Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Về phần Triệu Na, lòng cảm kích thì khỏi phải nói.
- Sau này mấy đứa cứ tới đây chơi, chị không thu tiền của mấy đứa.
Vừa nghe thấy vậy, Đường Dịch và Ngô Ninh có chút ngượng ngùng nói:
- Tiền là vẫn phải trả nhưng chắc chắn sẽ thường tới.
Tề Lỗi bận đối phó với Triệu Duy và Triệu Na, còn ngược lại, hai anh em này chơi cả ngày.
Hơn nữa còn chơi đùa rất vui.
Bọn họ phát hiện ra máy tính của Triệu Na đều bị hỏng, nhìn đã biết là đồ cũ. Nhưng nó thực sự nhanh và mượt mà hơn chiếc máy tính ở các chỗ khác sắp xuống cấp.
Đặc biệt thoải mái.
Có thể nói, tay nghề của Triệu Na rất khá, điều khiển máy vi tính cực kỳ tốt.
Ngô Ninh:
- Chị không cần lo đâu, sau này, chị giữ cho chúng tôi một phần máy tốt là được rồi.
Triệu Na lại nói:
- Triệu Duy nhà chị không hiểu chuyện, trước đây nếu gây phiền toái cho mấy đứa thì mong tha thứ! Tiền chắc chắn không thể nhận, nếu không, chị thành người thế nào.
Tề Lỗi lên tiếng:
- Được rồi, không lấy tiền, không lấy tiền. Bọn em chắc chắn mỗi ngày đều đến.
Hắn đúng là không cần khách khí cùng với Triệu Na.
Sau này, Triệu Na, Triệu Duy và hắn thân nhau như người nhà. Triệu Na giống như chị ruột của hắn, phần khách khí linh tinh cứ bỏ qua đi.
- Được rồi, chị Na!
Tề Lỗi nhớ tới một chuyện:
- Sao chị không cài đặt Internet?
Đường Dịch và Ngô Ninh nghe vậy:
- Internet gì cơ?
Được rồi, hai tên nhà quê, còn chưa có biết Internet là gì.
Triệu Na học về cái này nên đương nhiên biết rõ. Cô ta cau mày nói:
- Không có, quá đắt!
Ý tứ có chút không nỡ.
Hơn nữa, cô ta chưa bao giờ nghĩ đến việc sử dụng Internet thay vì game để kiếm tiền.
Dịch vụ Internet có sẵn cho người dân ở Trung Quốc thực sự đã được đăng đàn vào năm 1995.
Tuy nhiên, nó thực sự không hợp túi tiền của những người bình thường, phí cài đặt ban đầu cao. Hơn nữa, phí Internet quá cao, dù Triệu Na có bỏ ra rất nhiều tiền để lắp đặt Internet thì cũng không có nhiều người dùng nổi.
Tính theo chi phí hiện tại, sau đó kết hợp với phí cài đặt ban đầu, mười tệ một giờ cũng không quá nhiều.
Tuy nhiên, Tề Lỗi muốn có Internet! Đặc biệt là sau khi Từ Thiến lấy bài văn trên mạng kích thích hắn. Kiếp trước hắn không có nghiện Internet nhưng hiện tại hắn rất khao khát cuộc sống trên mạng.
Hắn cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
- Chị Na, chị nghĩ thế này có ổn không? Tôi trả tiền cho chị, chị lắp mạng thì sao?
Chớ nghĩ tới chuyện lắp máy tính ở nhà, coi như tiền do Tề Lỗi tự kiếm, tự bỏ ra, nhưng mẹ hắn sẽ không đồng ý.
Trong mắt người lớn bọn họ, việc sử dụng máy tính ở nơi công cộng tương đương với việc chơi game.
Vì vậy, chỉ có thể đi đường vòng để cứu quốc.
Tuy nhiên, Triệu Na rơi vào tình huống khó xử. Làm gì có chuyện mới gặp mặt ngày đầu tiên đã bỏ tiền ra lắp đặt mạng chứ?
Suy nghĩ chút:
- Thôi quên đi! Thật ra tôi muốn xem chút có ai nguyện ý sử dụng tiền để lên mạng không?
Cô ta nhìn Tề Lỗi:
- Mọi người đợi thêm mấy ngày.
Tề Lôi nhướng mày, hắn biết vừa rồi có chút đột ngột, nhưng giờ lại là vừa lúc.
- Được!
Trong lòng có chút phấn khích. Vốn tưởng rằng phải đợi tới năm 99, thậm chí là đầu năm 2000 mới có thể sử dụng Internet. Hiện tại có thể dùng trước rồi.
Nó đáng để vui mừng.
Phía này, Lý Mân Mân, Đường Dịch và Ngô Ninh vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bọn họ lại gần hỏi:
- Cái Internet gì cơ? Chơi có vui không?
Tề Lỗi gật đầu:
- Chơi vui lắm!
- Có gì vui?
- Có thể trò chuyện!
- Thôi!
Ba người cùng nhau xua tay:
- Nói chuyện thì ai không biết chứ? Có gì chơi vui đâu? Mày lại lừa người rồi.
- Ai!
Tề Lôi thở dài, ngu dốt thật là đáng sợ.
Đây là mở ra cánh cửa thế giới mới!
---
Vào đầu tháng Tám, quầy bán tất của Thượng Bắc là nơi đầu tiên chuyển đổi. Bắt đầu với chiến lược bán sáu đôi tất giá hai mươi tệ tặng kèm một chiếc ô.
Lần này Tề Lỗi định ăn chặn từ hai phía. Hắn lấy hàng từ Chu Đào tốn mười lăm tệ, cung cấp cho tất cả gian hàng trại hè cũng là mười lăm tệ.
Bán với giá hai mươi, chênh lệch năm ở giữa năm tệ. Hắn cũng không cần tiền lời, tất cả đều tặng cho bạn bè.
Không phải hắn không muốn kiếm tiền. Do vào ngày thứ ba sau khi bản tin của đài truyền hình tỉnh phát sóng, Lý Mân Mân và những người khác không chỉ làm việc chăm chỉ gấp mười lần trước, mà bọn họ đột nhiên bộc phát thiện tâm, cho rằng góp 20 tệ là quá ít.
- Tề Lỗi, cậu cũng keo kiệt quá rồi!
Lại thêm người lớn và họ hàng ai ai đều khen, cuối cùng họ quyết định quyên góp tất cả số tiền kiếm được trong kỳ nghỉ hè, điều này khiến Tề Lỗi tức giận.
Mẹ nó, lúc trước bắt mấy người bỏ ra hai mươi tệ còn mắng ông đây.
Tuy nhiên, có lòng này cũng là điều tốt, đây không phải là mục đích của hắn hay sao?
Hắn không biết người khác đã thay đổi được bao nhiêu. Dù sao những người xung quanh hắn đã thay đổi, vậy là đủ rồi.
Tất nhiên, một số người trong trại hè sẽ thay đổi và ngày càng tốt hơn. Một số người, thì khó nói, họ cố hết sức để được tham gia, nhưng đôi khi mục đích tham gia chưa hẳn đã thuần khiết.
Chỉ có thể nói sông có khúc, người có lúc. Có người đơn giản cũng có người luồn cúi.
Mà hầu hết những người này chạy tới đây là do Từ Thiến.
Chuyện là thế này.
Vài ngày sau khi tin tức được phát đi, buổi tối, Từ Thiến xuất hiện trước mặt Tề Lỗi rõ ràng có chút không vui.
Hắn đưa cô về nhà, còn không mấy vui.
Lúc đầu, Tề Lỗi cho rằng đó là dư âm của “lần đầu tiếp xúc thân mật” vẫn chưa hết nên cả người còn choáng váng.
Nhưng sau đó, hắn phát hiện ra dường như không phải như vậy.
Cô gái này rõ ràng là có điều muốn nói, nhưng đã vài lần không nói ra được.
Về việc này, Tề Lỗi không truy xét, chừa cho cô chút thời gian.
Chiếc xe đạp chuyển động trên phố, đi rất chậm.
Cuối cùng, Từ Thiến nhỏ giọng nói:
- Có thể sau này tớ sẽ khiến cậu gặp rắc rối.
Tề Lỗi nghe vậy hỏi:
- Sao vậy? Cậu rước cho tớ mấy tình địch hả?
“Bốp!”
Từ Thiến khẽ đánh hắn:
- Nghĩ thế tớ bóp chết cậu.
- Ha ha! Có chuyện cứ nói, sao cứ ấp a ấp úng hoài vậy? Không giống cậu chút nào.
Từ Thiến cắn chặt môi dưới:
- Là thế này. Tớ có mấy bạn cũng muốn tới đây để trải nghiệm cuộc sống.
Tề Lỗi đã hiểu rõ, chỉ là chuyện này thôi sao?
- Tới đi, có gì đâu
Tề Thiến:
- Thế nhưng mà…
- Nhưng cái gì chứ?
- Nhưng mà bọn họ có chút cái kia.
- Người nào vậy?
- Là… Không được tự nhiên.
- Không được tự nhiên thế nào?
- Dù sao, chơi cùng mấy cậu sẽ không được vui.
"…"
Tề Lỗi thở dài một tiếng. Hắn hiểu được đại khái có chuyện gì.
Tề Lỗi cười một tiếng nói:
- Đúng là rất khó để chơi với nhau, cũng khó khăn cho bọn họ.
Từ Thiến nghe hắn nói vậy, nghĩ là hắn không muốn thêm người như vậy vào nên cô vội vàng nói:
- Nếu cậu không thích thì tớ nói cho bọn họ là được.
Nhưng lại nghe Tề Lỗi nói:
- Làm cho tớ sợ hãi, tớ còn tưởng là mẹ cậu ra tay khiến cậu đi học ở Tam Trung chứ. Muốn tới thì cứ tới còn để ý nhiều chuyện như vậy làm gì. Dù sao thì tớ cũng không xấu hổ.
Không đợi Từ Thiến nói gì, hắn đã mở miệng:
- Không để người tới chẳng phải là sẽ gây thêm phiền toái cho bố cậu sao? Tới khi ấy, lan truyền tin con gái của quan chức cấp cao không có tinh thần đoàn kết quần chúng thì bố cậu biết nói sao?