Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Thiến vốn ăn rất ít, nhưng, không cẩn thận đã ăn 4 cái bánh bao, suýt nữa thì không thẳng lưng lên được.

Thật sự quá thơm!

Một là chục người tụ tập ăn cơm, theo phương ngữ Đông Bắc thì như đang thi đấu ẩm thực vậy, không phân biệt nam nữ, không thể không bị lây nhiễm.

Hai là, sau này thầy Lý Kiến nói một câu rất đúng, cách ăn ở vùng Đông Bắc thực ra rất thô, nhưng nguyên liệu nấu ăn lại quá tốt.

Bất kể nó là gì, chỉ cần nó mọc trên mặt đất này, thì đó chính là nguyên liệu nấu ăn. Chỉ cần tùy ý hầm và nấu thì sẽ ra món ăn ngon trên thế gian.

Trong câu nói này có nỗi nhớ quê hương, nhưng chúng không hoàn toàn cường điệu.

Món quà lớn nhất mà thượng đế ban tặng cho vùng đất này chính là món quà từ đất, thật sự là trồng cái gì cái ấy đều ngọt ngào lạ thường.

Sau bữa tối, anh Tiểu Lượng chở Từ Thiến đến thị trấn, một ngày coi như đã kết thúc.

Đối với Tề Lỗi, hắn hạnh phúc đến mức muốn bay lên.

Nhưng, hai đám người còn lại lại không được như thế.

Nhóm người của Tài Vĩ cũng đến Bạch Hà Tử vào buổi chiều, khiến họ chán nản hết sức. Ngũ Đại Liên Trì tốt như vậy không đi, suối nước nóng tốt như vậy không đi ngâm, mà lại chạy đến đây chịu khổ?

Mặc dù bạn của Tài Vĩ - người phụ trách tiếp đón đã cố gắng hết sức để đặt một bàn trong nhà hàng tốt nhất ở Bạch Hà Tử và hứa rằng họ sẽ không đến vô ích, chắc chắn sẽ rất vui vẻ.

Những những ông trời con được sống trong nhung lụa này vẫn không giấu được vẻ không thể thích nghi.

Nhìn đâu đâu cũng bẩn, đâu đâu cũng không vừa mắt, chơi nổi mới là chuyện lạ.

Nhưng, may mắn thay, mọi người đều hiểu rõ, Tài Vĩ không đến đây để giải trí mà vì mục đích khác.

...

Còn Từ Văn Lương thì buồn bã hơn, tâm trạng tồi tệ.

Ông không muốn tham gia loại hoạt động nghiên cứu này và càng không muốn lộ mặt.

Nói trắng ra, muốn lộ cũng không thể lộ mặt, bởi vì sẽ tạo thành phiền phức.

Không vì cái gì, chỉ vì không có gì để xem.

Vào thời điểm này, các thị trấn nhỏ ở phía Đông Bắc có thể nói là đầy rẫy những khiếm khuyết, sự cố ở khắp mọi nơi.

Không chỉ ở Thượng Bắc, ở mọi nơi đều giống nhau, đặc biệt là hệ thống lâm nghiệp. Chỉ cần nhìn qua là thấy.

Ông là quan chức cấp cao của thành phố mà cũng không ưng, không nhìn lọt mắt, huống chi là những người từ trung ương, tỉnh xuống?

"Anh cả Đông Bắc” có lẽ đã thực sự già nua, không theo kịp tốc độ cải cách, không còn khả năng phục hồi.

Đây là môi trường chung, không phải vấn đề riêng của Thượng Bắc, Tề Văn Lương có nỗi khổ khó nói.

Chỉ riêng con đường từ Thượng Bắc đến Bạch Hà Tử đã khiến nhóm nghiên cứu rơi vào tình trạng tồi tệ. Nên có ấn tượng tốt với quan phụ mẫu như ông mới lạ.

Những người lãnh đạo đi cùng Từ Văn Lương cũng có chút thất vọng với ông, sao lại chọn một nơi như vậy cơ chứ? Đây không phải là tự chuốc lấy khổ sao?

Thực ra, Từ Văn Lương có suy nghĩ khác.

Nếu đã muốn xem,thì hãy đi xem ở những nơi khốn khổ nhất. Đợi đến khi đã mất hết mặt mũi, ông không còn gì để bận tậm, thì mới dễ mở miệng nói chuyện.

May là con gái đã không làm Từ Văn Lương thất vọng, buổi tối ngoan ngoãn trở về thị trấn với ông

Trước khi đi ngủ, ông nói chuyện với Từ Thiến một vài câu, lắng nghe cô kể về những trải nghiệm trong ngày. Từ Văn Lương nghe thấy vậy thì cũng nhẹ nhõm, ít nhất một đám trẻ con không có hành động quá khích.

Nhưng Từ Thiến đã đưa ra một yêu cầu nhỏ trước khi trở về phòng, điều này khiến Từ Văn Lương rất không hài lòng.

- Mai con ở đó được không ạ?

- Hử?

Từ Văn Lương cau mày.

- Thôi!

Từ Thiến lè lưỡi:

- Coi như con chưa nói gì đi ạ.

Chạy đi, Từ Thiến vẫn rất có chừng mực và chưa bao giờ được voi đòi tiên.

Sáng sớm hôm sau, Từ Văn Lương vốn định cho tài xế đưa Từ Thiến đến đó, nhưng Từ Thiến biết có một đội nghiên cứu quan trọng, tuy rằng không phải chuyện lớn, nhưng tốt hơn hết không gây phiền phức cho bố, chỉ nói rằng con ngồi xe buýt đi là được.

Từ Văn Lương cũng không bắt buộc.

Thực ra không có gì, con cái đi chơi và còn đến nông thôn, không vi phạm pháp luật, cũng không đáng xấu hổ.

Cái chính là nhóm nghiên cứu thực sự đã làm phiền ông rất nhiều, dặn Từ Thiến buổi tối phải về sớm.

Khi Từ Thiến rời khỏi nhà khách, cô tình cờ gặp nhóm của Tài Vĩ.

Từ Thiến biết về việc Tài Vĩ và những người khác thay đổi hành trình đến Bạch Hà Tử.

Trình Nhạc Nhạc vẫn không nhịn được, tối hôm qua cô ta đã chạy đến nhà Từ Thiến mắng mỏ một hồi, nhân tiện cho Tài Vĩ một cuộc tuyên truyền miễn phí.

Trong nhóm, chỉ có một người là Từ Thiến không quen. Nghe Tài Vĩ giới thiệu hắn ta tên là Tưởng Xuân Lôi, đến từ Cáp Nhĩ Tân, hắn ta không nói rõ lai lịch của mình.

Tuy nhiên, dựa trên sự hiểu biết của Từ Thiến về Tài Vĩ, nếu anh ta không cố tình quảng bá thì có nghĩa là người này không có lai lịch hoặc lai lịch lớn.

Vòng kết nối của họ chính là như vậy,không thể tách rời những thứ này.

Trước đây Từ Thiến cảm thấy cũng bình thường, đây đều là tài nguyên. Nhưng kể từ khi gia nhập bọn Tề Lỗi, côi lại đột nhiên cảm thấy rất ấu trĩ.

Mỉm cười nói vài câu cho có lệ là cô định chuồn luôn.

Nhưng Tài Vĩ rõ ràng không muốn để cô đi.

- Em định đến thôn Hạ Hà phải không? Vừa khéo bọn anh cũng đi đến đó. Nghe nói rằng có ngọn núi Lê Mẫu rất đẹp.

Thôn Hạ Hà là nơi ở của cô Tư nhà Tề Lỗi. Bọn họ có xe, hai chiếc Jettas, lại còn thuận đường nữa, Từ Thiến đương nhiên không khách sáo.

 - Go!

Một nhóm hai chiếc xe khởi hành một cách hùng dũng tiến về phía thôn Hạ Hà.

Khi đến thôn Hạ Hà, bọn Tề Lỗi mới vừa thức dậy, Tông Bảo Bảo và Trương Dương đang cởi trần ôm chậu nước trên tay, đang cùng Đường Dịch và Ngô Ninh vây quanh giếng để làm vệ sinh cá nhân.

Khấu Trọng Kỳ đội chiếc đầu ổ gà, tựa lên vai Dương Hiểu và Đại Linh, mơ màng bước ra khỏi nhà.

Có một chiếc nồi lớn trên bếp lộ thiên, bốc hơi nóng, chỉ cần ngửi thử liền biết là cháo váng.  Thêm một quả trứng vịt muối với hai hộp tỏi tây, chậc chậc.

Tài Vĩ đậu xe bên đường, Từ Thiến muốn chào tạm biệt họ, nhưng khi cô vừa bước xuống xe, Phó Giang và Quản Tiểu Bắc đã tùy tiện đi vào sân trước.

Ngay cả “em bé trong thành phố” Tưởng Xuân Lôi vốn nhìn đâu đều chán ghét cũng lao vào.

Được thôi, ba tên này phát hiện ra một vấn đề, không phải nói chỉ có ba người Tề Lỗi, Đường Dịch và Ngô Ninh thôi sao? Vì cái gì lại bố trí cao như vậy?

Bốn cô gái trong sân, Đại Linh, Yến Linh, Khấu Trọng Kỳ và Dương Hiểu, hơi bị quyến rũ!

Cộng với một Từ Thiến cũng của bên kia.

Ôi chết tiệt, hãy nhìn lại họ, một Trình Nhạc Nhạc và một Phó Mạn, chấm hết.

Một cô nương nóng nảy, một cô nương tính tiểu thư, chấm hết.

Khiến Tài Chính và Tài Vĩ vô cùng tức giận, Trình Nhạc Nhạc dậm chân tại chỗ, thật không đáng tin cậy.

Nhưng không còn cách nào, họ đã vào rồi nên đành cắn răng theo dõi.