Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Thiến gật đầu mạnh:

- Đúng vậy, rất phiền toái. Tin tức vừa ra, tất cả đều nói muốn tới. Thật ra, đều là họ xem tin tức nên biết tớ ở đây. Một vài người cảm thấy không đến thì không thích hợp, không đến sẽ bị lạc hậu.

- Thế nhưng như cậu nói. Không thể nào không cho họ tới đây được. Tới đây, chỉ là giả vờ giả vịt cho bố tớ thấy thôi. Dù sao thì cũng rất đáng ghét

Cung phản xạ của cô bị Tề Lỗi kéo dài.

Gần hết nửa ngày mới hiểu ra có chỗ nào không đúng.

Hả?

Nhảy từ trên xe xuống dưới, cô đứng đó, kinh ngạc nhìn Tề Lỗi phanh gấp xe rồi quay đầu nhìn lại.

- Cậu! Sao cậu biết được bố tớ là ai chứ?

Tề Lỗi có chút không nói nên lời:

- Cô nhóc ngốc! Khu nhà chính phủ đều sớm đã được ba anh em chúng tớ dạo chơi, bên trong có mấy đứa cùng lứa mà bọn tớ không biết chứ?

- Theo như tớ biết, chỉ có hai nhà là chưa thấy qua thôi. Một là nhà họ Từ và một là nhà họ Trình. Vậy cậu nói xem còn có người khác sao?

Từ Thiến:

"…"

- Cậu đã sớm biết sao?

- Đúng vậy!

Từ Thiến thở hổn hển, tức giận nói:

- Thế mà cậu còn không nói cho tớ biết.

Cô còn cảm thấy phấn khích, chờ sau này nói cho tề Lỗi biết:

- Cậu dám có mập mờ cùng con gái quan chức cấp cao sao?

Dọa cho hắn giật mình.

Kết quả… Kết quả, ngay từ đầu người ta đã biết hết về nhà cô.

Từ Thiến muốn khóc, muốn đạp chết người!

Đừng nhìn bình thường Từ Thiến vẫn luôn thân thiện nhưng về phương diện xuất thân này, cô vẫn luôn có chút kiêu ngạo nhỏ.

Vẫn chưa nói ra, thậm chí cô còn có chút thanh cao nhỏ, muốn trêu chọc Tề Lỗi.

Vậy mà người ta đã sớm biết còn không nói cùng cô.

Từ Thiến nghĩ lại, cả người không thoải mái, tên hề…. Hóa ra lại là cô.

Đột nhiên, cô nghĩ tới một chuyện, mặt cô càng đỏ hơn. Cô hoảng sợ nói:

- Bọn Đường Dịch, Ngô Ninh, còn có Lý… cũng biết sao?

Tề Lỗi khoát tay nói:

- Không có gì bất ngờ. Có thể là chỉ mình cậu cho rằng bọn tớ không biết thôi.

"…"

- Tớ muốn chết!

Bỗng nhiên, Từ Thiến ngồi xổm xuống, cúi đầu vùi vào đầu gối. Cô không bao giờ muốn ngẩng mặt lên nữa.

Tề Lỗi nín cười, hắn lùi xe lại, kéo cô dậy:

- Đi thôi, chuyện này có gì to tát?

Từ Thiến cúi đầu, bị Tề Lỗi kéo, oán hận không được.

- Ai! Thật mất mặt quá!

Cuối cùng, tề Lỗi không nhịn nổi nữa, hắn cười ra tiếng:

- Chuyện này…

Được rồi, đúng là do hắn không nói.

Quả thật là bọn Tề Lỗi đã biết từ rất lâu. Nhưng do Từ Thiến vẫn luôn cố ý tránh các chuyện trong nhà.

Còn Tề Lỗi, chớ thấy giờ hắn trông thờ ơ. Thật ra là trong ngực hắn đang hoảng thành một đoàn.

Dù sao người ta cũng là quan Thượng Bắc. Cho dù từ chỗ của ông nội, Tề Lỗi thấy qua bao nhiêu việc đời. Nhưng dám cướp con gái bảo bối của người ta, trong lòng sao không thể không lo?

Vì vậy, dứt khoát làm một con đà điểu, giả vờ như hắn không biết điều đó.

- Chuyện này không có gì đúng không? Bí thư cũng là bí thư thôi. Cũng không phải tớ chưa gặp qua.

Từ Thiến càng thêm mất mặt. Cô dừng bước, trừng mắt nhìn Tề Lỗi.

Cảm thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của cô, trong lòng hắn thầm nói. “Sao cậu lại ngượng chứ? Không phải tớ mới là người nên lo sao?”.

Lập tức hắn thay đổi khuôn mặt nghiêm túc, nghiêm trang nói:

- Từ Thiến, cậu có bố như thế đâu phải là lỗi cậu. Tớ thấy cậu cứ đối mặt thẳng thắn với nó, không cần phải tự ti.

- Tớ…

Từ Thiến muốn khóc. Bố tớ là Từ Văn Lương thì ai tự ti chứ?

Lại thấy Tề Lỗi nói:

- Thật ra, tớ hiểu được tâm trạng của cậu. Cậu thấy đó, cậu là một cô nhóc ưu tú.

- Học thần!

- Nữ thần!

- Chỉ số EQ cao vút tận mây xanh.

- Thiện lương nhưng không nhu nhược. Cậu khéo hiểu lòng người lại độc lập và độc đáo. Ngổ ngáo nhưng cũng dễ thương.

- Nhưng hết lần này tới lần khác lại bị bao trùm bởi ánh hào quang của người bố là quan chức cấp cao. Nếu là tớ, tớ cũng cảm thấy phiền muộn.

Từ Thiến:

- Tớ..

Tề Lỗi tiếp tục nói:

- Nếu là tớ, tớ sẽ nói, quan lớn còn không bằng một người công nhân.

Từ Thiến:

"…"

- Người ta nghĩ, con gái của quan lớn ưu tú như vậy là do bí thư đã giáo dục tốt.

- Nhưng nếu là con gái của công nhân ưu tú thì là do cô ấy không hề chịu thua kém.

- Cậu còn cần bí thư dạy sao? Rõ ràng là không cần! Tớ nói có đúng không?

Từ Thiến không chịu nổi, cô nghĩ rằng Tề Lỗi nói đúng.

Cô ngẩng đầu lên:

- Đúng vậy, quan lớn còn không bằng công nhân.

Nói xong, cô cấm lấy tay Tề Lỗi cười lớn.

Trong lòng nghĩ, nếu đồng chí Từ Văn Lương nghe được người ta nói ông ấy là quan lớn không bằng công nhân thì không biết có biểu tình gì.

Cười xong rồi, cô lại đánh mạnh Tề Lỗi một cái:

- Cậu thật đáng ghét! Tớ còn muốn kiêu ngạo đấy.

Kết quả, Tề Lỗi lại thành thật nói:

- Nói thật, tớ hi vọng bố cậu là công nhân.

Từ Thiến ngẩn người:

- Vì sao?

Tề Lỗi:

- Ánh mắt Bí thư cao quá, chưa chắc đã để ý tới một tên nhóc xấu xa như tớ. Nhỡ đâu…

Đây là một vấn đề tàn khốc, mấy đứa trẻ mười sáu tuổi không nên quá bận tâm. Không nên để ý điều gì. Thích hay không thích, không cần quan tâm con gái của ai, con trai người nào.

Nhưng Tề Lỗi và người khác không giống nhau.

Đối với một linh hồn sống lại hai mươi năm sau mà nói, những cái đó đã ăn sâu vào suy nghĩ người trưởng thành. Còn có nhìn qua hiện thực tàn khốc cho hắn biết, không có khả năng thì đừng nghĩ tới.

Mặc dù không đến mức vì để người ta coi trọng mà đánh cược đưa ra lời thề như thế nào, nhưng hắn thật sự có chút hoảng hốt.

Từ Thiến lẳng lặng nhìn hắn, nụ cười cũng thu bớt lại.

Cô cảm thấy câu này không phải là lời nói đùa của Tề Lỗi, mà là hắn thực lo lắng.

Dường như cô hiểu rằng Tề Lỗi không được thoải mái như bên ngoài hắn vẫn thể hiện.

Cô cảm thấy có chút thương, bất ngờ nắm tay hắn mà không hề nghĩ ngợi gì.

Tay Tề Lỗi hơi lạnh, còn có chút ướt, Từ Thiến nắm chặt.

Giờ phút này, Từ Tiểu Thiến dường như thay đổi thành người khác. Cô theo bản năng nhìn xung quanh xem có ai không, rất sợ bị phát hiện. Cô cũng cố tình tránh ánh đèn đường, cùng Tề Lỗi tay trong tay đi trong bóng tối. Chủ yếu là cô muốn truyền sức mạnh của mình cho hắn.

Được rồi, lúc này, Từ Thiến vẫn còn là cấp hai, có lẽ nói như vụng trộm.

Hiện lên trong tâm trí của cô toàn là kịch bản Quỳnh Dao, bởi vì hoàn cảnh gia đình mà đôi nam nữ phải chia rẽ.

Cô nói:

- Không sao đâu, cậu không phải là Lương Sơn Bá. Tớ cũng không phải là Ju-li-ét.

Cho dù Tề Lỗi có là người sống lại thì cả người cũng cứng ngắc.

Ý nghĩ đầu tiên là “Hắn có thể ném xe đạp đi không?”

Hai người bước đi vô cùng chậm rãi, mong rằng con đường không có điểm cuối, đi thẳng mãi.

Qua một lúc lâu, Từ Thiến đột nhiên nói:

- Bố của tớ không phải người chỉ nhìn bằng mắt

Thành thật mà nói, đồng chí Tề Lỗi hơi say.

Thì ra đây chính là mùi tình yêu, đặc biệt hăng hái.