Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 72. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 72

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Hả?" Tần Tiêu vội nói: "Tiểu sư cô, đó là chỗ ngủ của ta mà."

"Vậy còn ta thì sao?" Tiểu sư cô lườm Tần Tiêu một cái, đi thẳng đến bên giường, hoàn toàn không hề nề hà chuyện đây là nơi Tần Tiêu từng nằm. Nàng đá phăng đôi ủng dưới chân, ngả ngớn nằm ườn ra nệm, đặt vò rượu lên bụng, hai tay gối sau đầu, thậm chí còn vắt chéo chân: "Ngươi định để ta ngủ dưới đất chắc?"

Trong phòng Tần Tiêu chỉ có duy nhất một chiếc giường này. Giờ phút này đã bị Tiểu sư cô chẳng chút khách khí chiếm dụng, hắn đành bất lực nói: "Đương nhiên không thể để Tiểu sư cô chịu thiệt thòi. Nếu Tiểu sư cô không chê, đêm nay cứ tạm nghỉ ngơi ở đây, ta sẽ ngủ tạm trên ghế qua đêm."

"Mấy ngày nay bôn ba biết bao nhiêu nơi, làm ta mệt mỏi đến mức eo mỏi lưng đau." Mộc Dạ Cơ ngáp dài một cái: "Ta phải đánh một giấc thật ngon mới được, ngươi chớ có làm ồn đến ta đấy." Nàng ôm vò rượu, cứ thế nằm ngửa cổ hớp một ngụm, sau đó mới đặt vò sang một bên, kéo chăn đắp lên người, quay lưng về phía Tần Tiêu.

Tần Tiêu thấy Mộc Dạ Cơ tự nhiên như không, thầm nghĩ nàng quả thực xem nơi đây như nhà của mình vậy.

Đây là giường của nam nhân, nàng dẫu sao cũng là nữ nhi, vậy mà chẳng có nửa điểm kiêng dè.

Đêm qua hắn đã không chợp mắt, đêm nay lại lăn lộn xấp xỉ suốt cả đêm, lúc này quả thực rã rời gân cốt. Hắn đảo mắt nhìn quanh, trong phòng ngoại trừ một chiếc ghế có thể ngồi ra thì chẳng còn vật dụng nào khác. Hắn bước tới ngồi phịch xuống ghế, thầm nghĩ chẳng lẽ đêm nay ta phải co ro trên ghế để qua đêm sao?

Hắn vốn chuẩn bị sẵn hai bộ chăn đệm để tiện thay giặt.

Đêm qua Quỷ Thủ Tam bỏ mạng tại đây, máu tươi vương vãi trên giường, Tần Tiêu đã thu dọn trong đêm, đồng thời thay luôn ga trải giường và chăn nệm mới. Hiện tại giường của mình đã bị tước đoạt, hắn cho dù ngồi trên ghế qua đêm thì cũng chẳng bói ra lấy một tấm chăn để quấn quanh người.

Mộc Dạ Cơ xem chừng quả thực đã mệt lả. Tần Tiêu ngồi trên ghế chưa kịp ấm mông, đã nghe thấy tiếng ngáy của nàng vang lên đều đặn.

Nhìn thân hình đẫy đà tuyệt mỹ trên giường, Tần Tiêu trợn trừng hai mắt.

Một nữ nhân vóc dáng nóng bỏng, dung mạo diễm lệ dường này, đi ngủ cũng ngáy sao?

Tần Tiêu vò vò mái tóc, cố tình ho khan một tiếng. Tiểu sư cô đương nhiên chẳng hề phản ứng, chỉ trở mình xoay mặt về hướng này, nằm ngửa tễnh tàng, trong cơn ngái ngủ còn mơ màng nhấc cánh tay lên gãi gãi ngay trước ngực cũng chẳng biết có phải vì lâu ngày không tắm rửa nên trên người sinh rận hay không.

Cam chịu tiếng ngáy của Mộc Dạ Cơ, Tần Tiêu khép hờ hai mắt, thầm nghĩ chỉ độ một canh giờ nữa là trời sáng, bản thân chợp mắt được chốc lát để vớt vát lại chút tinh thần cũng tốt.

Cũng may tiếng ngáy của Mộc Dạ Cơ không quá đinh tai nhức óc, miễn cưỡng có thể nhẫn nhịn được.

Đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, hắn chợt cảm thấy một luồng lạnh buốt ập thẳng vào mặt. Tần Tiêu hoảng hốt bừng tỉnh, lập tức bắt gặp một đôi mắt to tròn thao láo. Hắn kêu ré lên một tiếng, suýt chút nữa bật người nhảy dựng.

"Sư cô làm gì vậy?" Tần Tiêu giận dữ quát.

Mộc Dạ Cơ tay xách ấm trà, khom người ghé sát mặt Tần Tiêu. Thấy hắn bừng tỉnh, nàng mới cười tủm tỉm: "Đừng sợ đừng sợ, ta muốn gọi ngươi dậy, chỉ thấy ngươi ngủ say quá nên đành phun nước vào mặt, làm vậy giúp ngươi dễ tỉnh táo hơn."

Tần Tiêu liếc thấy khóe miệng nàng vẫn còn đọng vài giọt nước, lại nhìn ấm trà trong tay nàng. Rành rành là ả nữ nhân điên khùng này ngậm nước trà lạnh ngắt phun thẳng vào mặt mình.

Cố dằn ngọn lửa giận trong lòng, Tần Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn là một màn đêm đen kịt. Lúc này hắn mới nhìn chằm chằm vào đôi mắt mờ ảo tựa sương khói của Mộc Dạ Cơ, dằn giọng hỏi: "Sư cô không phải đã ngủ rồi sao? Lại muốn làm trò gì nữa đây?"

Mộc Dạ Cơ đặt ấm trà lên bàn, xoa xoa bụng, vẻ mặt hiện lên tia ngượng ngùng: "Lúc nãy sau khi ngủ thiếp đi, ta mới sực nhớ ra bản thân đã cả một ngày bụng trống không. Bụng lẩm nhẩm đói rồi, ngươi kiếm cho ta chút đồ ăn đi."

"Tiểu sư cô, nửa đêm canh ba thế này, kiếm đâu ra đồ ăn chứ?" Tần Tiêu chỉ hận không thể tống Mộc Dạ Cơ vào chăn đè cho ngộp thở: "Sau khi trời sáng, ta sẽ ra ngoài mua cho sư cô chút điểm tâm, bây giờ sư cô ráng nhịn một lát đi."

Mộc Dạ Cơ lắc đầu ngoán ngoảy, hai tay kéo lấy cánh tay Tần Tiêu lay qua lay lại, hờn dỗi nài nỉ: "Không được không được, sư điểu ngoan, ta đói rồi mà. Lẽ nào ngươi nhẫn tâm giương mắt nhìn ta chịu cảnh đói khát sao? Ta biết ngươi nhất định có cách. Ta cũng đâu kén cá chọn canh, có miếng bỏ bụng là được rồi, cầu xin ngươi đấy."

Tần Tiêu suýt chút nữa thì thổ huyết.