Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 141. Vẫn Là Lý Ngốc Nghếch.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này có thể thấy ngay khoảng cách, Tài Vĩ ổn định hơn nhiều so với Tài Chính và Phó Giang.

Cười nhạt, không nhanh không chậm nói:

- Lo gì? Thiến Thiến đến đó chơi là tự do của cô ấy, các cậu phải hiểu.

Trình Nhạc Nhạc nghe vậy bèn nói:

- Nhưng tớ tức lắm! Mọi chuyện đã bàn bạc xong xuôi hết rồi. Thằng Tề Lỗi vừa xuất hiện, cô ấy liền thay đổi quyết định!

Nhìn Tài Vĩ:

- Anh Tài Vĩ, anh đừng xem nhẹ đấy! Em nghe nói tên đó rất quỷ dị, trong một tháng nghỉ hè này cũng lăn lộn không ít. Nghe nói chuyện mà dạo trước Nhị Bảo đã phạm phải có liên quan đến hắn ta. Thậm chí còn là chuyện mà hắn ta đã gây ra.

- Hơn nữa Từ Thiến không phải ai cũng bắt cóc đi được đâu, nếu anh còn không bắt chặt, thật sự sẽ xôi hỏng bỏng không mất!

Tuy làm người yêu là điều cấm kỵ, nhưng cũng chỉ là cấm kỵ giữa người lớn và con cái, còn giữa người cùng tuổi thì không có gì cấm kỵ hết.

Trai gái dù ở lứa tuổi nào cũng không thể thoát khỏi cám dỗ, nên chuyện yêu đương cũng là chủ đề chính của những chàng trai cô gái.

Mà về vấn đề này, Trình Nhạc Nhạc thực sự xem trọng Tài Vĩ.

Mặc dù lớn hơn Từ Thiến hai tuổi nhưng Tài Vĩ ở mặt nào cũng giỏi, rất xứng với Từ Thiến.

Về phần Tề Lỗi, được thôi, mặc dù Trình Nhạc Nhạc chưa gặp bao giờ, nhưng nghe Phó Giang và Tài Chính chửi rủa hắn nhiều rồi nên cô ta chẳng thể có ấn tượng gì tốt.

Đối với lời nhắc nhở thiện ý của Trình Nhạc Nhạc, Tài Vĩ chỉ mỉm cười:

- Đó là lựa chọn của cô ấy, chúng ta là bạn thân nên phải tôn trọng chứ, huống hồ…

Không nói hết câu, huống hồ còn chưa biết là mèo nào cắn mỉu nào, đúng là Tài Vĩ không coi Tề Lỗi là đối thủ.

Vươn tay nhận lấy điện thoại từ Tài Chính, bấm số.

- Đại Lôi à, sao vậy? Chưa dậy sao?

- Nói chuyện này nhé, ngày mai không đi Ngũ Đại Liên Trì nữa được không? Tự dưng cảm thấy nhàm chán. Vừa khéo có mấy đứa trẻ dưới Thượng Bắc mời chúng tôi đến thăm nhà. Thế nào, cậu có hứng thú không?

- Hầy, ở nông thôn mà! Leo ​​núi này, câu cá này, mọi người cùng nhau ăn uống, cũng vui mà?

- Cho một câu dứt khoát nào, cậu đi không? Không đi thì tôi không dẫn cậu đi chơi nữa đâu!

- Vậy được, quyết định vậy nhé, sáng mai tôi sắp xếp xe đến đón cậu.

- Yên tâm đi! Những đứa đó đều là gia đình có điều kiện, ở nông thôn cũng không phải không có gia đình có điều kiện. Nếu thật sự không được thì tôi sẽ ở nhà khách với cậu.

Người trong điện thoại tên là Đại Lôi, ở Cáp Nhĩ Tân và là bạn Tài Vĩ. Gia cảnh rất hùng hậu, cũng là người hẹn bọn họ đi Ngũ Đại Liên Trì lần này.

Cúp máy, Tài Vĩ bấm số khác.

- A lô, Tài Vĩ đây!

- Nhớ em rồi hả? Vậy được thôi, dẫn vài người bạn đến nhà anh thư giãn, được không?

- Đều là con của lãnh đạo thành phố cả, giúp đỡ thu xếp.

- Yên tâm! Đương nhiên là yên tâm! Không yên tâm em còn nhờ anh giúp sao?

- Không cần đón, chúng em tự mình lái xe qua.

Đặt điện thoại xuống, Tài Vĩ thuận tay ném điện thoại lại cho Tài Chính, khẽ nhún vai:

- Xong rồi! Mọi người yên tâm chưa?

Tài Chính, Phó Giang và Quản Tiểu Bắc đều giơ ngón cái:

- Ghê!

Nhưng Phó Mạn ôm cánh tay, vẻ mặt không vui:

- Mọi người thích ai đi thì đi, tôi thì không đi nữa nhé!

Lần trước xảy ra xung đột với Lý Mân Mân và Tề Lỗi, vừa nghĩ đến việc có thể sẽ nhìn thấy những thứ khốn nạn đó là đã không vui rồi.

- Dù sao thì tôi cũng sẽ không đi.

Với việc này, Tài Vĩ vẫn tươi cười.

Chuyện của Phó Mạn cậu ta cũng biết một chút, trêu chọc:

- Không đi thật à? Nếu mà bỏ lỡ mất cái gì đó thì đừng trách bọn tôi không dẫn cậu đi đấy.

Phó Mạn:

"..."

Đột nhiên được khai sáng, trong lời nói của Tài Vĩ... có cái gì đó!

- Đi! Sao lại không đi chứ!?

Trình Nhạc Nhạc không biết bọn họ đang giấu giếm điều gì, dù sao biết Tài Vĩ đã giải quyết xong chuyện, trong lòng bỗng chốc mừng rỡ.

- Em sẽ nói với Từ Thiến, bảo cậu ấy ngày mai đi cùng chúng ta.

Nhưng không ngờ Tài Vĩ lại ngăn cản.

- Không cần đâu, em làm thế này sẽ khiến cô ấy khó xử đấy.

Trình Nhạc Nhạc:

"..."

Lòng thầm nghĩ, Tài Vĩ thật là tốt, thật là chu đáo, tại sao Từ Thiến không hiểu cơ chứ?

- Ôi chao!

Cáu kỉnh vỗ lên sô pha:

- Đúng là mắt mù mà!

Những người khác thì không kích động như Trình Nhạc Nhạc, họ vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Tài Vĩ ,Tề Lỗi không thể nào so sánh được.

......

Chẳng mấy chốc, ba đường nhân mã sẽ tụ tập ở Bạch Hà Tử.

Một đường là một nhóm người nghiên cứu và điều tra của bộ ủy trung ương cùng sở nông lâm nghiệp tỉnh do quan chức cấp cao thành phố Từ Văn Lương, giám đốc cục lâm nghiệp Phó Trường Hà và giám đốc cục nông nghiệp Trương Quản Kiếm dẫn đầu.

Hơn nữa, Từ Văn Lương còn mang theo chỉ thị của phu nhân, đến gặp bạn học Tề Lỗi.

Một đường khác là Tài Vĩ, dẫn đầu một đám công tử bột.  Đám này còn đáng ghét hơn Lý Mân Mân ban đầu, hơn nữa còn thuộc loại mà Tề Lỗi cho là đã hết thuốc chữa.

Còn đường thứ ba là ba người Tề Lỗi.

Nhưng trước khi đi chơi, Tề Lôi phải bàn bạc xong với Lý Mân Mân và Vu Dương Dương, không thì sẽ không có ai trông coi quầy hàng.

- Mắc gì!?

Lý Ngốc Nghếch giận dữ nhìn họ sau khi biết ba người sẽ đưa Từ Thiến đi chơi.

- Mắc gì bọn mày được đi chơi, còn chị mày phải trông nhà cho bọn mày?

Trong lúc đó còn không quên khích tướng Từ Thiến:

- Sao em gan thế hả? Rõ ràng là nó có mưu đồ bất chính với em, thế mà em còn dám đi chơi với bọn nó à?

Từ Thiến chỉ cười trừ, cô không dám trả lời.

Thực sự không dám trả lời. Lý Ngốc Nghếch trước giờ luôn mồm luôn miệng, không biết giữ kẽ. Nếu cho cô ta bậc thang, chưa chắc sẽ không nói ra những lời khiến cho Từ Thiến phải khó xử.

Đối với Tề Lỗi mà nói, giải quyết Lý Ngốc Nghếch không cần quá nhiều kinh nghiệm.

- Những người khác em không yên tâm! Ngoài chị Tiểu Mân ra, còn có ai có thể chống đỡ một sạp hàng lớn như vậy chứ?

Lý Ngốc Nghếch:

- Xùy!

Chuyển từ tức giận sang vui vẻ, và sau đó là phơi phới.

- Giờ biết chị mày tốt rồi à? Xem còn dám nói chị mày là đồ ngốc nghếch nữa không?

Tề Lỗi:

"...."

Lý Ngốc Nghếch hất cằm:

- Mày đi mấy ngày?

- Ba... năm... bảy... tám ngày?

- Cút đi cút đi!

Xua tay ra hiệu với điệu bộ của “Người có quyền”:

- Đi chơi thì đi, nhưng đừng có mà cứ mải mê. Đã là sếp lớn thì cũng phải chín chắn chút, biết chưa?

- Vâng! Chắc chắn là vậy! Đảm bảo không phụ sự kỳ vọng của lãnh đạo!

Ba người vừa thề độc vừa thầm tự lắc đầu, quá dễ! Thật sự rất dễ!!