Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 66. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 66

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Là đệ ếch ngồi đáy giếng, không biết tự lượng sức mình." Tả Văn Sơn vẫn cố nặn ra nụ cười thảm hại hơn cả mếu: "Dẫu đệ có đầu thai luyện võ thêm mười kiếp nữa, cũng tuyệt đối chẳng phải đối thủ của sư tỷ."

Mộc Dạ Cơ nhìn Tả Văn Sơn chằm chằm, cười tủm tỉm gặng hỏi: "Cần ta hảo tâm giải kiếm (rút thanh kiếm nước ra khỏi người) giúp ngươi không?"

Tả Văn Sơn cuống cuồng lồm cồm bò dậy, dập đầu lia lịa xuống đất, cầu xin thảm thiết: "Cúi xin sư tỷ rộng lòng từ bi, giải kiếm cứu đệ một mạng!" Lão cứ thế dập đầu côm cốp, điệu bộ khúm núm thê thảm, khác xa một trời một vực với dáng vẻ ung dung tự đắc, đạo mạo khi nãy.

...

Mộc Dạ Cơ chỉ trong nháy mắt đã xoay chuyển cục diện, càng khiến Tả Văn Sơn phải quỳ rạp xuống đất xin tha.

Tần Tiêu đứng chứng kiến toàn bộ, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng được gỡ bỏ.

Tuy nhiên, việc Mộc Dạ Cơ nhanh chóng chuyển bại thành thắng như vậy vẫn khiến Tần Tiêu có phần kinh ngạc. Nghe mấy kẻ kia vô cùng khiếp sợ "Trạch Băng Chân Kiế?" trong lòng hắn thầm nghĩ Trạch Băng Chân Kiếm rốt cuộc là loại võ công gì, đến mức ngay cả Tả Văn Sơn cũng sợ hãi quỳ gối van xin.

Lúc này, Mộc Dạ Cơ lại ngồi xổm xuống cách Tả Văn Sơn vài bước chân. Tư thế kia quả thực có phần kém nhã nhặn. Nàng dùng một ngón tay phải ngoắc lấy sợi dây thừng nhỏ trên Tửu hồ lô, đung đưa nó, tủm tỉm cười nói: "Ngươi yên tâm, chúng ta dù sao cũng là đồng môn, hơn nữa ngươi luôn miệng gọi ta là sư tỷ, coi như cũng biết điều, ta sẽ không để ngươi chết đâu."

Tả Văn Sơn lập tức mừng rỡ đáp: "Đa tạ sư tỷ đại nhân lượng lớn, ân đức của sư tỷ, nhất định sẽ khắc ghi trong lòng."

"Ngươi đã biết sự lợi hại của Trạch Băng Chân Kiếm, ta không nói nhiều nữa." Mộc Dạ Cơ thở dài: "Nhưng ngươi bại trong tay ta, sau khi trở về, làm sao ăn nói với Thôi Kinh Giáp đây? Ngươi biết tính cách của Thôi Kinh Giáp mà, nếu ngươi có giá trị lợi dụng, hắn mới dung túng cho ngươi. Nhưng nếu hắn biết ngươi ngay cả ta không đánh lại, làm sao lại để ngươi tiếp tục làm Thần Kiếm tư của hắn?"

Sắc mặt Tả Văn Sơn khẽ biến, môi y động đậy nhưng không thốt nên lời.

"Còn mấy kẻ này nữa, mọi chuyện đêm nay bọn chúng đều đã chứng kiến." Mộc Dạ Cơ nhìn khóe mắt đang giật giật của Tả Văn Sơn, giọng điệu ôn hòa: "Sau khi trở về, chúng sẽ bẩm báo ngọn ngành những gì nhìn thấy cho Thôi Kinh Giáp, dáng vẻ quỳ gối xin tha của ngươi cũng nhất định sẽ lan truyền khắp Kiếm cốc. Ngươi đừng nói với ta là ở Kiếm cốc không có ai muốn ngồi lên vị trí của ngươi đấy nhé. Chỉ cần để những kẻ đó biết chuyện, cả đời này ngươi đừng hòng ngẩng đầu lên được."

Tả Văn Sơn đột ngột ngẩng đầu, đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt sắc như đao. Mấy kẻ kia đều sợ hãi biến sắc, bất giác lùi lại phía sau.

Mộc Dạ Cơ đứng dậy, vắt Tửu hồ lô lên vai, xoay người uốn éo vòng eo thon thả vừa đi vừa nói: "Ngươi còn không ra tay, bọn chúng chạy mất đấy."

Đồng tử Tả Văn Sơn co rút lại, y chợt vươn tay chộp lấy một tên đứng gần mình nhất. Kẻ nọ kinh hô một tiếng, toan né tránh, nhưng Tả Văn Sơn tuy bị Trạch Băng Chân Kiếm của Mộc Dạ Cơ khống chế, võ công vẫn vô cùng thâm hậu. Một bàn tay đã bóp chặt cổ tên kia, chỉ khẽ vặn một cái, nương theo tiếng xương gãy giòn giã, y đã vặn đứt cổ kẻ xấu số.

Ba tên còn lại thấy Tả Văn Sơn đột ngột hạ sát thủ, biết chuyện chẳng lành liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Tả Văn Sơn gầm thấp một tiếng, đuổi kịp một tên, tung một quyền vào lưng hắn. Một tiếng động trầm đục vang lên, kẻ nọ bị đánh bay ra ngoài, ngã vật xuống đất, hộc ra một ngụm máu tươi, co giật trên đất vài cái rồi bất động.

Tần Tiêu đứng trong miếu nhìn rõ mồn một, không ngờ Mộc Dạ Cơ chỉ nói một câu mà biến cố lại xảy ra chớp nhoáng đến thế.

Tả Văn Sơn ra tay vô cùng dứt khoát, quả nhiên là kẻ tâm can tàn độc.

Chớp mắt đã hạ sát hai gã đồng môn, hai tên còn lại lúc này đã cắm cổ chạy được một đoạn khá xa. Tả Văn Sơn dang rộng hai tay, mũi chân điểm nhẹ, thân hình thoăn thoắt tựa thỏ chạy diều lao, trong chớp mắt đã đuổi kịp hai tên kia.

Hai kẻ nọ biết rõ đại nạn giáng xuống đầu bèn đồng loạt xoay người. Một kẻ vung đao chém thẳng về phía Tả Văn Sơn. Kẻ còn lại dũng mãnh hệt như báo gấm, vung cả hai nắm đấm lao thẳng tới chỗ y.

Mắt thấy đại đao sắp sửa chém trúng người, thân hình y khẽ lách, thò tay ra với tốc độ tựa sét đánh không kịp bưng tai tóm gọn lấy cổ tay của kẻ cầm đao. Y thuận đà đẩy mạnh một cái, thanh đao của tên nọ lập tức đổi hướng, vang lên một âm thanh chói tai, chém thẳng vào cổ đồng bọn.

Thanh đại đao này bén nhọn dị thường, bị Tả Văn Sơn mượn lực dẫn đi, lưỡi đao đã chém đứt cổ họng của gã đồng bọn, máu tươi phun trào. Kẻ cầm đao mặt mày trắng bệch. Tả Văn Sơn chẳng đợi hắn kịp phản ứng, nắm đấm còn lại đã nện thẳng vào yết hầu đối phương. Xương sụn vang lên tiếng rạn nứt, nháy mắt đã gãy vụn, thân xác gã văng dội ra xa.