Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trình Nhạc Nhạc gọi đến khiến Từ Thiến phản ứng không kịp. Cô không giấu giếm mà nói thẳng tại sao mình không định đến cuộc hẹn.

Kết quả là Trình Nhạc Nhạc bùng nổ ngay khi vừa nghe thấy:

- Tớ đã nói mà Từ Thiến, cậu thật sự là kẻ nhẫn tâm. Cậu lại dám bỏ chúng tớ mà chạy với tên nhóc đó sao?

Cô ta cũng xem tin tức, sau đó ép hỏi, Từ Thiến không phủ nhận có ấn tượng tốt với Tề Lỗi. Tóm lại là rất hào phóng.

- Tớ nói cho cậu biết, bọn Tài Chính, Phó Giang đều nói, tên nhóc tên Tề Lỗi kia không phải người tốt. Đám người chúng tớ đều có thù với hắn. Cậu đừng có để hắn bắt đi.

Về việc này, thật ra, Từ Thiến có biết tới.

Mặc dù Tề Lỗi không đề cập đến, nhưng hắn nói rằng hắn biết bọn trẻ trong khu nhà. Hơn nữa, bình thường, trong lúc nói chuyện, ba anh em cũng vô tình nói tới chuyện khu nhà chính phủ. Từ Thiến cũng đoán được đại khái.

Cô chỉ nói:

- Ồ, có thể là thù hận gì chứ? Khi còn bé đùa giỡn thôi mà. Bất quá, mấy cậu cứ đi chơi đi, tớ không đi.

Trình Nhạc Nhạc:

"…"

Đợi nửa ngày mới nói một câu:

- Từ Thiến, cậu thật giỏi!

Sau khi cúp điện thoại, Trình Nhạc Nhạc tức giận

Được rồi, tính tình cô gái này vốn đã rất thất thường, nhưng gần đây cô lại gặp phải những điều không may mắn.

Đầu tiên, không biết kẻ ngốc nào đã viết bài văn “Bố của tôi” trong kỳ thi tuyển sinh trung học, khiến Trình Nhạc Nhạc bị Trình Kiến Quốc mắng.

Dù cô ta có nói rằng không phải bản thân viết thì Trình Kiến Quốc cũng không tin. Cuối cùng, phải đợi đến khi đối chiếu số báo danh mới chịu sửa lại án xử sai cho Trình Nhạc Nhạc.

Nhưng chỉ là xuống bếp nấu cho cô ta một bữa ăn ngon, thậm chí không có lấy một lời xin lỗi.

Không có cách nào, con gái nhà họ Trình nuôi như con trai. Trình Kiến Quốc vì thể diện nên muốn qua loa cho xong chuyện.

Nhưng cái tính tình nóng nảy kia của Trình Nhạc Nhạc có thể chịu đựng sao? Cô ta muốn lật tung thế giới tìm tên nhóc nào dám giả mạo cô ta.

Tuy nhiên, thời gian đồng chí Trình nghĩ oan cô ta không nói đạo lý, giờ lại bắt đầu giảng đạo lý cho cô ta.

Xuất phát từ mục đích bảo vệ, cố ý dặn giáo viên chấm thi không được để lộ tên thí sinh kia ra.

Khiến cho Trình Nhạc Nhạc tức giận, suốt nửa kỳ nghỉ hè chưa từng vui vẻ.

Hôm kia, cô ta với ông Trình lại cãi nhau, vẫn là vì tên nhóc mạo danh kia.

Giờ thì tốt rồi, vốn cô ta định ra ngoài và thư giãn, Từ Thiến lại để cô ta leo cây. Trình Nhạc Nhạc gần như bùng nổ.

Mấy người bạn chơi cùng đều bị dọa cho giật mình:

- Sao vậy? Từ Thiến còn có sự sắp xếp nào nữa?

Tất cả họ đều nghe thấy cuộc gọi, nhưng họ vẫn chưa chắc chắn.

Chỉ thấy Trình Nhạc Nhạc quay đầu lại, trên mặt lộ ra vẻ căm tức:

- Từ Thiến không đi nữa, cậu ta muốn đi sông bạch cùng tên nhóc Đầu Đá kia.

- Tớ tự hỏi, cái vùng nông thôn đó thì có gì mà chơi chứ?

Phó Giang cười toe toét, nhìn sang phía Tài Chính:

-  Ha ha! Sông Bạch không có gì để chơi nhưng không phải còn có tên nhóc họ Tề sao? Chạy theo người ta.

Tài Chính sửng sốt:

- Cậu nghĩ được rồi, nói với tớ làm gì?

Cậu ta cau mày nghĩ:

- Không được, tớ phải nói chuyện với anh trai.

Phó Giang nói đùa:

- Không liên quan sao? Vậy thì không sao! Mà này, nó có liên quan đến anh trai của cậu?

Nói xong, cậu ta trừng mắt nhìn Tài Chính nói:

- Có vấn đề!

Tài Vĩ và Tài Chính là hai anh em trai, Tài Chính học xong lớp 10 còn Tài Vĩ chuẩn bị lên cấp ba. Phía dưới còn có một em gái chuẩn bị lên cấp 2, Tài Dương.

Tì Vĩ có ý với con gái của Bí thư. Đây là bí mật công khai trong khu bọn họ.

Tuy nhiên, trước sự ngăn cản của Bí thư, Tài Vĩ càng dè dặt không dám manh động, không ngờ tên nhóc Tề Lỗi lại đoạt trước.

Được rồi, đừng nhìn đám người Lý Mân Mân ở trong vòng tròn lúc trước không biết nhiều về Tề Lỗi, nhưng đám người trong tiểu khu chính phủ lại khác.

Đám người bọn họ cực kỳ ấn tượng với ba anh em Tề Lỗi.

Ngoại trừ Từ Thiến và Trình Nhạc Nhạc đến sau thì Tài Chính, Phó Giang và những người khác đều ghét cay ghét đắng ba đứa nhỏ. Từ nhỏ đã đối nghịch, hơn nữa còn ở thế bất lợi.

Không có cách nào, theo như lời nói của mấy người trong vòng tròn bọn họ, thì mấy người họ cùng lắm chỉ tính là đời thứ hai, mà ba an hem Tề Lỗi đã là đời thứ ba.

Hồi đó, lúc ông cụ nhà họ Tề còn đang nổi, ông cụ nhà họ Đường còn chưa đến phía Nam, chính là thời điểm sất trá phong vân.

Mà khi đó, bố mẹ của bọn họ vẫn còn lên ba.

Có thể tưởng tượng rằng chỉ cần nảy sinh mâu thuẫn, không cần phải báo cho Tề Hải Đình, chỉ tính bậc cha chú bọn họ thôi đã phải chịu thua thiệt rồi.

Nói tóm lại, bọn họ chịu không ít họa từ ba anh em. Cũng không ít người bị ba anh em đánh.

Phó Giang cực kỳ tức giận, đều lớn hết cả rồi, sao vẫn để cho tên kia ủi được cải trắng?

Còn việc vì sao cậu ta lại mắng Tài Chính là “kẻ nhát gan” thì người ngoài không thể biết, đây là bí mật giữa cậu ta và Tài Chính

Tài Chính nói được làm được. Cậu ta lấy đồ từ trong túi ra gọi cho Tài Vĩ.

Trình Nhạc Nhạc bĩu môi nói:

- Cầm mấy món đồ hỏng của cha cậu thôi, giả vờ cái gì?

Tài Vĩ cũng không tức giận, tính tình vẫn tốt.

Bày ra tư thế:

- Này, anh trai! Từ Thiến bị Tề Lỗi lừa chạy rồi.

Nói qua loa đại khái xong. cậu ta liền cúp điện thoại.

Một lúc sau, ba đứa trẻ trông trưởng thành hơn nhiều so với ba đứa trẻ này đến nhà của Trình Nhạc Nhạc.

Được rồi, thật ra cũng giống như Lý Mân mân. Tuy nhiên, một số ít giả vờ là chị gái thô bạo, thoạt nhìn không giống đứa trẻ.

Theo thứ tự là Tài Vĩ, anh trai Tài Chính, Phó Mạn, chị gái của Phó Giang, và một người khác tên là Quản Tiểu Bắc cũng là đứa trẻ trong khu.

Người đứng đầu là Tài Vĩ, đeo kính cận, dáng cao, mặc áo hoodie, quần thể thao adidas.

Thành thật mà nói, cậu ta đẹp trai, trông khá điềm tĩnh. Hơn nữa còn có sự bình tĩnh khi đối mặt mọi chuyện, giống như Tề Quốc Đống.

Trên thực tế, Tài Vĩ khá nổi tiếng ở Thượng Bắc. Cũng giống Tề Quốc Đống, Tiểu Lượng Ca, là ba người đứng đầu.

Bất kể là mị lực hay phong cách cá nhân, đều không tệ, điều này thực sự khiến một nhóm các cô gái nhỏ phải mê mẩn.

Tuy nhiên, Tài Vĩ có người trong lòng. Hầu hết người bình thường không tiếp cận được.