Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 67. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 67

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kẻ bị chém trúng cổ máu tươi tuôn xối xả nơi miệng vết thương. Hắn một tay bưng chặt vết chém, song máu vẫn rỉ ra lênh láng qua kẽ tay. Tay kia của hắn nâng lên, chỉ thẳng vào Tả Văn Sơn, loạng choạng tiến lên hai bước, dường như vẫn muốn nhào tới chỗ y. Thế nhưng, hắn chợt cắm đầu ngã rầm xuống đất, cơ thể co giật, chỉ chớp mắt đã nằm im bất động.

Tả Văn Sơn xuất thủ quyết đoán chớp nhoáng, chỉ trong chốc lát, bốn gã đồng môn đều đã mất mạng trong tay y.

Tần Tiêu nhìn thấu mọi chuyện, trong lòng dâng lên nỗi kinh hãi.

Mộc Dạ Cơ lúc này mới quay người lại, nhìn thấy bốn thi thể nằm rải rác trên mặt đất, thất kinh nói: "Ngươi làm gì vậy? Tại sao lại giết người?"

Tả Văn Sơn ngẩn người, gượng cười đáp: "Chẳng phải sư tỷ bảo ta ra tay sao, nếu không... nếu không bọn chúng chạy mất?"

"Nhưng ta chỉ bảo ngươi động thủ dạy dỗ bọn chúng một trận, để sau này chúng bớt ngậm máu phun người." Mộc Dạ Cơ thở dài: "Ngươi thì hay rồi, giết sạch cả đám, lẽ nào ngươi quên mất bọn chúng đều là người của Kiếm cốc, là đồng môn sao."

Khóe mắt Tả Văn Sơn giật giật, song y vẫn đáp: "Bọn chúng biết sư tỷ đang ở Quy thành, chỉ có giết người diệt khẩu mới đảm bảo tung tích của sư tỷ không bị lộ."

"Chỉ được cái dẻo miệng." Mộc Dạ Cơ cười nói: "Lòng tốt này của ngươi ta xin ghi nhận. Ngươi mau thu dọn thi thể của bọn chúng đi, nhỡ bị người của quan phủ phát hiện, khó tránh khỏi nảy sinh rắc rối. Còn nữa, nếu người của Kiếm cốc biết ngươi tàn sát đồng môn, ngươi đã nghĩ đến hậu quả chưa?"

Tả Văn Sơn chắp tay nói: "Sư tỷ yên tâm, ta sẽ thu dọn sạch sẽ, tuyệt đối không để lại chút manh mối nào."

"Vậy thì tốt, ngươi cứ từ từ làm, ta nghỉ ngơi một lát." Mộc Dạ Cơ vươn vai ngáp dài, sau đó khẽ vỗ vỗ lên môi: "Sư đệ, nơi này đành phiền ngươi vậy."

"Sư tỷ khoan đã." Tả Văn Sơn tiến lên một bước, vội vàng lên tiếng: "Sư tỷ vẫn chưa giải kiếm cho ta."

"Giải kiếm?" Mộc Dạ Cơ dường như lúc này mới sực nhớ ra. "Sư đệ à, không phải ta không muốn giải kiếm cho ngươi. Thực ra... ta tuy đã luyện thành Trạch Băng Chân Kiếm, nhưng thuật giải kiếm vẫn còn thiếu bước cuối cùng, hiện giờ ta có lòng muốn giúp ngươi mà lực bất tòng tâm."

Tả Văn Sơn nghe vậy, lập tức phẫn nộ quát: "Mộc Dạ Cơ, ngươi đang trêu đùa ta sao?"

"Ta đâu có trêu đùa ngươi, sao ngươi có thể nói như vậy chứ?" Mộc Dạ Cơ bày ra vẻ mặt vô tội: "Ta hỏi ngươi có muốn ta giúp giải kiếm không, ngươi bảo có, đây là tâm nguyện của ngươi. Nhưng ta đâu có hứa chắc chắn sẽ giải kiếm cho ngươi? Ngươi dù sao cũng từng đọc vài cuốn sách, ngay cả chút lý lẽ này không phân biệt được ư?"

Tần Tiêu thầm buồn cười trong lòng, nhận ra Tả Văn Sơn quả thực bị Mộc Dạ Cơ xoay như chong chóng. Có điều hạng người như y bị trừng trị, Tần Tiêu lại cảm thấy vô cùng sảng khoái.

"Mộc Dạ Cơ, ngươi...!" Đôi mắt Tả Văn Sơn như muốn phun lửa, hai tay cuộn chặt thành quyền, hận không thể băm vằm Mộc Dạ Cơ thành muôn mảnh. Song y cũng thừa hiểu bản thân chẳng phải đối thủ của nàng, đành lực bất tòng tâm.

Mộc Dạ Cơ tủi thân nói: "Ban nãy ngươi còn gọi ta là sư tỷ, bây giờ lại gọi thẳng tên ta, quả nhiên lật mặt còn nhanh hơn lật sách. Ta tuy không hứa giải kiếm cho ngươi, nhưng cũng đâu có nói nhất định không giải? Ta cố gắng thêm chút nữa, chăm chỉ hơn một chút, chừng hai ba tháng là có thể học được thuật giải kiếm rồi. Đến lúc đó lẽ nào ta lại trơ mắt đứng nhìn ngươi chết sao?"

"Sư tỷ, ta...!" Tả Văn Sơn phút chốc nhuệ khí tiêu tán, đành cúi đầu nói: "Ta cũng chỉ vì nhất thời nóng vội nên mới có nhiều thất lễ, mong sư tỷ đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân. Chỉ là... chỉ là sư tỷ còn cần tận mấy tháng nữa mới có thể giải kiếm sao?"

Mộc Dạ Cơ đáp: "Ta cũng muốn giải ngay cho ngươi lúc này, nhưng có lòng mà không có sức. Ta biết mấy tháng này chắc chắn ngươi sẽ rất khó nhịn, nhưng với bản lĩnh của ngươi, ráng chèo chống khoảng nửa năm không có vấn đề gì lớn đâu, cùng lắm chỉ chịu chút đau đớn thôi, ta sẽ mau chóng dốc sức hoàn thành."

Tả Văn Sơn hiểu rõ Mộc Dạ Cơ không thể nào không biết giải kiếm, nhưng mạng sống đã nằm gọn trong tay kẻ khác, đành cam chịu nhún nhường, gượng cười nói: "Vậy sư đệ đành phải đợi thêm vài tháng."

"Ngươi chậm chạp không chịu về bẩm báo, Thôi Kinh Giáp nhất định biết đã xảy ra biến cố, kiểu gì hắn cũng sẽ phái người tới kiếm chuyện." Mộc Dạ Cơ nói: "Tới lúc đó gặp phiền phức chẳng riêng gì ta đâu, ngay cả ngươi cũng rước họa vào thân đấy."

"Vậy sư tỷ cho rằng ta nên làm thế nào?"

"Ngươi thật sự muốn nghe theo sự sắp xếp của ta?" Mộc Dạ Cơ cười hỏi.

Tả Văn Sơn lập tức nói: "Từ nay về sau, cái mạng này của sư đệ thuộc về sư tỷ. Sư tỷ bảo ta đi đông, ta tuyệt đối không đi tây; bảo ta giết người, ta tuyệt đối không phóng hỏa. Nếu làm trái lời thề này, xin chịu vạn tiễn xuyên tâm."