Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vì vậy, nếu Tề Lỗi muốn tiến thêm một bước trong việc kiếm tiền, cách tiết kiệm thời gian nhất chính là tìm một “quản lý”.

Hắn nghĩ ra ý tưởng, người quản lý ngồi ở hàng đầu chịu trách nhiệm xuất lực. Cũng không chậm trễ việc đi học, ngược lại còn đỡ không ít phiền toái.

Cái gọi là thiếu người của Tề Lỗi chính xác là thiếu một người như vậy.

Một người ít nhất sẽ không bị khinh thường vì tuổi tác của hắn ta, còn phải như Đường Dịch và Ngô Ninh, là người hoàn toàn có thể tin tưởng được.

Và người này ... thực sự hắn đã có một sự lựa chọn.

Chỉ là, trong thời điểm hiện tại, người đó vẫn chưa quen biết Tề Lỗi.

Muốn quen nhau và trở thành anh em một cách tự nhiên thì cần phải chờ đợi thời cơ tới đã.

Thật đáng tiếc, rõ ràng Chu Đào không thể chờ đợi được. Chị ta đã nếm được mật ngọt, không thể dừng lại.

Ngẫm nghĩ một chút, hắn nên tiếp tục thúc giục Chu Đào chờ đợi, hay kéo người đó vào vòng trong của mình trước?

Cuối cùng Tề Lỗi thỏa hiệp, bồi dưỡng một chú mèo tinh cũng không dễ dàng. Tề Lỗi có chút không đành lòng để cho Chu Đào đi.

Hắn gọi điện cho Lý Mân Mân.

Đối phương nói:

- Để làm gì vậy? Buổi tối bà đây phải về. Nhưng ban ngày thì rảnh.

Vừa nghe xong, tề Lỗi cảm thấy đau đầu.

- Chị có biết Triệu Duy không?

- Có biết!

Lý Mân Mân ngẩn người, cô ta đang ngồi thẳng lưng lên.

- Làm gì vậy? Chẳng lẽ cậu định ra tay với Triệu Duy sao?

- Tôi nói cho cậu biết, đó là anh của tôi. Tôi không cho phép cậu bắt nạt anh ấy.

Nói xong chính lý Mân Mân cũng ngạc nhiên. Tại sao lại nói bắt nạt? Không phải là Triệu Duy bắt nạt tề Lỗi sẽ đúng hơn sao?

Triệu Duy là một tên xã hội đen gần trường Nhị trung. Khác với Nhị Bảo, hắn ta không làm mấy trò bắt nạt học sinh. Nhưng danh tiếng đáng sợ hơn cả Nhị Bảo.

Phản ứng đầu tiên của Lý Mân Mân là: Tề Lỗi muốn “làm” với Triệu Duy.

Tề Lỗi cứng họng. Rốt cuộc thì não của cô gái này để đâu vậy?

Tuy nhiên, thành thật mà nói, nếu không phải sau này Tề Lỗi và Triệu Duy xuất hiện cùng nhau nhiều. Nhà họ Tề, bao gồm cả họ Đường, họ Ngô đã mang ơn cặp anh em ruột thịt đó quá nhiều. Chắc chắn Tề Lỗi sẽ không chọc hắn ta.

Cái đó hiện tại lòng dạ đen tối, hiểm độc. Không cần biết có bối cảnh gì, muốn thì làm thôi.

Thu hồi lại suy nghĩ:

- Chị giúp tôi một chuyện.

- Nói đi!

- Tôi nghe nói chị gái Triệu Duy có một phòng máy vi tính? Chị hỏi giúp tôi xem đã mở chưa?

- Chờ đấy!

Lý Mân Mân nghĩ rằng đó là một việc lớn. Vì vậy cô ta thấy nhẹ nhõm, cúp luôn điện thoại.

Để đỡ rắc rối, nói cho Lý Mân Mân biết sẽ tốt. Cô ta sẽ không hỏi lại tại sao lại như thế?

Mười phút sau, có cuộc gọi đến.

- Có mở, mới mở hơn một tuần. Mẹ nó, nếu cậu không hỏi thì tôi cũng không biết. Chị tôi mở phòng máy vi tính, kiểu gì cũng phải tới ủng hộ một chút.

Tề Lỗi nhướng mày nói:

- Được đấy, cùng nhau đi!

Sau khi úp điện thoại, hắn gọi cho Đường Dịch và Ngô Ninh qua:

- Đi tới phòng máy tính với Lý Mân Mân.

- Được thôi!

Hai anh em lập tức mừng rỡ.

Mùa hè này, bởi vì Tề Lỗi, bọn họ rất ít tới phòng máy tính, trong lòng luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.

Tề Lỗi suy nghĩ một chút thì gọi cho chú ba là Tề Quốc Đống và Tiểu Lượng Ca. Cũng hẹn bọn họ ra ngoài.

Sau đó, ba anh em ra ngoài, gặp Lý Mân Mân rồi đứng ở địa điểm hẹn chờ thêm Tề Quốc Đống và Tiểu Lượng Ca.

Sáu người đi tới phòng máy của chị gái Triệu Duy đầy khí thế.

Địa điểm là bên ngoài bức tường phía tây của Trường Nhị trung. Đó là một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, nhà của Triệu Duy ở đây.

Những phòng máy đen thời này thường xuất hiện trong hộ gia đình, không biển hiệu và cực kỳ hẻo lánh. Nhưng chúng có thể dễ dàng tìm thấy bởi những thanh thiếu niên chơi game có kinh nghiệm.

Không có biển thì chỉ cần xem cửa nào khóa chặt, cửa sổ nhà ai đóng kín, tám chín phần là đúng.

Tất cả mọi người đi qua dãy phòng trọ, cuối cùng Đường Dịch và Ngô Ninh đều sửng sốt:

- Có quá chật không?

Tề Quốc Đống nhíu mày:

- Sao cháu lại tìm chỗ như thế này?

Thành thật mà nói, Tề Quốc Đống không muốn đến.

Ở độ tuổi của chú ấy không còn thích chơi game nữa. Tề Lỗi đã cầu xin chú ấy đến, muốn chú ấy giúp đỡ hỗ trợ hắn. Đến bây giờ chú ấy cũng không biết đứa trẻ bất tài này sẽ làm gì.

- Lần sau đừng cầu xin chú nếu có chuyện như vậy!

Cuối cùng, mọi người dừng lại trước một cánh cổng sắt lớn.

Tề Lỗi nhìn khung cảnh quen thuộc, không thay đổi gì so với hai mươi năm sau, không khỏi có chút cảm khái.

Hít một hơi thật sâu rồi hắn bấm chuông cửa.

Sau một lúc:

- Ai thế?

Từ bên trong truyền tới giọng nói cảnh giác kèm hốt hoảng.

Khi Tề Lỗi nghe thấy điều này, hắn mỉm cười và nhìn Lý Mân Mân.

Chị gái này vẫn có chút nhanh nhạy, cô ta nói:

- Chị Na, em, em là Mân Mân. Em cùng bạn bè tới chơi máy tính.

- Ồ!

Khi cánh cửa mở ra, thấy một người phụ nữ trẻ chừng hai mươi tuổi, ăn mặc giản dị nhưng nhìn thoáng qua khó có thể quên, cô ta ló đầu ra.

Ngượng ngùng trả lời:

- Mân Mân, em làm chị sợ.

Vừa nói, cô ta vừa mở cửa, mời mọi người vào sân.

Dạo này mấy phòng máy đen thế này, có quan hệ thì tốt. Không có quan hệ, mở ra sợ có người tới kiểm tra.

Nhìn gà hóa cuốc.

Trong lúc đó, bắt gặp ánh mắt của Tề Quốc Đống, xấu hổ đưa ánh mắt nhìn sang bên.

Đồ đạc trong sân trông giống như những ngôi nhà bình thường, có chút giống của nhà Tề Lỗi.

Trên đường đến đây, thông qua Lý Mân Mân, Đường Dịch và Ngô Ninh cũng biết chút chuyện về Triệu Duy và chị gái Triệu Na của hắn ta.

Theo lời của Lý Mân Mân, bố mẹ Triệu Duy và Triệu Na từng kinh doanh với bố cô ta. Nhà bọn họ quen biết từ bé.

Năm 90, nhà họ Triệu gặp tai nạn xe cộ, bố mẹ của  Triệu Duy và Triệu Na đều thiệt mạng. Hai chị em dựa vào số tiền tiết kiệm ít ỏi của bố mẹ để lại duy trì cho đến bây giờ, thực sự rất đáng thương.

Hơn nữa, Triệu Na cũng không chịu kém cạnh, không chỉ phụ giúp gia đình, cô ta còn có thể thi vào đại học. Hiện tại cô đang học năm cuối.

Tất nhiên, những gì Lý Mân Mân biết được chỉ là lông gà vỏ tỏi.

Đối với Tề Lỗi, hắn biết nhiều hơn thế.

Chẳng hạn, gần đây Triệu Duy lại gặp rắc rối, đánh một tên khốn nạn phải nhập viện. Triệu Na thực sự lo lắng cho em trai cô ta đang ở Thượng Bắc một mình. Vì vậy cô ta chỉ có thể nghỉ học về nhà mở phòng máy tính này với mục đích trông chừng em trai.

Lại ví dụ như, kể từ đó, Triệu Na không bao giờ quay lại trường, bỏ dở việc học, cả đời hối hận.

Cho đến khi bi kịch dẫn đến cái chết của Đường Dịch và Ngô Ninh xảy ra, số phận của hai gia đình cũng bị cuốn theo, khó mà chia lìa.