Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngày hôm sau, mười giờ hơn Từ Thiến đeo cặp balo mini đến nhà Tề Lỗi.
Đây là lần đầu tiên cô đến nhà Tề Lỗi, cũng là lần đầu tiên vào nhà Tề Lỗi, trong mắt cô tràn đầy sự tò mò.
Đặc biệt là khi cô nhìn thấy cây đàn trên tường:
- Chà! Cậu biết cả thứ này sao?
Cô chưa nghe Tề Lỗi khoe bao giờ!
Về phần này, Tề Lỗi cười sâu xa:
- Sự sâu sắc của anh, em không hiểu được đâu.
Từ Thiến:
"..."
Đường Dịch cùng Ngô Ninh thì cởi bỏ hai cái, chuẩn bị mang theo, đồng thời nói:
- Sự sâu sắc của hai bọn tớ, cậu cũng không hiểu được đâu. Nhưng rõ ràng là cậu không có hứng thú tìm hiểu.
- Cút!
Từ Thiến không thèm nói chuyện với họ.
Bây giờ cô rốt cuộc cũng hiểu ra một sự thật, hai người này đều là vây cánh của Tề Lỗi, nịnh bợ Tề Lỗi, lúc nào cũng hỗ trợ hoả lực cho Tề Lỗi.
Nhiều lúc, Tề Lỗi vừa mở đầu, hai người này liền lập lòe bên cạnh, Từ Thiến dù có thông minh đến đâu cũng không hiểu được, rất mơ hồ.
Còn Đường Dịch và Ngô Ninh rõ ràng là chưa "diễn" đủ:
- Ôi! Cùng là người như nhau, sao mà chênh lệch lớn thế nhỉ?
- Anh Đầu Đá là uy vũ!
- Anh Đầu Đá độc tài!
- Anh Đầu Đá đến!
- Anh Đầu Đá giúp chúng em mở mang tầm mắt!
Từ Thiến:
"...."
Mười giờ rưỡi, anh Tiểu Lượng lái một chiếc xe Buick đến đón bốn người rồi đi thẳng đến ga xe lửa.
Trương Dương và các bạn nhỏ sẽ ngồi tàu hỏa đến Thượng Bắc, sau đó anh Tiểu Lượng đưa họ về vùng nông thôn.
Tề Lỗi thấy lạ:
- Không phải đã hẹn chú ba đưa bọn em đi hay sao?
Sau khi Tề Quốc Đống đổi công việc của mình, chú ấy đến cửa hàng kim khí thành phố, công việc thuộc trạng thái thả lỏng, đi cũng được không đi cũng được nên chú ấy có rất nhiều thời gian rảnh.
Mấy ngày trước đã hẹn là để chú ấy đưa mấy anh em đi.
Kết quả, anh Tiểu Lượng lại cho ra một câu trả lời chắc chắn:
- Anh ấy hả? Không biết gần đây bị gì mà toàn chơi game.
Ý của lời nói là làm gì có thời gian ngó ngàng đến bọn em.
Điều này khiến Tề Lỗi thấy hơi kỳ lạ, trong ấn tượng của hắn, chú ba chưa bao giờ mê game!
Cũng không nghĩ nhiều, lúc họ đến nhà ga xe lửa vẫn còn cách thời điểm tiếp trạm một hồi, mọi người ngồi trên xe chờ.
Tề Lỗi nhớ ra điều gì đó và phải nói trước cho Từ Thiến.
- Em họ Trương Dương của tớ, vẫn bình thường. Nhưng hai người bạn của cậu ấy thì...
Từ Thiến tò mò:
- Có chuyện gì vậy?
Tề Lỗi:
- Cậu coi như họ bị bệnh tâm thần là được.
Từ Thiến:
"..."
Tề Lỗi không nói thì không sao, nói như vậy cô càng thêm tò mò.
Chưa đến mười một giờ, tàu hỏa từ Cáp Nhĩ Tân đến ga Thượng Bắc, Tề Lỗi xuống xe ra ga.
Đợi hồi lâu ở lối ra, chỉ thấy Trương Dương dẫn đầu ba người xuất hiện trong tầm mắt.
Xa xa, “Anh ơi!”
Lon ton chạy tới chào.
Ưu điểm duy nhất của Trương Dương là cái miệng ngọt xớt. Tề Lỗi chỉ hơn cậu ta vài tháng tuổi, nhưng hắn luôn được gọi là anh, hắn đã quen với điều đó.
Tề Lỗi ra hiệu với cậu ta, nhìn ba người phía sau.
Hắn hiểu ra ngay, ngoại trừ một cô gái không quen biết, hai người còn lại quả thực không làm hắn thất vọng chút nào.
Tông Bảo Bảo, Khấu Trọng Kỳ.
Tông Bảo Bảo tiến lên, đá cho Tề Lỗi một cái:
- Bọn anh còn là con người không hả? Chút đạo lý làm người mà cũng không hiểu à? Đến đón bọn này một chuyến thì chết à?
Khấu Trọng Kỳ ném ba lô lên:
- Nóng quá, quần lót của tớ cũng đến phai màu hết rồi!
Tề Lỗi:
"...."
Đây là hai hai kẻ bị bệnh tâm thần mà Tề Lỗi đã nói.
Tông Bảo Bảo là người nói nhiều, nói rất nhiều! Nói theo cách của hắn ta, cả đời này chỉ sống nhờ vào việc mở miệng.
Còn Khấu Trọng Kỳ... Tuyệt đối đừng có bất kỳ ý nghĩ phản bác nào đối cái quần lót phai màu.
Bởi vì lời nói hổ sói, Lý Mân Mân trước mặt Khấu Trọng Kỳ cũng phải làm đệ, ba người, cả Tông Bảo Bảo và Trương Dương cũng không ngoại lệ.
Vị này không phải nói lời hổ sói, cô ta là một con sói cái, mở miệng ra là không ai có thể ngăn cản.
Hơn nữa chuyện cỏn con như chiếc quần lót bị phai màu thực sự không được gọi là điểm xuất phát với cô ta.
Trong đầu không khỏi hiện ra những việc làm vẻ vang của Khấu Trọng Kỳ.
Cô ta đã từng đột nhập vào phòng của Trương Dương vào sáng sớm, mở chăn bông và tát vào mông Trương Dương khi cậu ta đang ngủ khỏa thân.
Từng từ trong đống "CD" do Trương Dương sưu tầm (Hả? Tại sao lại dùng dấu ngoặc kép?), Trước mặt Tông Bảo Bảo và Tề Lỗi, lôi ra một ấn bản của nhà sưu tập có in tiếng Anh và những con số, hét lên:
- Tấm này đẹp! Tấm này vô cùng kích thích!
Đã từng bị Tông Bảo Bảo trêu chọc:
- Quần lót của cậu lộ ra rồi, màu hồng."
Cô ta trợn mắt đáp một cậu:
- Mù à? Đó là màu hoa hồng!
Đã từng nói với Trương Dương vào năm lớp 10 rằng:
- Chỉ cần cậu muốn, bất cứ lúc nào cũng được.
Là một Khấu Nữ Lang thối tha và nhếch nhác, đã đồng hành cùng Trương Dương từ tiểu học đến trung học cơ sở, rồi đến trung học phổ thông và đại học, và cuối cùng trở thành mẹ của hai đứa trẻ.
Sau này Trương Dương từng than thở với Tề Lỗi rằng:
- Đệch! Cuộc đời em thật đen đủi. Từ đầu đến cuối đều có một cô gái, em còn không biết cảm giác "D" là như thế nào.
Nhưng, giọng điệu đầy vẻ khoe khoang.
Lúc này, Tề Lỗi suýt hô em vợ, cưỡng chế kìm lại, ném ba lô cho Trương Dương, nói đùa với Khấu Trọng Kỳ :
- Ném cho tôi làm gì? Cho bạn trai của cậu kìa!
- Cậu ấy?
Khấu Trọng Kỳ khinh thường trừng mắt nhìn Trương Dương:
- Cậu hỏi cậu ấy xem có dám không?
Cực kỳ cứng rắn.
Tề Lỗi cũng chỉ có thể lắc đầu, không dám chọc vào.
Dẫn bốn người trở lại xe.
Tông Bảo Bảo không nhìn thấy gì bên ngoài, lên xe đầu tiên. Vừa nhìn thấy Từ Thiến là mắt sáng lên:
- Ôi? Xin chào, bạn học, rất vui được làm quen, tớ tên là Tông Bảo Bảo, cậu gọi tớ Bảo Bảo là được.
Phì, Từ Thiến mím môi cười, không nói gì, Đường Dịch đã đứng dậy đá cho hắn một cước: - Đừng nói nhảm, cứ thấy ai là dán vào người đó.
Tông Bảo Bảo giật mình, thấy Ngô Ninh dùng cằm chỉ vào Tề Lỗi.
- Ôi vãi!
Đột nhiên bối rối:
- Tạm biệt cậu! Rồi trượt xuống hàng ghế cuối.
Tề Lỗi ở dưới xe nghe thấy hết, giải thích với Từ Thiến:
- Đừng để ý tới cậu ta, nghề nói nhảm tổ tiên truyền lại ấy mà.
Đó thực sự là tổ tiên truyền lại, bố của Tông Bảo Bảo đang làm nghệ sĩ hài trong Đoàn ca kịch Long Giang. Tông Bảo Bảo đã từng cùng bố mình làm một nhóm "cha con hợp sức" và từng lên Chương trình đêm xuân của Long Giang.
Tuy rằng chẳng ra gì, chẳng hài hước chút nào, nhưng đây cũng là vốn liếng của Tông Bảo Bảo mấy năm nay.