Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 73. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 73

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một lão nữ nhân lớn hơn mình gần cả chục tuổi, thế mà lại ưỡn ẹo làm nũng với một nam thanh niên trẻ tuổi như mình, cảnh tượng này muốn quỷ dị bao nhiêu thì có bấy nhiêu quỷ dị.

Tần Tiêu ngoảnh mặt đi, dứt khoát không để bầu ngực dập dờn tựa sóng nước của Tiểu sư cô hớp hồn, bực dọc nói: "Tiểu sư cô, sư cô chiếm giường của ta thì cũng đành bề vậy, sư cô là bậc bề trên, ta không còn lời nào oán thán. Thế nhưng nửa đêm nửa hôm, sư cô kêu đói, bắt ta đi tìm đồ ăn, chuyện này có hơi quá đáng rồi chăng? Chúng ta phải nói lý lẽ chứ, giờ này, sư cô định bảo ta làm ảo thuật biến ra đồ ăn cho sư cô sao?"

Hắn vừa dứt lời, vành tai chợt nhói buốt. Mộc Dạ Cơ đã vươn tay nhéo chặt một bên tai hắn, cười gằn: "Ta nể mặt khách sáo với ngươi, ngươi lại ảo tưởng ta đang cầu xin ngươi thật đấy à? Ngươi rành rẽ ta là bề trên thì liệu hồn ngoan ngoãn nghe lời. Sai ngươi đi tìm đồ ăn là mệnh lệnh, không phải bàn lùi. Ngươi không nghe, chính là phạm thượng, lão nương ngay bây giờ sẽ thanh lý môn hộ. Nói, vác xác đi kiếm đồ ăn hay muốn ta thanh lý môn hộ?"

Tần Tiêu nhếch mép, trong lòng lôi ả ác nữ này ra chửi rủa hàng trăm bận, song lại lực bất tòng tâm, tình cảnh vô vàn bi đát, chỉ đành ngậm ngùi nói: "Sư cô... sư cô nới tay ra trước đã, ta đi làm đồ ăn cho sư cô là được chứ gì."

Mộc Dạ Cơ lúc này mới nới lỏng tay, tủm tỉm cười: "Ngươi dứt khoát nhận lời ngay từ đầu có phải êm xuôi không, cứ cố tình chọc phá chút tình nghĩa giữa hai ta làm gì." Nàng vung chân đá nhẹ vào cẳng Tần Tiêu: "Còn ngồi lỳ đó làm gì? Mau vác xác đi nấu nướng đi."

Tần Tiêu uể oải đứng dậy, trầm ngâm một lát rồi cất lời: "Trong bếp vẫn còn một vắt mì sợi, ta nấu mì cho sư cô ăn."

"Có thịt thà gà vịt cá mú gì không?" Mộc Dạ Cơ chớp chớp đôi mắt, lè lưỡi liếm môi. Động tác này tuy vô cùng khêu gợi hồn người, nhưng lọt vào mắt Tần Tiêu quả thực tuột luốt toàn bộ mị lực.

Tần Tiêu hậm hực vặn lại: "Bên ngoài có con chó đen, bây giờ ta thui nó hầm thịt cho sư cô nhé?"

Đêm qua Quỷ Thủ Tam đã chuốc mê dược chó đen già, khiến nó ngủ say sưa suốt một đêm, cũng may vẫn giữ được cái mạng.

"Thịt chó hầm tốn thời gian lắm, ta chớ hề đợi được lâu đến thế, để sau hẵng tính." Mộc Dạ Cơ thở dài sườn sượt: "Sư điểu, ngươi không biết đâu, ta đã đằng đẵng ba bốn ngày ròng không được nếm miếng thịt nào rồi. Hòa thượng ba ngày không xơi thịt e rằng cũng phải trèo tường đi trộm, huống hồ đám phàm phu tục tử như chúng ta?"

Tần Tiêu chép miệng nghĩ thầm, lời này của nàng mà tuột ra ngoài, chư vị cao tăng Phật môn e là sẽ nện cho nàng thừa sống thiếu chết. Hắn thở dài ngao ngán: "Thịt thà gà vịt cá mú đều không có, ngày thường ta cũng hiếm khi nhóm lửa nấu nướng trong phòng. Tuy nhiên trong bếp chắc là vẫn còn sót hai quả trứng gà. Khi chần mì, ta ốp la hai quả trứng cho sư cô ăn lót dạ."

Mộc Dạ Cơ lập tức hớn hở ra mặt, gật đầu lia lịa: "Được được, vất vả cho ngươi rồi, mau đi mau đi." Nàng vừa nói vừa đẩy vai Tần Tiêu tống ra ngoài cửa.

Đến khi Tần Tiêu bưng tô mì nước bốc khói nghi ngút kèm hai quả trứng ốp la đặt lên bàn, khuôn mặt diễm lệ của Mộc Dạ Cơ rạng rỡ như đóa hoa đua nở. Nàng kéo xịch chiếc ghế Tần Tiêu vừa ngồi lại gần, ngồi phịch xuống bệ vệ uy nghi, chẳng nói chẳng rằng cắm cúi gắp ăn, không buồn dấn giọng hỏi xem Tần Tiêu có muốn nếm chung hay không.

Tần Tiêu thấy nàng ngay cả ủng cũng lười đi, hai chiếc tất vải vốn màu trắng ngà nay đã ngả sang màu đen đúa, không khỏi lắc đầu ngao ngán, thầm cảm thán trong bụng khanh vốn là giai nhân cớ sao lại sống như loài khất cái.

"Mang vò rượu qua đây!" Mộc Dạ Cơ ăn như rồng cuốn hổ vồ, vươn tay chỉ về phía góc giường.

Tần Tiêu oán thầm vài tiếng, xách vò rượu bước tới. Mộc Dạ Cơ vừa xì xụp nước dùng vừa tợp rượu. Tần Tiêu quả thực không nén nổi chướng mắt: "Tiểu sư cô, cứ nốc theo kiểu của sư cô, trời chưa kịp sáng thì vò rượu này đã cạn sạch bách rồi, tửu lượng của sư cô đỉnh đến thế ư?"

"Có rượu thì dốc bầu tâm sự, không có thì chắt bóp một chút." Mộc Dạ Cơ thả vò rượu xuống bàn. "Trời sáng rồi, ngươi cứ chuẩn bị thêm dăm ba vò nữa mang vào đây cho ta."

Tần Tiêu tức khắc trào dâng dự cảm chẳng lành, rụt rè cất tiếng dò hỏi: "Hai hôm nay Tiểu sư cô tính nương nhờ ở đây sao?"

"Ngươi niềm nở hiếu khách nhường này, ta mà quất ngựa truy phong, há chẳng phải khiến ngươi u sầu ủ dột?" Mộc Dạ Cơ ném cho Tần Tiêu một nụ cười mị hoặc, phong tình quyến rũ chết người: "Ta nán lại bầu bạn với ngươi vài tháng, vun đắp thêm chút tình nghĩa đồng môn, ngươi có vui sướng không?"