Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên thực tế, nếu Tề Lỗi tự mình đến, hắn ta sẽ không phản ứng lại.
Nhưng có thêm Tiểu Lượng Ca và anh Ba ở đó, hắn ta không thể không tin tưởng.
- Rốt cuộc là công việc gì chứ?
Tề Lỗi:
- Một người buôn bán bít tất ở Cáp Nhĩ Tân, việc cụ thể thì buổi chiều tôi và anh đi gặp cô ấy.
- Công việc của cậu là gì?
- Bán bít tất.
"…"
Có chút không tiếp thu được.
Nhưng chung quy lại, lúc này, Triệu Duy đang áy náy nhất, ham học nhất và có nhiều cơ hội nhất để nhảy ra khỏi cuộc sống hỗn loạn ban đầu.
Nghĩ đến câu nói của Tề Lỗi, nghĩ đến chị gái của mình, Triệu Duy cuối cùng cũng gật đầu.
Trong lòng thầm nói, dù không được lý tưởng, nhưng chỉ cần chờ chị gái trở về trường học, hắn ta có thể trở về.
Hắn ta trịnh trọng gật đầu:
- Được!
Vẫn là đồng ý.
- Tuy nhiên, tôi sẽ xem xét trước, cũng không tính là đã đồng ý với cậu.
Hắn ta chưa gặp qua doanh nhân ở Cáp Nhĩ Tân, hơn nữa, Tề Lỗi vẫn còn quá trẻ.
Một đứa trẻ mười lăm, mười sáu tuổi đứng trước mặt hắn ta rồi nói rằng nó có một công việc kinh doanh thì ai có thể tin chứ?
Nhưng Tề Lỗi lại mỉm cười, hắn không quan tâm đến sự do dự của Triệu Duy:
- Anh sẽ đồng ý thôi.
Vốn dĩ muốn nói chuyện với Triệu Duy về tình cảm, sau đó là chuyện công việc nhưng bây giờ mọi chuyện lại ngược lại.
Trước tiên, nói về công việc kinh doanh, sau mới nói tới chuyện tình cảm.
Triệu Na ở phía đối diện vẫn luôn chú ý, trong mắt hiện tia cảm kích.
Nhưng Tề Lỗi đáp lại ánh mắt Triệu Na với sự cảm kích hơn cả cô ta.
…
Chu Đào nói buổi chiều chị ta sẽ đến nhưng trên thực tế, chị ta đã đến Thượng Bắc sớm hơn chút.
Thật gấp gáp!
Mới nửa tháng trước, chị ta làm theo phương pháp của Tề Lỗi, thật sự kiếm được rất nhiều tiền, nửa tháng kiếm được hơn sáu chục nghìn tệ.
Chu Đào không vội vã mới là lạ!
Trong những ngày qua, như Tề Lỗi đã nói, tất cả mọi người đều đã học được, chị ta không kiếm được nhiều tiền nữa.
Làm sao chị ta có thể không gấp chứ?
Đường Dịch nhận được điện thoại của Chu Đào, Tề Lỗi nói chị ta đến thẳng nhà họ Triệu.
Đây cũng là đòn tâm lý của Tề Lỗi, mặc dù hai chị em Triệu Na đồng ý lời mời nhưng trong lòng chắc hẳn vẫn còn rất nhiều thắc mắc, thậm chí là không tin tưởng.
Vừa hay Chu Đào có thể giải quyết được mối nghi ngờ của cặp chị em này. Dù sao thì Chu Đào cũng không nghi ngờ Tề Lỗi.
Về phương diện này, Triệu Na rất vui vẻ. Hơn nữa, sự thẳng thắn của Tề Lỗi càng khiến cô ta tăng thêm tin tưởng.
Cô ta yêu cầu một số khách hàng vẫn đang sử dụng máy tính rời đi, nói hôm nay sẽ không kinh doanh.
Lúc này, Tề Quốc Đống và Tiểu Lượng Ca có thể rời đi trước, họ không cần ở đây nữa.
Một lúc sau, Chu Đào được Đường Dịch đưa đến nhà Triệu Na.
Khi thảo luận về các vấn đề kinh doanh, Đường Dịch và Ngô Ninh không bao giờ xen vào.
Thứ nhất, bọn họ có xen vào cũng không thể giúp được. Từ Thiến cũng vậy.
Thứ hai, tránh chuyện tiền nong trước, tạm thời không định để bọn họ tham dự vào quá sâu.
Tuổi còn nhỏ, một khi đã biết thì rất dễ băn khoăn, nếu để bố mẹ biết thì phải cằn nhằn.
Cuối cùng, chỉ có Tề Lỗi, Chu Đào và Triệu Duy ngồi lại với nhau.
Chu Đào đã quen với sự nhanh nhẹn:
- Đều là người quen cũ, đừng mất thời gian nói nhảm. Mỗi người góp nửa tiền vốn, chị xuất người. Lợi nhuận chia ba.
- Haha.
Tề Lỗi đáp lại bằng một nụ cười, chị ta nghĩ thật hay.
Chu Đào cũng biết hồ ly nhỏ này sẽ không dễ dàng thỏa hiệp:
- Vậy cậu nói đi, cậu muốn làm thế nào?
Tề Lỗi:
- Chị Đào, nói cái này… còn sớm. Chị còn không biết chuyện này sẽ tiến hành thế nào mà đã định giá sao?
Chu Đào:
"…"
- Vậy cậu nói đi, cậu muốn làm cái gì?
Tề Lỗi:
- Đầu tiên, chị phải hỏi xem chuyện làm ăn này có thể kiếm được bao nhiêu tiền.
Chu Đạo có muốn nổi điên :
- Được rồi! Vậy cậu nói xem có thể kiếm được bao nhiêu tiền?
Tề Lỗi suy nghĩ một chút:
- Một năm tầm năm đến sáu trăm ngàn tệ… Cũng không có vấn đề.
Mẹ nó!
Chu Đào muốn nôn ra máu. Năm đến sáu trăm ngàn tệ sao? Trò đùa gì thế này?
Cảm thấy nó quá ảo diệu nhưng lại không thể phản bác được.
Đối với những việc Tề Lỗi làm trong kỳ nghỉ hè này mà nói, năm sáu trăm nghìn tệ, quả thực không hề giống như đang khoác lác.
Nhưng cửa hàng bán buôn trong thành phố dưới lòng đất của chị ta, một năm nếu có thể kiếm ra được một trăm ngàn tệ đã là tốt lắm rồi.
Chu Đào nghi hoặc:
- Cậu đang nói đùa có đúng không? Thật sự là năm sáu trăm ngàn tệ sao?
Tề Lỗi cũng biết chị ta không thể chấp nhận ngay lập tức. Dù sao thì đây cũng là năm 1998, nhà máy của bố Đường sau một năm, có thể kiếm được năm sáu trăm ngàn tệ đã là rất khó rồi.
Nói bán tất một năm có thể kiếm được năm sáu trăm ngàn tệ, ai mà tin?
Tuy nhiên, Tề Lỗi vẫn sợ làm chị ta kinh hãi, nên đã nói bớt đi.
Nếu như thuận lợi, cũng không chỉ dừng lại năm sáu trăm ngàn tệ.
Hắn không tranh luận với Chu Đào, chỉ nói:
- Tôi đã giúp chị kiếm số tiền lớn rồi phải không?
Được rồi, đúng vậy.
Câu này khiến Chu Đào không có cách nào phản bác nhưng chị ta vẫn không hiểu nổi.
- Làm cách nào chứ?
Tề Lỗi:
- Làm cách nào sao? Vậy tôi sẽ nói về nó sau khi chúng ta đã thương lượng xong. Chị Đào, chị chỉ cần biết có thể kiếm được tiền là được.
Chu Đào chán nản, thật sự rất khó để thương lượng chuyện làm ăn với thằng nhóc này.
Suy nghĩ hồi lâu, chị ta nói:
- Được rồi, nghe cậu nói! Vậy cậu nói cho tôi biết có điều kiện gì?
Tề Lỗi mỉm cười, này là được rồi.
Hắn cũng không nhiều lời vô ích:
- Chị bỏ ra một trăm nghìn tệ, tôi bỏ hai mươi nghìn tệ. Tôi xuất ra một người, còn lại là chị. Lợi nhuận chia đều.
Chu Đào:
- Vì cái gì?
Chị ta bỏ nhiều tiền hơn người khác nhưng cuối cùng tiền lại chia đều là sao?
Tề Lỗi:
- Tại vì do tôi nghĩ ra kế.
Chu Đào:
"…"
Cuối cùng nói:
- Được!
Mức cám dỗ của con số năm sáu trăm ngàn tệ quá lớn.
- Bây giờ cậu có thể nói cho tôi biết là cậu định làm gì chưa?
- Chúng ta ký hợp đồng trước đã!
Chu Đào:
- Đầu đá, cậu được lắm!
Chị ta có chút nóng nảy:
- Tuy Chu Đào này có chút keo kiệt. Nhưng cậu thử dùng lương tâm mình nghĩ xem chị đây đã đáp ứng với cậu chuyện gì thì có khi nào lật mặt không hả?
Chu Đào kêu lên:
- Cậu ức hiếp người rồi!