Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lữ Tư Viễn nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh ngày một lớn, gã hắng giọng ho khan hai tiếng rồi mới nói: "Bổn quan từng nói sẽ để cho bọn họ chết không rõ ràng lúc nào? Vụ án này dĩ nhiên phải điều tra cặn kẽ. Bổn quan nói họ bị chết cháy chẳng qua chỉ không muốn làm bá tánh kinh hãi, ngươi thì hiểu cái gì chứ?" Gã vung tay ra lệnh: "Người đâu, mang thi thể về nha môn để ngỗ tác khám nghiệm."
Nha sai của Hình Tào nhanh chóng dùng chiếu cói cuộn thi thể lại, chất lên xe chở về nha môn Hình Tào.
Lang tiên sinh liếc Mạnh Tử Mặc một cái, lại đưa mắt dòm ngó Tần Tiêu, lúc này mới quay sang Lữ Tư Viễn nói: "Lữ đại nhân, nếu thi thể tạm thời chưa cần hạ huyệt, vậy thì đành phải đợi vụ án tra xét rõ ràng rồi hẵng đưa tiền mai táng cho các vị." Lão cười nhạt bồi thêm: "Thiếu công tử cũng rất quan tâm đến chuyện này, nếu thực sự tìm ra hung thủ, nhớ phải bẩm báo một tiếng với ngài ấy." Nói xong, lão chẳng buồn đôi co thêm nửa lời, trực tiếp xoay người bỏ đi.
Lữ Tư Viễn cung kính tiễn bước Lang tiên sinh rời đi, sau đó quay đầu dặn dò Mạnh Tử Mặc: "Mạnh bộ đầu, nếu cả nhà Trịnh đồ tể bị người ta sát hại, dĩ nhiên trong thành có hung đồ lẩn trốn. Đô Úy phủ các ngươi ngày đêm tuần tra cớ sao lại không phát hiện ra ác tặc? Về báo với Hàn đô úy một tiếng, chuyện tuần tra trong thành, e rằng phải hao tâm tổn trí thêm chút nữa." Gã hừ lạnh một tiếng, dẫn theo thuộc hạ lục tục rút lui.
Thi thể đã bị mang đi, bá tánh thấy chẳng còn trò vui gì để xem cũng thi nhau tản mác.
Sắc mặt Mạnh Tử Mặc vô cùng nặng nề, bàn tay y từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt thành quyền. Đợi mọi người giải tán hết, y phân phó thuộc hạ thu dọn hiện trường, tạm thời không cho bất cứ ai tiếp cận khu nhà xưởng bị thiêu rụi, sau đó mới cất bước về nha môn.
"Mạnh bộ đầu, chuyện này chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến Chân Hầu phủ." Tần Tiêu lẽo đẽo theo sát bên cạnh Mạnh Tử Mặc, hạ giọng nói nhỏ: "Tên mạc liêu cẩu nô tài kia chạy tới đây bảo Chân Hầu phủ bằng lòng xuất tiền mai táng, nếu việc này không dính dáng gì tới bọn chúng, Chân Dục Giang làm sao có lòng tốt như vậy?"
"Ngay cả khi chuyện này có liên quan tới bọn chúng, bọn chúng cũng chẳng có ý tốt đẹp gì." Mạnh Tử Mặc cười nhạt gằn giọng: "Lang Thân Thủy chạy tới đây đòi chi tiền tang lễ, thực chất muốn cho mọi người thấy rõ chuyện này có dính líu tới Chân Hầu phủ."
"Hả?"
Mạnh Tử Mặc giải thích: "Quy thành mỗi năm có biết bao nhiêu người bị mưu hại, có bao giờ thấy Chân Hầu phủ bỏ tiền mai táng ra đâu, tại sao lần này lại cố tình xen vào? Lão ta chỉ muốn diễn kịch cho Đô Úy phủ và dân chúng xem mà thôi. Một gã đồ tể quèn vốn chẳng có chút can hệ nào với Chân Hầu phủ, thế mà phủ viện lại đòi xuất tiền tang lễ ngay lúc này, dẫu là kẻ ngu ngốc nhất cũng dư sức liên tưởng thảm án nhà Trịnh đồ tể có liên đới chặt chẽ tới Chân Hầu phủ."
"Bộ đầu, ý ngài là Chân Dục Giang cố tình làm thế, mục đích là để người khác nghĩ vụ án này do hắn gây ra?"
Mạnh Tử Mặc hừ lạnh: "Hai ngày trước, con ác khuyển của Chân Hầu phủ tác oai tác quái tại hàng thịt của Trịnh đồ tể, rất nhiều người đều biết rõ. Mới qua có hai hôm, cả nhà Trịnh đồ tể đã gặp phải họa tày đình, tên mạc liêu cẩu nô tài kia lại đúng lúc nhảy ra. Sự việc đến nước này, ai mà chẳng biết vụ án này liên quan tới Chân Hầu phủ. Hắn làm thế muốn thị uy cho người dân Quy thành thấy, bất cứ kẻ nào dám chọc giận Chân Hầu phủ, sẽ tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp."
Tần Tiêu siết chặt nắm đấm căm phẫn: "Chân Dục Giang quả thực là táng tận lương tâm."
"Sát hại cả nhà Trịnh đồ tể không chỉ là trò giết gà dọa khỉ, khiến người dân Quy thành phải e dè bọn chúng, mà còn là để chọc tức Đô Úy phủ." Mạnh Tử Mặc tiếp tục phân tích: "Lần trước bọn chúng giăng bẫy mượn cớ công kích Đô Úy phủ, nhưng nhờ ngươi tìm thấy bức tượng Phật, chẳng những âm mưu xảo quyệt của bọn chúng không thể thành hiện thực mà còn khiến Chân Dục Giang mất sạch thể diện. Chân Dục Giang là kẻ có thù tất báo, dĩ nhiên không nuốt trôi cục tức này. Tạm thời không nắm được thóp của Đô Úy phủ, hắn bèn trút giận lên nhà Trịnh đồ tể, coi như một đòn dằn mặt gửi tới chúng ta."
"Vụ án này do Hình Tào thụ lý, nhìn thái độ của tên tào quan kia, e rằng gã sẽ thiên vị Chân Hầu phủ." Tần Tiêu nhíu mày lo lắng: "Người của Hình Tào đâu dám đắc tội với Chân Hầu phủ, vụ án này vị tất sẽ tra ra chân tướng thực sự."
Mạnh Tử Mặc lạnh lùng nói: "Lang Thân Thủy dám ló mặt ra là bởi lão hiểu rõ một sự thật: tất cả mọi người đều biết chuyện này do Chân Hầu phủ làm nhưng lại chẳng tài nào đưa ra được chứng cứ, và cũng hoàn toàn không có cách nào buộc tội bọn chúng." Y dừng bước, khẽ thở dài cất giọng: "Chân gia một tay che trời ở Chân quận, hắn chính muốn cho tất cả mọi người thấy rõ, trên mảnh đất này, Chân gia bọn chúng nói một là một, nói hai là hai, tất cả mọi kẻ khác chỉ có nước bị bọn chúng dẫm đạp dưới chân."