Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 78. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 78

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong lòng Tần Tiêu phút chốc chùng xuống.

Hắn dĩ nhiên biết Trịnh đồ tể là ai.

Chỉ vài ngày trước, con ác cẩu của Chân Hầu phủ ngang ngược xông vào tiệm thịt của Trịnh đồ tể cắn xé lung tung. Đúng lúc Mạnh Tử Mặc đi ngang qua, tung một cước kết liễu con súc sinh đó, cũng chính vì vậy mà Mạnh Tử Mặc suýt chút nữa chẳng thể toàn thây rời khỏi Chân Hầu phủ.

Chuyện tưởng chừng đã êm xuôi, nào ngờ nhà cửa của Trịnh đồ tể nay lại bị một ngọn lửa vô tình thiêu rụi thành tro bụi.

Ánh mắt hắn quét qua những thi thể cháy đen thui, co quắp chẳng còn hình người, vậy mà vẫn nhận ra rành rành trong số đó có hai cái xác trẻ nhỏ.

Chẳng cần đoán cũng biết đó chắc chắn là lũ trẻ nhà Trịnh đồ tể.

Cả nhà Trịnh đồ tể, vậy mà lại chết thảm thiết trong một trận hỏa hoạn.

"Tránh đường, tránh đường, Lữ tào quan đến." Đám đông chợt ồ lên xôn xao. Tần Tiêu ngoái đầu nhìn, chỉ thấy hai tên quan sai của Hình Tào đang hộ tống một trung niên mặc quan phục màu đen chen chúc lách qua đám đông bước vào. Tần Tiêu chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra vị quan viên nọ chính là Tào quan Lữ Tư Viễn của Hình Tào.

Mạnh Tử Mặc bước tới nghênh đón, chắp tay hành lễ với Lữ Tư Viễn. Gã khẽ gật đầu đáp lễ, liếc nhìn dãy nhà bị thiêu rụi, đưa tay lên bịt mũi, chau mày tỏ vẻ chán ghét. Gã lại quét mắt nhìn mấy cỗ thi thể, lúc này mới thủng thẳng hỏi: "Chết mấy mạng rồi?"

Khóe môi Mạnh Tử Mặc giật giật, rốt cuộc vẫn kìm nén không buông lời.

Y là người của Đô Úy phủ, chức trách là truy nã tội phạm, việc điều tra phá án hình sự lại nằm ngoài phạm vi thẩm quyền của y.

"Bẩm báo đại nhân, cả nhà Trịnh đồ tể năm miệng ăn, bao gồm hai vợ chồng, một đôi trai gái và một bà mẹ già." Một tên nha sai của Hình Tào cung kính báo cáo: "Hiện đã tìm thấy bốn thi thể, xác của bà mẹ già chắc là vẫn còn kẹt lại bên trong."

Lữ Tư Viễn lẩm bẩm: "Thế này là cả nhà đều bị thiêu chết hết sao?"

"Chắc chắc là nửa đêm ngọn lửa bộc phát khi cả nhà đang say giấc nồng." Tên nha sai đáp lời: "Hàng xóm láng giềng lúc đó cũng đang chìm trong mộng mị, chẳng ai nghe thấy tiếng kêu cứu nào phát ra từ nhà Trịnh đồ tể. Đến khi phát hiện thì ngọn lửa đã nuốt trọn cả căn nhà, thậm chí còn lan sang hai bên. Bách tính xung quanh vội vã thức dậy dập lửa, nhưng ngọn lửa bùng lên quá dữ dội, phải mất một lúc lâu mới dập tắt được, chỉ tiếc là chẳng cứu nổi mạng người nào."

"A di đà phật." Lữ Tư Viễn chắp hai tay trước ngực: "Cả nhà đều vong mạng trong biển lửa, quả thực là bi thảm tột cùng." Gã quay sang dặn dò đám nha sai: "Lát nữa bảo mọi người gom góp chút tiền bạc, lo liệu ma chay chôn cất cho gia đình họ. Dẫu sao không thể để cả nhà phải phơi thây ngoài đường, chết không có đất cắm dùi."

Gã vừa dứt lời, bỗng nghe thấy một giọng nói từ phía sau vang lên: "Lữ đại nhân, không cần phải quyên góp bạc đâu, khoản chi phí tang lễ này, Thiếu công tử sẽ lo liệu toàn bộ."

Tần Tiêu đưa mắt dò theo âm thanh, chỉ thấy mạc liêu của Chân Hầu phủ - Lang tiên sinh đang ung dung từ trong đám đông rảo bước đi ra.

Vừa chạm mặt Lang tiên sinh, nét mặt Mạnh Tử Mặc tức khắc sa sầm, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh.

"Hóa ra là Lang tiên sinh." Lữ Tư Viễn vừa thấy Lang tiên sinh, lập tức nặn ra nụ cười rạng rỡ, người cũng khúm núm cúi gập: "Thiếu công tử quả là Bồ Tát giáng trần, cả nhà Trịnh đồ tể dưới suối vàng nếu biết Thiếu công tử lo liệu cho họ được mồ yên mả đẹp, ắt hẳn sẽ cảm kích vô vàn."

Lang tiên sinh chắp một tay sau lưng, cười nói: "Vừa nãy có kẻ cấp báo, bảo rằng nhà Trịnh đồ tể phát hỏa. Ngài ấy trong lòng lo âu thấp thỏm, bèn sai ta tới đây thăm dò sự tình. Ngài ấy còn bảo, Trịnh đồ tể từ nhỏ đã sinh trưởng ở Quy thành, nếu trong nhà có người không may gặp nạn, Chân Hầu phủ sẵn sàng xuất bạc lo liệu hậu sự." Gã giả bộ thở dài sườn sượt, lắc đầu não nề: "Nào ngờ cả nhà năm miệng ăn lại vong mạng thê thảm trong biển lửa, Thiếu công tử biết tin chắc chắn sẽ vô cùng đau xót."

"Thiếu công tử quả là người nhân nghĩa." Trong đám đông có người cất tiếng xưng tụng.

Ngay sau đó, không ít người cũng hùa theo tán đồng.

Lữ Tư Viễn vội vàng tiếp lời: "Lang tiên sinh cứ việc yên tâm, cả nhà Trịnh đồ tể ngộ nạn, Hình Tào sẽ dốc sức hỗ trợ lo liệu hậu sự."

"Khoan đã." Thình lình, giọng điệu trầm đục của Mạnh Tử Mặc vang lên: "Lữ đại nhân, thi thể của nhà Trịnh đồ tể vẫn chưa được khám nghiệm kỹ càng, cứ vậy mà hấp tấp kết luận là bị thiêu chết, e rằng có hơi vội vàng chăng?"

Lữ Tư Viễn cau mày khó chịu: "Mạnh bộ đầu nói lời này là có ý gì? Nhà cửa cháy rụi thành than thế kia, thi thể cũng khênh ra từ trong nhà, không phải bị thiêu chết thì lẽ nào lại bị người ta hãm hại?"