Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhà của Triệu Na là nhà có hai căn riêng kiểu cũ. Nhưng không có đồ nội thất, toàn bộ máy tính đều được đặt trong phòng khách.

Triệu Na ngồi trước máy tổng, bật máy cho mọi người. Cô ta thao tác trên máy tổng khởi động ba máy sau đó hẹn giờ. Nói cho mấy người biết số bao nhiêu là xong.

Điều này khiến Đường Dịch và Ngô Ninh vô cùng ngạc nhiên, họ chưa bao giờ thấy cái nào "tiên tiến" như vậy.

Phải biết rằng, khi đến các phòng máy vi tính khác, người ta luôn mang theo một quyển sổ lớn, ghi số máy, thời điểm bật máy, đã bật bao nhiêu giờ. Đến giờ, ông chủ sẽ đi tới hỏi người đó còn muốn tiếp tục không?

Làm thế nào điều này có thể được thực hiện chỉ với một vài cú nhấp chuột?

Về điều này, Tề Lỗi không ngạc nhiên.

Không phải do hắn đã dùng qua hệ thống Internet ở đời sau, mà là bản thân Triệu Na có khả năng này. Cô ta là cao thủ khoa máy tính học viện công nghệ Cáp Nhĩ Tân, một chương trình nhỏ này đơn giản thôi.

Tề Lỗi thậm chí còn biết rằng Triệu Na biết về phần cứng hơn là phần mềm.

Chỉ tiếc là, cô ta có một người em trai khiến người khác không bớt lo lắng.

Tề Lỗi không vội vàng vào máy. Hắn cùng Tề Quốc Đống và Tiểu Lương Ca đứng ở quầy lễ tân, hiển nhiên là có chuyện muốn nói.

Trên thực tế, sau này,  Triệu Duy và Tề Lỗi đã hiểu rõ nhau.

Điều hắn ta tiếc nuối nhất là mùa hè năm 1998. Khi đó, Triệu Na vốn không chịu thua kém ai lại từ bỏ việc học chỉ để trông chừng hắn ta.

Triệu Duy nói, thực ra lúc đó hắn ta cũng muốn học tập cho tốt.

Thế nhưng…

"Từ nhỏ, ba mẹ tôi không hề dạy cho tôi những đạo lý lớn lao kia. Nếu tôi có thể quay trở lại thì tốt biết bao? Sẽ không có chuyện xấu sau này nữa."

Vì vậy, theo kịch bản Tề Lỗi vạch ra:

"Hắn sẽ xuất hiện vào cuối kỳ nghỉ hè, thời điểm Triệu Duy hối hận nhất. Cũng là lúc Triệu Na cuối cùng cũng quyết định từ bỏ việc học. Hắn sẽ kéo bọn họ ra ngoài, thoát khỏi số phận ban đầu."

Thế nhưng, kế hoạch của Chu Đào lại tới trước.

Vì vậy, tiến trình tự nhiên mà Tề Lỗi hình dung không còn ý nghĩa nữa. Hiện tại, chỉ còn cách đơn giản nhất là đi thẳng tới gặp.

Đúng vậy, hôm nay hắn đến là chuẩn bị tiến thêm một bước, trực tiếp đưa Triệu Duy đi.

Mỉm cười nhìn Triệu Na nói:

- Chị Na, anh Duy đâu rồi ạ?

Đầu tiên, Triệu Na giật mình cảnh giác nhìn hắn. Tề Lỗi nhìn thấy cô ta như vậy thì lập tức hiểu được suy nghĩ của cô ta.

- Chị Na, đừng hiểu lầm. Tôi tìm anh Duy là có chuyện quan trọng.

Triệu Na còn đang nghi ngờ, cô ta thầm cho rằng Tề Lỗi cũng là một tên xã hội đen. Hắn tìm em trai cô ta để làm gì chứ?

Nhưng cô ta nhìn hai người đứng sau lưng Tề Lỗi, mặc trang phục là áo sơ mi trắng, đi giày da. Trông bọn họ không giống những kẻ xấu trong xã hội.

Vì vậy, cô ta cười ngượng nói:

- Em trai tôi không hiểu chuyện cho lắm. Mấy người tìm nó làm gì?

Tề Lỗi nói:

- Thật sự là chuyện nghiêm túc! Là thế này, gia đình chúng tôi có công việc kinh doanh nhỏ, thiếu người giúp đỡ. Tôi muốn nhờ anh Duy tới giúp một tay.

- Chị đừng lo lắng, làm ăn nghiêm túc, chắc chắn là tốt hơn nhiều so với tình trạng của anh ấy hiện tại. Hơn nhiều so với công việc trông coi người vào trượt patin trên thành phố.

Cuối cùng, hắn còn bồi thêm một câu:

- Cũng tránh nhiều chuyện.

Bây giờ, Triệu Duy đang làm công việc trông coi mọi người vào trượt patin ở trong thành phố. Giống với việc trông coi quán bar, quán ăn đêm sau này. Ở nơi hỗn loạn nhất, tiền hắn ta kiếm ra không biết là trắng hay đen.

Tề Lỗi nói rõ ràng như vậy, Triệu Na rốt cuộc cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Cô nhớ Triệu Duy đang tìm một công việc nghiêm túc. Tề Lỗi xem như đã gãi đúng chỗ ngứa.

Cô ta cũng không nghĩ nhiều, dù sao cũng là do Lý Mân Mân đưa tới nên lập tức nhiệt tình.

- Có thật không? Vậy thì tốt quá!

Nói thật, Triệu Duy nổi tiếng ở Thượng Bắc, không có mấy nơi dám thuê hắn ta. Có thể có cản đảm lớn này cũng không dễ.

Cô ta chỉ vào trong phòng nói:

- Nó còn chưa dậy! Tôi, tôi sẽ đi gọi nó cho mấy người.

Tề Lỗi vừa nghe thì nói:

- Không cần đâu, tôi tự mình đi cho.

Nói xong hắn hùng hổ bước vào trong phòng.

Triệu Na không dừng lại, cô cảm thấy đứa trẻ này không giống những đứa trẻ khác.

Triệu Duy thức đêm ở chỗ trượt patin, đến sáng mới ngủ.

Lúc này, hắn ta mặc một cái quần tây, ngủ say ai gọi cũng không được. Nói gì đến còn là một thằng nhóc con chứ?

Hắn ta vừa mở mắt đã quát:

- Con mẹ nó, mày…

Sau khi chửi rủa một hồi, hắn ta nhìn thấy hai người phía sau Tề Lỗi.

- Anh Lượng…. Anh Ba…

Được rồi, hắn ta bị nghẹn họng.

Tuy rằng hắn ta mơ hồ, nhưng không ngốc, hai ông thần này cũng không dễ chọc vào.

Hắn ta mơ mơ màng màng ngồi dậy, nhìn thấy Tiểu Lượng Ca và Tề Quốc Đống vô cảm. Hắn ta nghĩ có lẽ là do mấy hôm trước hắn ta xử lý mấy tên côn đồ phải nhập viện.

Nhanh chóng mặc quần áo vào rồi nói:

- Chị tôi ở nhà, có chuyện gì thì ra ngoài nói.

Tề Quốc Đống nhướng mày. Thật ra mối quan hệ của chú ấy với Triệu Duy cũng tương tự như với Nhị Bảo.

Biết là thằng nhóc này có chút lỗ mãng, làm càn đến nỗi có thể mang trời ra đâm. Cũng không biết hắn ta sợ cái gì.

Hiện tại mới biết thì ra hắn ta sợ chị gái.

Điều này khiến Tề Quốc Đống liếc mắt nhìn Triệu Duy.

Tề Lỗi nhìn gương mặt trẻ, hơn hai mươi tuổi cười nói:

- Đừng căng thẳng, chúng tôi là bạn học của Lý Mân Mân.

Triệu Duy nhẹ nhõm cả người, nhìn Tề Lỗi một cái, trong lòng thầm nói, tên nhóc này hắn ta không quen biết. Tìm hắn ta có chuyện gì chứ?

Bốn người rời khỏi phòng ngủ đi ra ngoài sân.

Vốn Triệu Duy còn muốn ra khỏi nhà, hắn ta không muốn mấy chuyện hư hỏng của mình để cho Triệu Na biết được. Hắn ta không muốn để cô ta có liên quan tới, càng không muốn khiến cho cô ta phải lo lắng.

Kết quả, Tề Lỗi đứng thẳng người ở sân nói:

-  Nói ở đây đi!

Hắn cố ý muốn cho Triệu Na nghe được.

Triệu Duy cau mày, hắn ta nóng nảy nói:

- Rốt cuộc là có chuyện gì? Cứ khiến người ta không thoải mái mới chịu hả?

Tề Lỗi nói:

- Đừng lo lắng! Tôi không có tìm anh để đánh nhau mà là để bàn chuyện.

Hắn nói với Triệu Duy những gì đã nói với Triệu Na

- Tôi có một công việc, đang hợp tác với người Cáp Nhĩ Tân. Chúng tôi đều là học sinh nên không có cách nào quán xuyến được hết, muốn nhờ anh tới giúp một tay.

Triệu Duy nhíu mày, tuy rằng trong lòng yên tâm, vì không phải như hắn ta nghĩ. Nhưng lời mời của một đứa nhóc nên hắn ta cũng không mấy để tâm.

 - Tôi đã có công việc rồi.

Tề Lỗi không khách khí chút nào nói:

- Việc đó của anh cũng gọi là công việc sao? Toàn là lăn lộn.

Sắc mặt Triệu Duy có chút khó chịu, nếu không có Tề Quốc Đống và Tiểu Lượng Ca ở đây, phỏng chừng đã cho hắn cái tát.

Nhưng Tề Lỗi đột nhiên đến gần chỗ hắn ta, nói với giọng mà chỉ có hai người có thể nghe thấy:

- Hãy suy nghĩ đến chị gái của anh. Nếu anh không có được một công việc đứng đắn thì chị gái của anh sẽ không có cách nào quay lại trường học.

Triệu Duy:!!!

Một câu nói chạm vào nỗi đau của Triệu Duy, hắn ta nhìn chằm chằm Tề Lỗi một lúc lâu.

Cuối cùng, hắn ta chậm rãi gật đầu.