Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 68. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 68

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ai sai ngươi giết người phóng hỏa chứ? Đừng nghĩ ta xấu xa đến thế, phận nữ nhi như ta sợ nhất là cảnh đâm chém đấy." Mộc Dạ Cơ u oán cất lời: "Văn Sơn à, ta không cần ngươi giết người phóng hỏa, chỉ cần ngươi quay lại Kiếm cốc, giúp ta tra xem chỗ dựa vững chắc phía sau Thôi Kinh Giáp rốt cuộc là kẻ nào, ngươi có đồng ý hay không?"

Tả Văn Sơn khẽ biến sắc, thất thanh hỏi: "Sư tỷ định để ta... để ta làm nội ứng trong Kiếm cốc?"

"Nội ứng?" Mộc Dạ Cơ bật cười một tiếng, đáp: "Ngươi là người của Kiếm cốc, điều tra chứng cứ phạm tội là để thanh lý môn hộ, sao có thể coi là nội ứng được? Thôi Kinh Giáp cực kỳ tín nhiệm ngươi, có thể điều tra ra thân phận thật của hắn, cả Kiếm cốc này sợ rằng chỉ mỗi ngươi mới làm nổi thôi."

Tả Văn Sơn lắc đầu, nói: "Sư tỷ, không phải ta không tuân theo lời căn dặn của ngươi. Ngươi cũng biết Thôi Kinh Giáp làm người xảo trá, hắn trước nay chưa từng tin tưởng bất kỳ ai. Hiện tại hắn đối xử với ta không tệ, cũng chỉ vì ta có thể giúp hắn làm việc. Nếu bị phát hiện ta đang điều tra hắn, hắn sẽ lập tức băm vằm ta thành vạn mảnh."

"Ta xưa nay không miễn cưỡng bất cứ ai." Mộc Dạ Cơ cười gượng: "Lão khốn khiếp đã bị vu oan là kẻ phản nghịch. Ngày ta rời cốc, ta và Thôi Kinh Giáp cũng đã trở mặt thành thù. Bất luận có lấy được Tử mộc hạp hay không, hắn đều muốn đẩy ta và lão khốn khiếp vào chỗ chết. Nếu hắn không chết, ta và lão khốn khiếp sớm muộn gì cũng mất mạng dưới tay hắn. Văn Sơn à, nếu ta mà chết rồi, ngươi nói xem còn ai có thể giải kiếm cho ngươi?"

Tần Tiêu nghe giọng điệu thấm thía nặng nề của Mộc Dạ Cơ, rõ ràng Tả Văn Sơn lớn tuổi hơn nàng rất nhiều, thế nhưng nàng lại dùng khẩu khí của bậc bề trên nói chuyện với bề dưới để gọi thẳng tên y, trong lòng chỉ thầm thấy nực cười.

Tả Văn Sơn do dự một lúc, rốt cuộc đành cắn răng nói: "Sư tỷ, sau khi ta về cốc, ta có thể tìm cơ hội thử xem sao, nhưng không dám đảm bảo chắc chắn sẽ tìm được bằng chứng phạm tội. Ngoài ra, lần này chỉ có một mình ta sống sót trở về, ta e rằng trong lòng hắn nảy sinh nghi ngờ, đến lúc đó càng khó tiếp cận hắn hơn."

"Ngươi cứ nói là đã tìm thấy ta, nhưng ta không chịu theo các ngươi về cốc, sau đó hai bên xảy ra ẩu đả. Mấy kẻ kia bị ta giết, ngươi cũng làm ta bị thương nặng, nhưng lão khốn khiếp lại bất thình lình xuất hiện, cứu ta đi mất." Mộc Dạ Cơ đáp lời rành rọt dứt khoát: "Ngươi hãy bảo hắn là ta bị thương rất nặng, lão khốn khiếp sẽ tìm một nơi bí mật để trị thương cho ta, không qua nửa năm thì thương thế không khỏi được đâu."

Nói tới đây, nàng bỗng nâng Tửu hồ lô lên, ghé sát vào hôn một cái, sau đó vứt nó về phía Tả Văn Sơn. Y vội vàng đưa tay ra đỡ lấy.

"Hắn biết rõ Tửu hồ lô này chẳng bao giờ rời khỏi người ta. Ngươi cầm hồ lô bảo bối của ta về báo cáo kết quả, hắn nhất định sẽ tin tưởng." Mộc Dạ Cơ buồn bã nói: "Đáng thương cho hồ lô bảo bối đã bầu bạn cùng ta ngần ấy năm trời. Hôm nay vì ngươi, ta đành phải sinh ly tử biệt với nó, thật khiến người ta đau đứt ruột gan...!"

...

Tả Văn Sơn kiên nhẫn hỏi: "Sư tỷ, nếu có tin tức, ta nên bẩm báo với ngươi thế nào? Ngươi sẽ luôn ở lại Quy thành sao?"

"Chính ta cũng chẳng biết ngày mai mình sẽ ở đâu." Mộc Dạ Cơ thu lại vẻ bi thương, đáp: "Ngươi biết tiểu đình ở Lâm Hoàng nhai chứ, ngày rằm mỗi tháng ngươi cứ đến đó xem ta có mặt hay không."

Tả Văn Sơn tuy trong lòng phẫn nộ, nhưng quả thực chẳng làm gì được Mộc Dạ Cơ, đành gật đầu: "Vậy mỗi tháng vào ngày rằm, ta sẽ lén đến tìm sư tỷ."

Mộc Dạ Cơ ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen như mực, phẩy tay: "Không nói nữa không nói nữa, trời sắp sáng rồi, ta buồn ngủ chết mất, phải tìm một nơi đánh giấc thật ngon mới được. Ngươi mau đi làm việc của mình đi."

Tả Văn Sơn phải xử lý thi thể, đành bước tới vắt hai cái xác lên cánh tay, sau đó mỗi tay xách thêm một cái nữa, nhanh chóng khuất dạng vào màn đêm.

Tần Tiêu thấy Tả Văn Sơn thoắt cái đã mang đi tận bốn thi thể, không khỏi líu lưỡi, thầm nghĩ kẻ này tuy bại dưới tay Mộc Dạ Cơ nhưng quả thực là một nhân vật đáng gờm.

Thấy nàng đang đi về phía miếu hoang, Tần Tiêu bất giác căng thẳng.

Nữ nhân bình thường nếu chứng kiến cảnh tượng đêm nay, cho dù không sợ đến mức ngất lịm thì chắc chắn cũng táng đởm kinh hồn.

Vị này thì hay rồi, tuy không đích thân đoạt mạng, nhưng bốn gã đệ tử Kiếm cốc kia đều do nàng xúi giục Tả Văn Sơn hạ sát. Đối diện với cảnh máu chảy lênh láng, nàng lại điềm nhiên thong thả, dường như mọi chuyện chẳng hề dính dáng đến mình.

Dù sao Tần Tiêu cũng tự hiểu rõ, tốt nhất đừng nên trêu chọc nữ nhân điên khùng trước mắt này.