Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc Từ Thiến về đến nhà đã là hơn mười một giờ. Vừa vào nhà, cô đã thấy bố mẹ mình đang ngồi trong phòng khách.

Không đợi bọn họ lên tiếng, Từ Thiến đi tới trước mặt Từ Văn Lương rồi nói:

- Bố vẫn còn chưa đi ngủ sao?

- Hả?

Từ Văn Lương ngẩn người, ông không hiểu lắm:

- Con đang nói gì vậy?

Từ Thiến lè lưỡi:

- Không có gì ạ.

Lập tức, cô quay sang Chương Nam:

- Mẹ, con gái có chuyện quan trọng muốn nói với mẹ.

Chương Nam cũng khó hiểu, theo bản năng mà đáp:

- Được rồi, con muốn nói cùng mẹ chuyện quan trọng gì?

Từ Thiến kéo bà ấy đứng dậy rồi đi vào phòng mình:

- Chúng ta vào trong phòng nói chuyện, không để cho bố nghe thấy.

Chương Nam quay đầu nhìn thoáng qua Từ Văn Lương rồi nói:

- Được!

Hai mẹ con bước vào phòng, ngồi đối diện trên giường, sắc mặt nghiêm túc.

Chương Nam nín cười nói:

- Con nói đi!

Từ Thiến cắn môi, im lặng một lúc lâu:

- Trình Nhạc Nhạc và mấy bạn khác muốn đi hồ Đại Liên vào ngày mai

Chương Nam biết về điều này, và bà ấy ủng hộ nó.

- Mẹ biết rồi! Con cứ vui vẻ đi.

Từ Thiến:

- Nhưng, tạm thời con đã thay đổi quyết định.

Chương Nam:

- Không muốn đi sao? Cùng không thành vấn đề.

Vẫn như thế, Chương Nam tập trung vào giúp "khai thông".

Từ Thiến:

- Là như thế này, con cảm thấy tốt hơn là nên về vùng nông thôn thay vì đi thăm sông núi. Không những có thể ngắm núi rừng mà còn có thể trải nghiệm cuộc sống nữa.

Chương Nam lập tức gật đầu:

- Ý kiến này của con gái rất tốt, rất có ý nghĩa.

Từ Thiến:

- Vậy mẹ, mẹ đã đồng ý rồi sao?

- Đáp ứng hả? Chuyện tốt như vậy, mẹ làm sao phản đối được chứ?

- Con sẽ đi cùng đám Tề Lỗi đến sông Bạch.

- Hả?

Chương Nam hóa đá ngay lập tức, đột nhiên... Đột nhiên thấy không đúng.

Theo bản năng, bà ấy muốn từ chối, nhưng, sụp đổ!

Từ Thiến cười ranh mãnh,  hoàn thành công việc.

"" là mưu mẹo cáo già, đồng thời cũng là điểm chí mạng của cáo già. Đây không phải là lần đầu tiên Từ Thiến thành công nhờ lợi dụng "Khai thông " của mẹ mình.

Lần này, cáo nhỏ đã thắng một ván.

Tất nhiên, Chương Nam sẽ không mở to mắt nhìn con gái mình và một tên nhóc cùng đi.

Chắc chắn bà ấy sẽ có biện pháp đối phó.

Nhưng, cho dù bà ấy làm thì sao? Ít nhất phải kiếm được lý do đã.

Sau đó, dù có lật lọng đi nữa, cũng đều hợp lý.

Khi Chương Nam bước ra khỏi phòng của Từ Thiến, lông mày của bà ấy không thể giãn ra.

Bà ấy thực sự không thể phản đối trực tiếp con gái mình, nhưng ...

Nhìn về phía chồng đang không rõ, bà ấy đột nhiên nói:

- Có phải anh có nhiệm vụ tiếp khách đúng không?

Từ Văn Lương ngẩng đầu nhìn lên:

- Đúng vậy, Bộ Lâm nghiệp và Sở Nông lâm tỉnh đã tiến hành khảo sát địa phương để điều tra việc bảo vệ tài nguyên rừng ở Đông Bắc và việc thực hiện chính sách chuyển đổi sản xuất xóa đói giảm nghèo ở những vùng rừng núi. Họ đã chọn Thượng Bắc của chúng ta.

Chương Nam:

- Anh có muốn đi khảo sát hiện trường hay không?

Từ Văn Lương gật đầu:

- Em hỏi cái này làm gì?

Chương Nam:

- Tới sông Bạch thôi, con gái anh sắp bị bắt đi rồi.

Từ Văn Lương:

"…"

Từ Văn Lương thấy đau đầu, bản thân ông ấy phải tiếp đãi tổ khảo sát, sức còn không đủ, hiện tại còn phải trông chừng con gái sao?

- Sao vậy? Không có cách nào thay đổi địa điểm sao?

Đôi khi là như vậy, để đối phó với việc kiểm tra cần chuẩn bị trước, không “tiện” tạm thời thay đổi địa điểm nghiên cứu.

Từ Văn Lương:

- Đúng là không có. Đợi kiểm tra đều là như vậy. Hay là…

Ông ấy có chút không hiểu, Chương Nam đã hy sinh công việc, một mình trở lại Thượng Bắc thì cũng thôi. Tại sao ông ấy lại cũng bị lôi vào?

Cho dù có cố gắng kiềm chế đi nữa, ông ấy cũng hơi ghét tên nhóc Tề Lỗi đó.

Chương Nam lúc này mới nói thêm:

- Nhân cơ hội gặp đứa nhỏ, xem nó rốt cuộc là đứa nhóc thế nào?

Biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng.

Những thất bại liên tiếp của Chương Nam bị bà ấy quy lại là do không biết rõ về tên nhóc Tề Lỗi kia.

Vốn, bà ấy muốn đợi đến khi tựu trường thì tự mình nhìn xem rồi đối phó. Nhưng dường như không chờ được nữa rồi. Tại sao lại đến mức độ cùng đi du lịch với nhau rồi?

Một tiếng thở dài:

- Ai! Thật là không bớt lo được.

Thấy bà ấy cau mày, Từ Văn Lương an ủi:

- Không phải là mấy đứa trẻ ở tuổi này đều như thế sao?

Sau khi suy nghĩ, thật sự cần phải tiếp xúc với tên nhóc kia chút, nhìn rõ xem cụ thể như thế nào.

Tuy nhiên, có lẽ là do định kiến, nên mặc dù Từ Văn Lương là người rất khách quan, nhưng ấn tượng của ông ấy về  Tề Lỗi lúc này không tốt lắm. Theo như tưởng tượng trong lòng thì tên nhóc kia không phải là đối tượng chọn con rể.

A phi! Làm con rể thì không được, con gái ông mới mười sáu tuổi. Người làm bố còn chưa có đau lòng đủ.

Chương Nam ngồi với Từ Văn Lương một lúc, cuối cùng cũng điều chỉnh được tâm trạng và trở về phòng của Từ Thiến.

- Thiến Thiến, thật trùng hợp, bố con cũng có việc phải đi sông Bạch. Tới khi ấy, ban ngày con đi chơi với các bạn cùng lớp, ban đêm ở nhà trọ với bố, được không? Mẹ cũng yên tâm hơn.

Từ Thiến:

- Được ạ!

Biết là cáo già phải có hậu chiêu, nhưng sao cũng được, chủ yếu là do người lớn suy nghĩ nhiều quá.

Từ Thiến thực sự muốn nói với bà ấy rằng bà ấy không cần phải sốt sắng như thế. Tề Lỗi đã nói khi đó có phòng cho con gái và phòng cho con trai. Không cần phức tạp như vậy.

Hơn nữa, Từ Thiến cũng không phải người như thế.

Cô tán thành lời nhận xét của Tề Lỗi và trân trọng hai năm trong "vòng tròn ngu ngốc", nhưng đồng thời không phủ nhận lập trường của mình.

Kế hoạch cuộc đời của Từ Thiến vẫn đi đúng hướng, sẽ không bị rối loạn vì sự can thiệp của ai đó.

Điểm khác biệt duy nhất là nó nhường một chỗ cho Tề Lỗi.

Đúng vậy, Từ Thiến là một người như vậy, cô đã xác định Tề Lỗi dù không phải là người đi cùng cô suốt cuộc đời thì cũng phải có một vị trí then chốt trong tuổi thanh xuân của cô.

Vì vậy, cô nhất định dành một chỗ cho hắn.

Đây không phải là do đọc nhiều tiểu thuyết ngôn tình mà sinh ra. Đây là sự bướng bỉnh ngấm từ tận trong máu của Từ Thiến.

Dám yêu dám hận, cũng dám nghĩ dám làm. Đã nhận định chuyện gì thì không bao giờ quay lại.

Ngày hôm sau, Từ Thiến không đến trường học ôn tập, cô đã nghỉ một tuần rồi.

Vốn cô định gọi cho một vài người bạn ở cùng khu để từ chối lời đồng ý đi du lịch cùng nhau. Nhưng kết quả, người bên kia đã gọi trước.

Cô gái trong cuộc điện thoại là Trình Nhạc Nhạc, con gái duy nhất của Giám đốc Cục giáo dục Trình Kiến Quốc.

Bởi vì vào năm ngoái, Trình Kiến Quốc và Từ Văn Lương có cơ duyên cùng chuyển tới Thượng Bắc. Từ Thiến và Trình Nhạc Nhạc có hoàn cảnh giống nhau nên nghiễm nhiên trở thành bạn thân trong khu nhà.