Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trầm mặc một lát:
- Mẹ tớ cũng không phải?
“Phụt!”
Từ Thiến lại cười, mạch não này có chút khó hiểu:
- Không. Nhưng thành thật mà nói, có chút khó khăn.
- Vậy sao?
Tề Lỗi nhíu mày:
- Chúng ta đúng là của nhau hả?
Từ Thiến khinh thường:
- Cậu nghĩ tốt thế? Cậu muốn tớ đối phó với mẹ sao? Tự mình đối phó đi!
- Đúng rồi, không nói thì suýt quên mất. Có một tin tốt và một tin xấu về mẹ tớ. Cậu muốn nghe tin nào trước?
- Tốt đi!
- Tin vui là lần trước người gọi điện đến nhà cậu để tuyển sinh là mẹ tớ đó. Chúc mừng, cậu đã thành công chọc tức bà ấy.
Tề Lỗi sửng sốt:
- Có phải đầu óc cậu có vấn đề không? Chuyện này thì có gì mà tốt?
Không nghĩ tới, Từ Thiến lại nhìn hắn bằng ánh mắt đồng cảm:
- Thật sự là tin tức tốt đó!
Tề Lỗi đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng:
- Vậy thì… Tin tức xấu là cái gì?
- Tin buồn đó là bởi vì cậu từ chối lời mời tới Tam Trung ở Cáp Nhĩ Tân nên mẹ tớ ý thức được một vấn đề nghiêm trọng. Bà ấy muốn tới làm hiệu trưởng của Nhị trung.
Tề Lỗi:
"…"
Có cần bốc đồng như vậy không?
Phản ứng đầu tiên là, hắn có thể đi kiện lên Cáp Nhĩ Tân, nói bà ấy có mưu đồ riêng không?
Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, hắn nói:
- Số điện thoại của mẹ cậu là bao nhiêu?
- Để làm gì vậy?
- Hiện tại, tớ tới Tam Trung còn kịp không?
- Cút!
Từ Thiến muốn đánh hắn thêm lần nữa. Nhưng cô luyến tiếc buông tay.
…
Thực ra từ phố Văn Hoa đến khu chính phủ không xa, bình thường đạp xe trong mười phút là tới.
Nhưng hôm nay, hai người bọn họ đã ở cùng nhau đi cả tiếng đồng hồ.
Từ vui đùa lúc đầu, đến im lặng sau đó, cuối cùng tận hưởng sự yên tĩnh.
Ngay khi đến khuôn viên khu chính phủ, Từ Thiến dừng lại, không vào sân mà đứng cùng Tề Lỗi dưới bóng cây bên đường.
Tề Lỗi:
- Ngày mai, cậu đưa đám bạn kia của cậu tới. Coi như là giúp bố cậu giải quyết ưu phiền.
Từ Thiến:
- Hả? Ngày mai? Không cần đâu. Tớ sẽ nói với bọn họ một tiếng, chắc là… Mười ngày sau.
Tề Lỗi thiếu chút nữa trợn tròn mắt. Hôm nay là ngày một tháng Tám. Mười ngày sau sẽ là…
Sắp khai giảng rồi thì còn làm được cái gì chứ? Thật sự là chỉ muốn để Bí thư đi ngang qua nhìn một cái thôi sao?
Nhưng, Từ Thiến lại tiếp tục xin lỗi:
- Thật ra, bắt đầu từ ngày mai, tớ cũng không tới được.
- Hả?
Tề Lỗi trừng mắt:
- Cậu có chuyện gì sao?
Từ Thiến:
- Là như thế này, tớ đã cùng hẹn với bọn họ, nghỉ hè thì đi ra ngoài chơi một lần.
Từ Thiến đang nói tới những người kia, cũng là nhóm người muốn tới chợ đêm để “dát vàng”.
- Trước đó cũng vẫn lôi kéo, hiện tại… Không tiện từ chối.”
Bỗng nhiên, ánh mắt khẽ đổi:
- Không thì cậu cũng đi với bọn tớ. Bọn tớ đi tới hồ Đại Liên, nghe bảo chơi rất vui.
Tề Lỗi đột nhiên lắc đầu:
- Quên đi! Vừa mới kéo mấy người Lư Tiểu Soái, Lý Mân Mân vào nhóm. Tớ không có tâm tư đi trêu chọc bọn họ.
Nhóm người kia, thật ra Tề Lỗi cũng biết. So với mấy người Lý Mân Mân trước kia thì quả thực là không cứu được.
Đối với chuyện Từ Thiến ném hắn ra ngoài để đi chơi, Tề Lỗi cũng không có ý kiến gì.
- Vừa lúc, ba anh em chúng tớ cũng có một chuyến ra ngoài.
Tề Lỗi thực sự có một kế hoạch ở đây. Nhà dì cả Trương Dương của hắn đã gọi nhiều cuộc điện thoại. Đặc biệt là khi tin tức vừa lên, gần như mỗi ngày đều gọi giục
- Ồ?
Từ Thiến nhướng mày hỏi:
- Đi đâu vậy?
- Haha!
Tề Lỗi cười khan nói:
- Cũng không phải nơi cao cấp. Chỉ là mang theo mấy người bạn chưa từng va chạm xã hội ở tỉnh thành về nông thôn trú vài ngày. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Sau đó hắn giải thích:
- Nhà của dì của tớ ở phía bên kia sông Bạch. Mỗi năm, em họ tớ đều tới, đã thành thói quen.
Phía nam Thượng Bắc, gần núi Trường Bạch, phía nam sông Bạch có một thị trấn.
Trên mảnh đất có đồng bằng, có sông có núi, phong cảnh cũng không tệ, đối với những đứa trẻ được nuông chiều ở thành phố mà nói, có rất nhiều điều vui vẻ.
Đi xuống sông bắt cá, xuống ruộng lúa bắt cóc là có thể tận hưởng một ngày.
Tề Lỗi nói qua chút với Từ Thiến, ở đó có thể chơi gì, trải qua ra sao?
Thứ nhất để cho Từ Thiến yên tâm. Đừng có thấy địa phương kia nhỏ, thật ra so với hồ Đại Liên mà các cô đi cũng không kém bao nhiêu
Thứ hai, đó là để giết thời gian, cả hai đều không muốn về nhà.
Kết quả, có thể do thần thái nói chuyện của hắn sinh động, mắt Từ Thiến sáng lên.
- Không phiền chứ? Mấy cậu chạy tới nhà người khác náo động, phải cho mấy cậu ăn, nhường chỗ ở cho nữa. Nhà quê không giàu có, cho dù là người thân cũng có chút không thích hợp đúng không?
- Ừ?
Trời quá tối, Tề Lỗi không nhìn ra được sự kỳ lạ trong mắt Từ Thiến:
- Cái này sao? Không vấn đề! Dì của tớ nguyện ý để cho bọn tớ nháo. Hơn nữa, hàng năm đều đến phiền phức nên đã thành thói quen.
Từ Thiến nghe vậy nói:
- Vậy không thành vấn đề!
- Cái gì không thành vấn đề?
- Tớ! Tớ! Tớ cũng chưa từng va chạm xã hội. Cho tớ đi cùng với.
Đám bạn cũ bị từ Thiến vứt bỏ vô tình, không chút luyến tiếc.
Tề Lỗi:
"…"
Trong lòng tự nhủ, hắn tuyệt đối không coóý muốn lừa con gái người ta.
…
---
Ngạc nhiên và vui vẻ đến liên tục, hắn không ngờ Từ Thiến thực sự muốn đi.
Tề Lỗi có chút ngượng ngùng, giả bộ thuyết phục:
- Hay là… Thôi đi? Có thể cậu không thích ứng được.
- Hoàn cảnh sống ở nông thôn ấy mà, nếu cậu khỏe mạnh thì không sao cả. Nhưng nếu cậu yếu thì thật sự không chịu được đâu.
Đây cũng không phải là nói dối. Nhà vệ sinh khô, giường cứng như đá…
Từ Thiến nóng nảy nói:
- Cậu cảm thấy tớ đây yếu ớt như vậy sao?
Tề Lỗi:
"…"
Rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ mọi chuyện, sao hắn lại đi chọc Từ Thiến?
Còn việc cô là một học sinh nữ, có tiện hay không tiện, thật ra không có gì phải lo lắng.
Đầu tiên, Trương Dương không định tự mình tới, Tề Lỗi biết sẽ có những ai.
Một đám bạn bè có quan hệ thân thiết với Trương Dương và Tông Bảo Bảo, cũng giống như Tề Lỗi, Đường Dịch và Ngô Ninh.
Bạn học thời tiểu học của Trương Dương, bạn học cấp hai, bạn học cấp ba, người yêu thời đại học, lại thêm cậu con tương lai của mẹ cậu ta là Khấu Trọng Kỳ nữa.
Thứ hai, nhà dì nữa của Tề Lỗi cũng có hai con gái, một là Đại Linh, một là Nhị Linh. Một người mười sáu tuổi và người kia mười ba tuổi.
Được rồi, vậy nên hàng năm tên nhóc Tông Bảo Bảo đều vuốt mặt dán mông lạnh là bởi vì Đại Linh.
Tóm lại là có rất nhiều cô gái nên không cần lo lắng về vấn đề này.
Thế nhưng…
- Cứ quyết định vậy!
Từ Thiến không cho Tề Lỗi có cơ hội nói chuyện, cô nhảy lên vui vẻ nói:
- Tớ trở về xin mẹ.
Nói xong, cô buông tay Tề Lỗi ra, chạy vào trong khu nhà chính phủ như làn gió.
Tề Lỗi sững sờ nhìn cô chạy vào trong khu. Sau đó hắn thả tay để xe đạp đổ trên mặt đất, lắc cái tay phải đã trở nên vô tri vô giác của mình.
Con bà nó! Vừa nãy, trên đường đi, hắn đã muốn ném cái xe đi.
Làm chậm trễ việc lớn!