Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Mỗi người có cái khó riêng." Ôn Bất Đạo buông tiếng thở dài: "Kiếm được nhiều thì rủi ro cũng cao, bộ đầu cứ nhìn xem, giờ ta chẳng phải đang lâm vào cảnh tù tội đấy sao? Thật tình ta lại hâm mộ bộ đầu, nhận lương bổng, nuôi vợ dưỡng con, đầm ấm hòa thuận, than ôi...!"
"Ôn lão bản hâm mộ ta, ta cũng hâm mộ Ôn lão bản." Lỗ Hoành cười trừ: "Một năm thu tay hàng vạn lượng bạc, muốn gì được nấy. Đâu có như ta, trên có mẹ già, dưới có hai đứa con nhỏ, đã ngoại tứ tuần rồi mà vẫn chỉ biết trông cậy vào chút bổng lộc còm hàng tháng mà sống lây lất qua ngày. Người nhà muốn ăn chút đồ ngon cũng phải đắn đo nâng lên đặt xuống. Về phần áo mới, Ôn lão bản có lẽ chẳng biết đâu, con vợ nhà ta đã ba năm nay không may thêm tấm áo nào rồi."
Ôn Bất Đạo lập tức ngỏ lời: "Nếu bộ đầu không chê, chờ xong xuôi chuyện của ta, trở về Quy thành, trang phục bốn mùa của cả nhà bộ đầu, ta xin bao hết."
"Như lão nhà giàu thí xả cho ăn mày ấy nhỉ?" Lỗ Hoành cười lớn: "Có lẽ trong mắt đám nhà giàu các ngài, loại người như chúng ta cũng chẳng khác đám ăn mày là mấy."
Ôn Bất Đạo khẽ nhíu mày, đáp: "Bộ đầu biết rõ họ Ôn ta hoàn toàn không có ý đó mà."
Lỗ Hoành thở dài thườn thượt, giãi bày: "Đời ta bét ra vẫn còn được bát cơm nha môn để mà ăn, nhưng đợi đến lúc con cái ta khôn lớn, rồi sẽ ra sao đây? Tây Lăng trên danh nghĩa là cương vực của Đại Đường, nhưng người Tây Lăng lại chẳng thể tham gia khảo thí, như thế là đứt mất đường tiến thân vào chốn quan trường rồi. Tây Lăng là Tây Lăng của những bậc môn phiệt Thế gia đó, bách tính thảo dân mãi mãi không có ngày ngóc đầu lên nổi." Gã lắc đầu, cười khổ: "Con cái trưởng thành, nếu may mắn, có lẽ dựa dẫm được chút thể diện già nua này để nhét vào nha môn làm chân sai vặt; bằng không rủi ro thì đành chịu kiếp làm nô làm tỳ cho đám đại hộ. Nhỡ đâu ngày nào đó bọn người Ngột Đà lại đánh sang, bị trưng dụng ra tiền tuyến đánh nhau, e là phải phơi thây ngoài đó luôn. Ôn lão bản, ngài bảo mệnh của loại người như chúng ta sao lại thấp hèn tới mức ấy?"
...
Dịch trạm bốn bề tĩnh lặng.
Tây Lăng rốt cuộc vẫn khác với vùng nội địa, hễ trời sập tối, trong thành họa chăng còn giữ được trật tự, nhưng chốn hoang dã ngoại thành lại ẩn giấu vô vàn hiểm nguy. Thế nên trước khi mặt trời lặn, khách bộ hành qua lại đều sẽ cố tìm nơi dừng chân sớm nhất có thể. Nếu không có thực lực tuyệt đối, chẳng ai dám mạo thực đi đêm.
"Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu." Ôn Bất Đạo khẽ thở dài: "Sống trên đời này, vốn dĩ đã gian nan rồi."
Lỗ Hoành cười đáp: "Ôn lão bản có thể thấu hiểu được điều đó thì thật chẳng còn gì tốt bằng."
"Bộ đầu, ngươi nói người Ngột Đà còn dám đánh tới Tây Lăng sao?" Ôn Bất Đạo hỏi: "Theo ta được biết, năm xưa Hắc Vũ tướng quân đêm tuyết bắt sống Khả hãn, Ngột Đà hãn vương đã lập lời thề, lúc còn sống sẽ không bao giờ dẫn quân vào quan nội nữa."
Lỗ Hoành nói: "Xem ra Ôn lão bản không biết rồi, vị Ngột Đà hãn vương lập lời thề vào quan năm đó, năm ngoái đã bị chính anh em của mình sát hại. Ngột Đà hãn vương hiện tại đã là vị Đại hãn thứ ba của Ngột Đà quốc rồi."
"Ồ?" Ôn Bất Đạo tỏ vẻ hơi bất ngờ: "Chuyện này ta quả thực chưa nghe nói tới."
"Vị Đại hãn trước đó lập lời thề lúc y còn sống sẽ không đặt chân vào Tây Lăng nửa bước, nhưng y lại không hề nói vị Hãn vương kế vị cũng phải tuân thủ lời thề này." Thần sắc Lỗ Hoành nghiêm trọng: "Nghe đồn vị Tân hãn vương này dã tâm bừng bừng, sau khi lên ngôi lập tức xuất binh về phía phía Tây. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã công diệt ba tiểu quốc Cô Mặc, Tây Dạ, Bì Sơn. Các nước Tây Vực lòng người hoảng loạn, nhiều nước nhỏ đua nhau thần phục Ngột Đà, gửi cả con tin sang. Vị Tân hãn vương đó không chỉ khiến các nước Tây Vực khiếp sợ, mà ngay tại Ngột Đà quốc cũng thu phục được lòng người, uy danh cực thịnh. Hiện giờ y đang rèn binh mãi mã, biết đâu một ngày nào đó nổi hứng sẽ hướng mắt về phía Tây Lăng."
Ôn Bất Đạo tất nhiên biết rõ, bên ngoài Côn Luân quan có một Ngột Đà quốc lập quốc chưa đầy mấy mươi năm nhưng vô cùng hùng mạnh, đi tiếp về phía Tây lại có hàng chục tiểu quốc Tây Vực. Trong số đó, không ít nước thực sự chỉ là mảnh đất nhỏ bé, cả nước cộng lại e rằng cũng chỉ có vài vạn người, đối mặt với Ngột Đà hãn quốc hiển nhiên là không chịu nổi một cú đòn.
"Chờ phía Tây đều thần phục cả rồi, phỏng chừng sẽ đến lúc ra tay với bên này thôi." Lỗ Hoành lạnh lùng cười nói: "Tam Đại môn phiệt vì lợi ích riêng mà không để triều đình trú trọng binh tại Tây Lăng. Trong mắt người Ngột Đà, đây chính là một miếng mồi béo bở, nếu chúng ngoạm một miếng, Tây Lăng lại máu chảy thành sông. Ôn lão bản chắc vẫn còn nhớ năm xưa sau khi người Ngột Đà vào quan, đã có bao nhiêu lê dân bách tính thảm tử dưới lưỡi đao của chúng chứ?"