Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 55. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 55

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giọng Kiều Nhạc Sơn chợt lạnh lẽo: "Nói vậy tức là, ngươi đang bất mãn với ta? Ngươi chớ quên, gài bẫy ép hắn phạm án chính là chủ ý do ngươi nghĩ ra."

Văng vẳng tiếng nức nở của Ôn phu nhân truyền đến: "Ta làm như vậy, chẳng phải cũng vì muốn mãi mãi bên ngươi sao? Ngươi... bây giờ ngươi thốt ra những lời này, lương tâm để đâu rồi?"

Tần Tiêu nhìn bóng người in trên giấy bồi cửa sổ, thấy Kiều Nhạc Sơn tựa hồ đang ôm Ôn phu nhân vào lòng, chợt nghe giọng gã dịu lại: "Ta tất nhiên muốn ở bên ngươi, thế nhưng không tìm thấy khoản tiền kia, chúng ta đến Kinh đô hoàn toàn không thể chen chân lập nghiệp. Ngươi nhẫn nại thêm chút nữa, mọi chuyện sắp kết thúc rồi, chỉ ba ngày nữa sẽ có kết quả."

"Nhạc Sơn, ngươi tuyệt đối không được để hắn có cơ hội bước ra khỏi cửa ngục." Ôn phu nhân nghiến răng: "Nếu hắn ra ngoài, biết được chân tướng, nhất định sẽ báo thù chúng ta."

"Ngươi yên tâm, ta bảo đảm hắn vĩnh viễn không thể lọt khỏi đại lao đâu." Kiều Nhạc Sơn an ủi: "Còn hai ngày nữa, hắn sẽ bị áp giải đến Phụng Cam phủ, chỉ cần bước chân khỏi Quy thành, hắn sẽ vĩnh viễn không có cơ hội quay lại."

Tần Tiêu nín thở, biết rằng Kiều Nhạc Sơn đang đề cập đến điểm mấu chốt.

Kiều Nhạc Sơn quả quyết Ôn Bất Đạo không thể quay về Quy thành với thái độ tin tưởng mười mươi, điều đó chứng tỏ gã đã sắp xếp sẵn mưu đồ ám toán.

Từ khi biết Ôn Bất Đạo sẽ bị áp giải tới Phụng Cam phủ để phúc thẩm, Tần Tiêu đã cảm thấy bên trong có uẩn khúc, hơn nữa từng hoài nghi chuyện này có liên quan tới Kiều Nhạc Sơn. Cảnh tượng hiện tại có thể nói là đã củng cố vững chắc suy đoán ấy.

Giờ phút này Tần Tiêu chỉ muốn biết Kiều Nhạc Sơn rốt cuộc đã giăng ra âm mưu quỷ kế gì.

Chỉ cần nắm được mưu tính của đối phương, sẽ có cơ hội bắt đúng bệnh mà bốc thuốc, từ đó giúp y chuyển nguy thành an.

Ôn phu nhân quả nhiên cất tiếng: "Bên Phụng Cam phủ thực sự có thể lật lại bản án sao? Nhạc Sơn, nếu muốn nhổ cỏ tận gốc nên... nên nghĩ cách khép hắn vào án tử!"

Tần Tiêu cười gằn trong lòng, thầm nghĩ quả nhiên lòng dạ đàn bà là độc ác nhất.

Dù nói thế nào đi nữa, người đàn bà này và Ôn Bất Đạo cũng từng là phu thê đầu ấp tay gối, Ôn Bất Đạo đối với thị cũng coi như chân tình một tấm. Người đàn bà này tư thông cắm sừng y thì chớ, hãm hại y vào ngục thì thôi, nay lại còn đang tâm dồn y vào chỗ chết.

Người đàn bà này mang tâm địa rắn rết, thực sự khiến kẻ khác phải ớn lạnh xương sống.

"Ngươi muốn hắn chết?" Kiều Nhạc Sơn chậc lưỡi: "Ngươi thực sự không màng chút tình nghĩa phu thê nào với hắn sao?"

Ôn phu nhân dịu dàng đáp: "Kể từ lúc theo ngươi, trong lòng ta chỉ có ngươi. Hắn mà không chết, chúng ta vĩnh viễn chẳng có ngày an bình, ngày nào cũng phải nơm nớp lo sợ có một ngày hắn đến trả thù."

"He he, không ngờ người đàn bà như ngươi lại mang tâm địa độc ác đến vậy." Kiều Nhạc Sơn cười cợt: "Nếu có một ngày ngươi ngả vào vòng tay nam nhân khác, liệu có xuống tay tàn độc với ta như thế không?"

Ôn phu nhân lập tức giãy nảy: "Ngươi nói hươu nói vượn gì thế, ta... ta làm sao lại dan díu với nam nhân khác? Ngươi đừng có nói bậy bạ."

"Chát!"

Một tiếng vang giòn giã. Tần Tiêu nhìn xuyên qua giấy dán cửa sổ, trông thấy bóng dáng Kiều Nhạc Sơn dường như vung tay giáng cho Ôn phu nhân một cái tát, ngay sau đó vọng ra thanh âm kinh hãi của thị: "Ngươi... ngươi điên rồi...!"

"Ta cảnh cáo ngươi, đừng hòng giở trò khuất tất sau lưng ta. Ta không phải Ôn Bất Đạo, không dễ bị lừa gạt thế đâu." Kiều Nhạc Sơn cười gở dọa nạt: "Hắn đối với ngươi thương hoa tiếc ngọc, nhưng nếu ngươi dám phản bội ta thì đừng trách ta ra tay tàn độc."

Kiều Nhạc Sơn vả Ôn phu nhân một cái, Tần Tiêu tuy cũng thấy sảng khoái trong lòng, thế nhưng điều hắn quan tâm nhất lúc này là Kiều Nhạc Sơn rốt cuộc đang toan tính điều gì, bước tiếp theo định đối phó với Ôn Bất Đạo ra sao.

"Ta lừa dối ngươi khi nào?" Ôn phu nhân ai oán khóc lóc: "Ta cái gì cũng trao cho ngươi rồi, ngươi còn chưa tin ta sao? Vậy... vậy chi bằng ta chết đi cho xong."

Nét mặt Kiều Nhạc Sơn âm trầm bất định, giọng điệu lại trở nên ôn hòa dỗ dành: "Ngươi chết rồi, ta biết phải làm sao? Là ta không tốt, không nên nghi ngờ ngươi. Haii, nói cho cùng, cũng vì trong lòng quá mức để tâm đến ngươi, sợ vuột mất ngươi."

Ôn phu nhân mang theo nức nở thưa: "Nhạc Sơn, cho dù thực sự không tìm thấy khoản bạc kia, chỉ cần lão quỷ đó chết quách đi, chúng ta sẽ không còn rắc rối nữa. Sau này sòng bạc vẫn hái ra tiền, chẳng mấy năm nữa trong tay lại tích cóp được một khoản khấm khá. Đến lúc đó, muốn đi đâu thì đi. Cái chốn quỷ quái này ta thực sự không muốn nán lại thêm nữa, ngoài gió thì cũng chỉ có cát sỏi, chi bằng quay về Kinh đô mới là thượng sách."