên nhảy xuống:

- Đại Linh, Yến Linh, các em nhớ Bảo Bảo không?

Hai cô gái không thèm ngó ngàng đến cậu ta, liếc nhìn Tông Bảo Bảo một cái rồi lên xe:

- Anh, anh Dịch, anh Ninh Tử, anh Trương Dương, chị Tiểu Kỳ...

Gọi từng người một, làm cho Tông Bảo Bảo buồn bực quá chừng, cậu ta mặt dày mày dặn dựa vào Đại Linh:

- Anh... Anh nè! Anh cũng là anh mà!

Đại Linh trốn đi thật xa, không muốn để ý cậu ta.

Mọi người bước xuống xe, cùng nhìn Tông Bảo Bảo với ánh mắt đồng cảm.

Từ Thiến thì thoải mái vươn vai, nhìn núi non xa xa và cánh đồng lúa gần đó, rất yên bình.

Thu hồi lại ánh mắt, rơi vào khung cảnh trong sân nhà cô Tứ của Tề Lỗi.

Nhìn sơ qua có thể thấy dãy nhà ngói mới xây, đủ loại xe công nông đậu trong sân.

Ngoài ra còn có bảy, tám máy ủi nông nghiệp, máy gặt, máy kéo, v.v.

Cô nói nhỏ với Tề Lỗi:

- Cuộc sống của cô Tư tốt thật đấy!

Đây là tầm nhìn tối thiểu. Mặc dù Thượng Bắc là một thị trường nông sản lớn với hàng triệu mẫu đất nông nghiệp, nhưng trong thời đại ngày nay, khá ít nông dân sở hữu nhiều máy móc nông nghiệp như này.

Trong trường hợp bình thường, một nơi cũng chỉ một, hai gia đình có thể mua những thứ này. Thu nhập chính là tiền cho thuê của nông dân trong vụ xuân thu, đây là một khoản thu nhập không hề nhỏ.

- Vì vậy, gia đình cô Tư của cậu chuyên cho thuê những thứ này?

- Ừm.

Tề Lỗi không biết nên trả lời cô như thế nào:

- Cũng, cũng được. Không cần phải đi thuê thôi.

Quay đầu lại hỏi Đại Linh:

- Bố mẹ em đâu?

Đại Linh vừa giúp mọi người xách túi vừa đáp:

- Bố em đã dẫn người ta xuống đất (làm công việc đồng áng) rồi, phải tối ông ấy mới về. Mẹ em đã đến thị trấn để mua thuốc trừ sâu. Giờ này này chắc là sắp về rồi.

Đang nói chuyện, một chiếc xe cóc chạy vào sân, cô Tư của Tề Lỗi là Tề Ngọc Hoa đã về.

Bà xuống khỏi xe là hét lớn:

- Vừa nãy ở trên trấn còn gọi cho mẹ cháu, nói rằng cháu sắp đến rồi.

Tề Lỗi bước lên gọi người, giới thiệu Từ Thiến và Dương Hiểu với Tề Ngọc Hoa.

Về phần những người khác, năm nào cũng đến, không hề khách khí mà cùng anh Tiêu Lượng mở cốp xe, rồi chuyển thuốc trừ sâu xuống.

Tề Ngọc Hoa thì đánh giá Từ Thiến một lúc:

- Thật là nhã nhặn! Mẹ của Đầu Đá dặn đi dặn lại với cô là cháu chưa tới nông thôn bao giờ, bảo bọn cô chăm sóc cháu cho tốt vào.

- Ở đây điều kiện kém, không biết liệu cháu có thể chịu đựng được hay không.

Từ Thiến tươi cười đáp lại:

- Vậy là cô Quách đã đánh giá thấp cháu rồi, cháu không yểu điệu như vậy đâu ạ.

Tề Ngọc Hoa chẹp chẹp miệng gật đầu, thản nhiên đáp:

- Không tệ, không tệ!

Tề Lỗi:

"..."

Từ Thiến:

"..."

Đằng kia, Ngô Ninh chuyển thuốc trừ sâu, thầm nguyền rủa trong lòng, "Đệch! Mình cũng phải thi được hạng nhất. Để đi đâu ai cũng phải khen!"

...

Sau đó chính là sắp xếp chỗ ngủ, Khấu Trọng Kỳ, Dương Hiểu, Đại Linh và Yến Linh ở một phòng, con trai thì ở một phòng.

Ở đây Tề Lệ Hoa có rất nhiều chỗ, đừng nói là những đứa trẻ này, dù đến gấp đôi cũng không sao.

Sàn nhà được trải sàn cứng, rộng rãi, có thể ngủ tùy ý.

Từ Thiến không bận tâm đến môi trường đơn giản này, nhưng cô đã hứa với mẹ rằng buổi tối cô sẽ đến thị trấn và ở nhà khách với Từ Văn Lương.

Cũng tiếc nuối nói với Tề Lỗi:

- Tớ thấy hơi hối hận, đáng lẽ không nên đồng ý yêu cầu của mẹ!

Cô cũng muốn ngủ ở đây, buổi tối các cô gái cùng nhau trò chuyện, chắc hẳn sẽ rất thú vị.

Đặc biệt là Tông Bảo Bảo khoác lác rằng năm ngoái họ còn nấu một nồi gà hầm lớn trong sân, đốt lửa trại, gì gì đó

Từ Thiến thích ở cùng họ, lúc đầu cô nghĩ Trương Dương và Khấu Trọng Kỳ đều đến từ tỉnh lỵ, ít nhiều giữa họ sẽ có một khoảng cách nào đó.

Thật bất ngờ là ai nấy cũng chém gió giỏi hơn Tề Lỗi, bọn họ đều là những người thân quen, chỉ với điều này họ đã rất hợp nhau rồi.

Về vấn đề này, Tề Lỗi lại không đồng tình:

- Cậu đừng nghĩ vậy thì tốt hơn.

- Tại sao?

Tề Lỗi:

- Đến lúc đó, Khấu Trọng Kỳ sẽ kể cho cậu mấy mẩu chuyện cười 18+, cậu chưa bị tiêm nhiễm là không chịu ngừng.

- Ồ!?

Từ Lỗi nhướng mày, liếm đôi môi nhỏ.

Tề Lỗi:

"..."

Bữa tối do cô Tư làm, đơn giản, nhưng là thứ không gì sánh được.

Trứng gà tương ớt, khoai tây hấp, cà tím và các món ăn kèm khác nhau mới hái từ dưới đất.

Những loại như củ cải, hẹ tây, dưa chuột, cà chua xanh, quả hồng.

Nhiều nguyên liệu sống và chín khác nhau được gói trong lá bắp cải, cơm và nước sốt trứng, có thể khiến người ta chết mê chết mệt.