Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chị ta thật sự không có suy nghĩ đá Tề Lỗi ra để chiếm một mình. Thường ngày chị ta và Tề Lỗi tâm đầu ý hợp, nhưng hành động đề phòng của Chu Đào vẫn phải có.
- Ha ha!
Tề Lỗi cười ranh mãnh:
- Chị ơi, anh em thì cũng phải rõ ràng sổ sách. Hiện tại làm rõ mọi chuyện sẽ có lợi với tôi và chị. Trong trường hợp chúng ta vẫn có việc kinh doanh khác để kiếm tiền lớn trong tương lai thì sao có thể không rõ ràng chứ?
Chu Đào hung dữ nhìn hắn chằm chằm, thực sự chị ta rất ấm ức.
- Tề Lỗi, cậu nhớ kỹ cho tôi. Nếu như không kiếm ra được tiền thì cậu không xong với tôi đâu.
- Ký! Cậu nói cái gì thì bà đây theo cậu. Không phải cậu muốn ký hợp đồng sao? Hiện tại ký đi!
- Ha ha!
Tề Lỗi cười nói:
- Chị Đào thật rộng rãi. Làm gì cũng chưa biết nhưng lại dám ký hợp đồng. Chị táo bạo đấy!
Chu Đào:
"…"
Thật không thể nào nổi bão với tên này được.
Thực ra cái này cũng không phải là Tề Lỗi tính toán với Chu Đào, mà việc đề phòng người khác là việc không bao giờ sai, hơn nữa hắn còn đang làm chuyện lớn, lại càng không thể không phòng.
….
Nếu Chu Đào thực sự là loại người thấy lợi quên nghĩa, Tề Lỗi đã không giao thiệp với chị ta một thời gian dài như thế.
Làm như thế này chỉ là muốn mài dũa khí thế của Chu Đào. Tương lai hợp tác có thể giảm đi không ít phiền phức.
- Tuy nhiên, để tránh chị tiểu Đào bị ấm ức, chúng ta hãy giải thích rõ ràng trước khi ký hợp đồng!
Chu đào bất lực nói:
- Tôi xin cậu đấy, em trai… Nói nhanh đi!
Tề Lỗi suy tư một chút:
- Thật ra ... rất đơn giản, chẳng qua là tiếp thị thôi. Nếu tìm được chiến lược tiếp thị, bán tất cũng có thể kiếm được nhiều tiền.
- Vậy cậu định tiếp thị thế nào?
Tề Lỗi:
- Có rất nhiều cách, chị muốn nghe cách nào?
Chu Đào:
- Cái nào tôi cũng muốn nghe. Hơn nữa, chỉ cần kiếm được ra tiền.
- Vậy được, hai mươi tệ sáu đôi tất.
Chu Đào choáng váng, giá cả này quá sai. Vốn có giá là ba tệ một đôi, đã là không rẻ rồi.
Chị ta chỉ nghe thấy Tề Lỗi nói:
- Lại tặng thêm một chiếc dù trị giá 25 tệ, là hàng nhập khẩu từ Nga.
"…"
"…"
----
Tề Lỗi nói ra chiến lược bán sáu đôi tất giá hai mươi nhân dân tệ lại tặng thêm một chiếc ô khiến Triệu Duy cảm thấy mơ hồ.
Nhìn có vẻ hắn ta ngồi ngoài như vật trang trí, nhưng mấy câu kia của Tề Lỗi, đừng nói Chu Đào, hứng thú của Triệu Duy cũng bị kích thích.
Làm thế nào lại có thể kiếm được năm hoặc sáu trăm nghìn nhân dân tệ trong một năm chỉ từ việc bán tất chứ? Nó giống như một giấc mơ.
Hiện tại, Triệu Duy thử tính toán. Sáu đôi tất có giá là hai mươi tệ, cộng thêm một cái ô, đây là chiến lược gì chứ?
Mà thật ra cái chiến lược này là đòn tâm lý chi tiêu.
Hiện tại, Tề Lỗi đang bán ba đôi tất giá năm tệ, kiếm được khá nhiều tiền.
Một nhà bán giá như thế có khả năng kiếm nhiều nhưng nếu như mọi nhà đều làm thế thì sẽ không nhiều.
Cứ thế, nếu cùng nhau bán với cái giá 5 tệ ba đôi, thì đó sẽ thành phá giá, không có gì đáng để nói.
So sánh với đó, việc bán sáu đôi tất giá hai mươi tệ quả thật không hề rẻ nhưng cộng thêm một chiếc ô… một chiếc ô nhập khẩu với giá là 25 tệ.
Như vậy không giống nhau, tiện nghi này ai không muốn có?
Nhiều người đã xem thường mánh lới kiếm tiền có thêm ô thế này.
Nhưng thật sự là chiếm tiện nghi sao?
Tính toán các khoản, tính sáu đôi tất này theo giá Chu Đào bán cho Tề Lỗi là bốn tệ hai.
Mà chiếc ô nhập khẩu có giá bán lẻ hai mươi lăm tệ. Nhưng điều đáng chú ý là chỗ bán lẻ. Tuy là nhập khẩu nhưng đó là hàng của Nga.
Bởi Nga giáp ranh với tỉnh Long Giang nên ở thập niên chín mươi, khắp Long Giang đều có hàng Nga. Vì có thêm cái mác là hàng nhập khẩu nên giá cả so với hàng quốc nội cao hơn chút.
Nhưng trên thực tế, đồ Nga cũng không phải là hàng hóa Âu - Mỹ. Hơn nữa, Nga vừa mới trải qua chia rẽ mấy năm, chính trị chưa ổn, vật tư thì khan hiếm. Tiền Nga bị mất giá giá, cho nên ưu thế xuất khẩu lớn rơi vào một bên.
Nói trắng ra là, đồ cũ, giá rẻ. Hàng nhập khẩu nhưng giá so với hàng nội địa còn thấp hơn chút.
Người ngoài tỉnh có thể không rõ, ở thập niên tám mươi, chín mươi, nhóm người giàu mới nổi kia có một bộ phận liên quan tới nhà buôn hàng Nga.
Cái gọi là một vốn bốn lời cũng chưa đủ để hình dung. Mà đơn giản chính là không cần tới tiền vốn.
Những viên thuốc giảm đau trong nước bán giá ba hào, viên Analgin với giá năm hào được đóng gói mang tới bên kia. Thời điểm cao nhất, bán được một tệ năm đến hơn hai tệ.
Mà hàng hóa mang về từ bên kia, đừng nói là ô, quần áo, mà da chồn, lông thú cũ đã qua sử dụng đều được chất đống mang về.
Tiền lấy hàng từ bên đó, cộng tiền vận chuyển, thuế quan, một chiếc dù có chất lượng tốt, mang theo mác hàng nhập khẩu cũng chỉ tốn vài tệ tiền phí.
- Chúng ta dựa vào giá năm tệ mà tính toán.
Tề Lỗi nói với Chu Đào:
- Còn có tiền bít tất, sáu đôi bít tất cộng thêm một cái ô cũng mới hết chín tệ hai hào thôi. Như vậy chúng ta vẫn còn gần mười một tệ tiền lợi nhuận.
Chu Đào:
"…"
Được rồi, chị ta còn rõ giá hơn Tề Lỗi. Cái gì năm tệ một cái ô? Một nửa số đó còn được.
Chu Đào nghe bối rối, như lời Tề Lỗi nói, mọi chuyện vô cùng đơn giản. Thế nhưng sao chị ta lại không nghĩ ra?
Xem xét lại kế hoạch một cách kỹ càng, không đúng?
Đúng là có món lãi khổng lồ, quả thật có thể nâng cao năng lực tiêu thụ. Nhưng một năm kiếm được năm đến sáu trăm nghìn tệ thì khó mà làm được.
Phải bán được ba trăm nghìn đôi tất, năm mươi nghìn chiếc ô mới kiếm được năm trăm nghìn nhân dân tệ.
Với quầy vỉa hè thì dù chị ta có cố hết sức cũng không bán được nhiều như thế.
- Bán một năm kiếm đâu ra năm sáu trăm ngàn tệ chứ? Cho dù có vắt kiệt sức của chị cũng không thể bán ra nhiều tiền thế được.
Chu Đào khiến Tề Lỗi bị trì độn, nhất thời không phản ứng lại.
Tề Lỗi sốt ruột thay chị ta:
- Chị đó, sau này đừng có suy nghĩ bậy bạ nữa, đàng hoàng đi theo tôi đi, kiểu gì cũng sẽ ăn ngon uống sướng.
Một bộ rèn sắt không thành thép nói:
- Tiền chi phí hơn 9 tệ, vậy cứ dùng giá 15 tệ để nhập sỉ hàng. Chị cho bọn họ năm tệ lợi nhuận. Không phải là toàn bộ các quầy bán lẻ ở Long Giang đều làm việc cho chị hay sao?
Chu Đào:
"…."
Tề Lỗi còn chưa nói hết:
- Hiện tại, bán ba đôi tất giá năm tệ có ở khắp nơi, càng nhiều người làm càng không dễ kiếm tiền. ai cũng đều tìm cách chuyển mình.
- Bên này, chúng ta bán bít tất và ô. Ban đầu đã bày sân chơi lớn như thế, không phải tất cả đều phải theo hay sao?
Chu Đào:
"…"