Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tần Tiêu hiểu rõ tính khí của Mạnh Tử Mặc, so với sự thâm trầm của Hàn Vũ Nông, Mạnh Tử Mặc có phần nóng nảy và cương trực hơn, cực kỳ ghét cái ác.
"Nếu hôm đó ta không đá mạnh như vậy, có lẽ cả nhà Trịnh đồ tể đã không rơi vào kết cục bi thảm thế này." Viền mắt Mạnh Tử Mặc thoáng đỏ lên, y tự trách: "Chính ta đã hại cả nhà bọn họ."
"Bộ đầu, ngài đừng nghĩ như vậy." Tần Tiêu hạ giọng khuyên nhủ: "Ngài ra tay cứu người, đó là lòng hiệp nghĩa, dẫn đến kết cục ngày hôm nay đều là do sự điên cuồng tàn bạo của Chân Dục Giang, sao có thể quy trách nhiệm cho ngài được?"
Mạnh Tử Mặc lắc đầu, y khẽ vỗ vai Tần Tiêu, ôn tồn nói: "Tiêu Tử à, sống trên đời có ân tất báo, có thù cũng đừng quên, quan trọng nhất là trách nhiệm mình phải gánh vác, tuyệt đối không được phủi tay buông bỏ. Hôm nay lẽ ra ngươi không nên ra mặt, làm vậy chỉ khiến bọn chúng coi ngươi là cái gai trong mắt, tự rước lấy rắc rối mà thôi." Y ngước nhìn sắc trời, lẩm bẩm: "Nỗi oan khuất của năm mạng người nhà Trịnh đồ tể, dẫu sao ta cũng phải cho bọn họ một lời giải đáp thỏa đáng."
Tần Tiêu loáng thoáng cảm giác lời nói của Mạnh Tử Mặc có ẩn ý sâu xa, nhưng chưa kịp hỏi thêm thì y đã xua tay bảo: "Mau về nha môn làm nhiệm vụ đi." Y giơ chân đá nhẹ vào mông Tần Tiêu. Tần Tiêu thấy Mạnh Tử Mặc dẫu cố tỏ ra thoải mái, song vẻ mặt lại chất chứa ưu tư nặng nề, không khỏi lo lắng cho y.
Hắn ghé vào tiền trang đổi chút bạc vụn rồi mới trở về Giáp Tự giám.
Hai năm ròng rã dốc lòng làm việc tại Giáp Tự giám, ngoài việc tậu được căn nhà ở ngõ Mộc Đầu, hắn cũng tích cóp được chút đỉnh. Dẫu không dư dả gì nhiều nhưng dẫu sao không lo thiếu thốn.
Vừa bước vào ban phòng, Ngưu Chí đã xởi lởi nghênh đón, hớn hở báo tin: "Lão đại, tên tiêu đầu họ Đậu kia trụ không nổi nữa rồi, hắn đã khai ra chỗ cất giấu bạc, còn hối thúc mau chuẩn bị rượu thịt cho hắn nữa."
Tần Tiêu thừa biết đó là Đậu Bá, gã mới bị tống vào đây hai hôm trước, hắn cười bảo: "Ta đã nói rồi mà, cái đám tù nhân cứng đầu này, một khi sa vào Giáp Tự giám, chẳng tên nào gồng nổi quá ba ngày đâu. Đợi lát nữa ngươi đi lấy bạc về, hắn muốn ăn uống gì thì cứ mang tới phục vụ."
"Lão đại, cái lão ăn mày già đó..."
Vừa nghe nhắc tới Thẩm Dược Sư, cục tức trong lòng Tần Tiêu lập tức sục sôi, hắn xắn tay áo lên, nghiến răng nghiến lợi: "Ta đang tính mời lão một bữa no nê đây." Cơn nghẹn khuất o bế suốt đêm qua giờ đã đến lúc xả giận, hắn hùng hổ xông thẳng tới trước cửa buồng giam số mười sáu, thấy lão khốn nạn kia vẫn đang chổng vó ngáy khò khò trên giường. Hắn nhấc chân đá mạnh vào cửa lao, âm thanh loảng xoảng vang lên khô khốc. Hắn gào to vào trong: "Lão ăn mày, mau cút dậy cho ta."
Thẩm Dược Sư bị đánh thức cái rụp, lão mơ màng ngồi bật dậy vươn vai ngáp dài, thấy Tần Tiêu đang đứng ngoài cửa với gương mặt lạnh tanh như tảng băng, bề ngoài có phần chột dạ, liền cười xòa lấy lòng: "Mới sáng sớm ngày ra, cớ sao hỏa khí lại lớn thế kia?"
"Mau, thu dọn đồ đạc, ta tiễn lão qua Bính Tự giám." Tần Tiêu cười gằn: "Ngay bây giờ, ngay lập tức!"
"Làm gì thế, làm gì thế." Lão khốn nạn tỏ vẻ không bằng lòng: "Ta đang ở đây yên ổn, qua Bính Tự giám làm cái quái gì? Ta đếch đi."
"Không đến lượt lão lựa chọn." Tần Tiêu trừng mắt nhìn vẻ mặt vô lại của lão khốn nạn, hận không thể lao vào tát cho lão vài cái rụng răng: "Giáp Tự giám này trước nay đều do tiểu gia ta định đoạt, ta bắt lão cút xéo ngay hôm nay, lão đừng hòng trụ lại tới ngày mai. Bớt xàm ngôn đi, nếu không có đồ đạc gì cần thu dọn, theo ta lập tức."
Lão khốn nạn nhăn nhó rên rỉ: "Tiểu huynh đệ, giữa chúng ta có phải xảy ra hiểu lầm gì rồi không?"
"Hiểu lầm cái rắm." Tần Tiêu chợt nhớ trong lao vẫn còn những phạm nhân khác, bản thân gào thét ầm ĩ thế này chung quy vẫn không ổn, hắn bèn mở cửa lao bước vào, tiện tay chốt chặt cửa lại. Cặp mắt dữ tợn của hắn trừng trừng ghim chặt lão khốn nạn: "Ta hỏi lão, ả điên tên gà rừng gì đó, lão có quen biết hay không?"
"Cậu gặp nó rồi sao?" Lão khốn nạn cuống quýt hỏi lại: "Dẫu hình hài nó ma chê quỷ hờn, tính khí lại tệ hại, ăn nói thì hàm hồ bất nhất, quả thực điên điên khùng khùng hệt như con dở hơi, nhưng cũng đâu đến mức khiến cậu nổi trận lôi đình thế này chứ?"
"Nổi trận lôi đình?" Tần Tiêu nhổ toẹt ngụm nước bọt xuống đất: "Ta xui xẻo tám đời mới rước phải hai tên lừa đảo các người. Lão bảo ta đi lấy bạc phải không? Cứ nhìn cái điệu bộ bán thân của ả đi, lão không vỗ ngực tự hỏi xem ả có bạc hay không sao? Lão tử chẳng những không lấy được nửa đồng cắc bạc nào mà còn phải đắp thêm mười lượng, lão bảo món nợ này tính toán thế nào đây?"