Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 95. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 95

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hơn nữa, giữa các thương hành lại có sự cạnh tranh khốc liệt, cá lớn nuốt cá bé, thương hành hùng hậu thôn tính tiểu thương hành. Ngày nay, những thương hành có đủ thực lực bước ra khỏi Côn Luân quan, đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng tới mười.

Dọc đường đi, nhóm Lỗ Hoành chỉ tình cờ gặp được vài tán thương, vẫn chưa thấy bóng dáng của các đại thương hành.

Dọc đường Lỗ Hoành rất ít khi mở miệng, ngược lại Ôn Bất Đạo tâm trạng lại có vẻ rất khoan khoái. Y thỉnh thoảng lại nói cười với hai gã nha sai, chuyện trò loanh quanh cũng chẳng ngoài mấy kỳ án dị sự chốn sòng bạc.

Chạng vạng tối, quả nhiên bọn họ đã đặt chân tới Dịch trạm.

Kỳ thực, Dịch trạm đặt giữa hai thành trì vô cùng tồi tàn, gồm một dãy ba gian nhà ngói xập xệ quây quanh một khoảng sân nhỏ. Ở hai góc chái là bếp lò và nhà chứa củi; nhà xí và nhà chứa củi thì chung một lối.

Dịch trạm chỉ có một người túc trực thường xuyên. Ngoại trừ việc thỉnh thoảng có quan sai áp giải phạm nhân ghé qua tá túc thì ngày thường nơi này cũng chẳng dùng làm gì nhiều.

Nếu xảy ra tình huống khẩn cấp, một thớt khoái mã ngày đêm phi nước đại không ngừng nghỉ dư sức chạy từ Quy thành đến Phụng Cam phủ thành chỉ trong một ngày, căn bản chẳng cần dùng tới Dịch trạm.

Sau khi bố trí cho Ôn Bất Đạo ở gian phòng bên trái, Lỗ Hoành bèn dặn dò dịch sai chuẩn bị bừa chút cơm nước. Thật ra ở Dịch trạm cũng chẳng có cao lương mỹ vị gì để mà cung phụng, nhưng ít nhất cũng no bụng.

Húp mấy bát mỳ sợi, mỗi người một bát canh dê, thêm một rổ bánh bao chay. Ăn mỳ xong lại lấy bánh bao chấm với canh dê mà nuốt, cũng đủ xoa dịu cái bụng đói meo.

Lỗ Hoành có mang theo rượu bèn rót đầy một bát lớn cho hai gã nha sai, lại gọi cả gã dịch sai canh gác Dịch trạm qua cùng uống. Dịch sai hiếm khi mới có người bầu bạn rượu chè, đương nhiên là cầu còn không được.

Dùng bữa tối xong xuôi, một gã nha sai đứng dậy bảo gã kia: "Nửa đêm đầu ta canh, ngươi ngủ trước đi, nửa đêm sau ta gọi ngươi."

Áp giải phạm nhân, tất nhiên phải đưa phạm nhân đến Phụng Cam phủ an toàn trọn vẹn, nếu giữa đường để sổng mất thì tội lỗi chẳng hề nhỏ.

Vì vậy, việc thay phiên nhau canh gác trong phòng Ôn Bất Đạo vào ban đêm đương nhiên là chuyện không thể bỏ qua.

Lỗ Hoành thấy hai gã nha sai đều đã say lướt khướt, bèn phẩy tay cười nói: "Thôi, các ngươi đi đường cả ngày cũng mệt rồi, tửu lượng lại kém, nửa đêm đầu để ta canh cho, các ngươi cứ nghỉ ngơi trước, nửa đêm sau hẵng qua thay ta." Gã đứng dậy cầm lấy đĩa bánh chay còn thừa, lại sai dịch sai bưng một bát canh dê mang tới phòng Ôn Bất Đạo.

Nha sai thấy Lỗ Hoành trượng nghĩa như vậy, tự nhiên chẳng có lời nào để nói, rượu mạnh bốc lên đầu, liền ngã lăn ra giường ngủ say sưa.

Lỗ Hoành cầm bánh chay sang phòng Ôn Bất Đạo, thấy y đang mang gông đeo cổ ngồi nhắm mắt dưỡng thần trên chiếc giường gỗ tạp xập xệ. Gã mỉm cười, bước tới đặt bánh chay lên bàn, ôn tồn bảo: "Ôn lão bản, điều kiện nơi này tồi tàn, ngài ngàn vạn lần đừng trách cứ cũng chẳng có đồ ăn gì ngon lành, ngài chịu khó ăn tạm vậy."

Ôn Bất Đạo mở bừng mắt, thấy Lỗ Hoành đã ngồi xuống cạnh bàn, y cũng mỉm cười đáp: "Dọc đường đi làm phiền bộ đầu chiếu cố rồi."

Lúc này, dịch sai bưng bát canh dê tới, Lỗ Hoành đưa tay đón lấy, quay sang dặn dò dịch sai: "Ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi, bên này có ta rồi."

Dịch sai chắp tay vái chào rồi lui ra ngoài.

Lỗ Hoành bấy giờ mới đứng dậy bưng canh dê đến trước mặt Ôn Bất Đạo, ghé sát miệng bát canh vào môi y.

Từ sáng sớm xuất phát ở Quy thành, tính ra đến trưa cũng chỉ lót dạ chút lương khô, Ôn Bất Đạo cũng chẳng khách sáo gì, ừng ực uống hai ngụm lớn. Lỗ Hoành lại lấy bánh chay chấm vào canh dê, đút cho y ăn mấy miếng.

"Bộ đầu, đeo thứ này khó chịu quá." Ôn Bất Đạo nhấc nhấc tay, nhìn gông đeo cổ nói: "Hay là giúp ta cởi ra, ta tự xoay xở được, chẳng cần làm phiền bộ đầu phải mớm ăn thế này."

Lỗ Hoành đặt bát canh trở lại mặt bàn, lắc đầu mỉm cười: "Chức trách tại thân, phải đưa ngài nguyên vẹn tới tận Phụng Cam phủ, trên đường không thể để xảy ra mảy may sai sót, bằng không thì cái chức quan còm này mất đi còn là chuyện nhỏ, chỉ e ngay cả chính ta cũng sẽ bị tống giam mất."

"Bộ đầu tưởng ta chạy được chắc?" Ôn Bất Đạo cười nói: "Ta còn cơ ngơi đồ sộ ở Quy thành, sớm muộn gì cũng phải lấy lại. Nếu lúc này mà bỏ trốn thì thành tội phạm đào tẩu rồi, sau này muốn trở về Quy thành e rằng còn khó hơn lên trời."

Lỗ Hoành khẽ gật gù: "Ôn lão bản ở Quy thành tuyệt đối là một tay nhà giàu sừng sỏ. Lợi nhuận ngài kiếm được trong một ngày, kẻ làm tiểu bộ khoái như ta có làm cả đời cũng chẳng vớ nổi."