Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 56. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 56

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ngươi đã muốn hắn chết, chúng ta liền tiễn hắn chầu trời." Kiều Nhạc Sơn cười khẽ: "Thế nhưng trước khi hắn tắt thở, ta phải ép hắn chính miệng nói ra tung tích của mấy chục vạn lượng bạc kia."

Ôn phu nhân kinh ngạc: "Hắn sẽ chịu mở miệng sao?"

"Đến lúc đó thì không do hắn quyết định nữa rồi."

Tần Tiêu thấp thoáng thấy Kiều Nhạc Sơn dường như đã bế ngang eo Ôn phu nhân lên, lại nghe tiếng gã truyền tới: "Mấy chuyện này cứ để ta tự mình xử lý là được, khỏi bàn nhiều. Đã mấy ngày không ghé qua rồi, đừng lãng phí canh giờ nữa, chúng ta phải ân ái cho thỏa mới được." Liền sau đó, bóng dáng Kiều Nhạc Sơn bồng bế thị rảo bước khuất dần khỏi cửa sổ.

Chẳng bao lâu sau, trong phòng vọng ra những âm thanh hoan ái khó nghe. Tần Tiêu thầm mắng mỏ trong bụng, đúng thời khắc mấu chốt, tên khốn Kiều Nhạc Sơn này lại không chịu nói tiếp. Rốt cuộc gã đang giở trò quỷ gì, thế mà không chịu hé lộ lấy một chữ.

Nhưng có một điểm Tần Tiêu đã tỏ tường, hiện nay Ôn Bất Đạo quả thực đang rơi vào cảnh hung hiểm muôn trùng. Hơn nữa chỉ cần rời khỏi Quy thành, y sẽ lập tức sa chân vào bẫy rập.

Công hiệu của máu chó quả nhiên vô cùng linh nghiệm, thanh âm văng vẳng trong phòng luồn thẳng vào tai Tần Tiêu rõ mồn một. Nghe tiếng rên rỉ của người đàn bà kia, Tần Tiêu không khỏi đỏ mặt tía tai, thậm chí nhịp tim cũng đập dồn dập.

Tần Tiêu cũng chẳng rõ hai kẻ kia còn định dằn vặt nhau bao lâu, càng không biết sau cơn mây mưa Kiều Nhạc Sơn có tiếp tục nối lại đề tài ban nãy hay không. Bản thân hắn làm sao lại ngồi chồm hổm canh chừng giữa sân nhà người ta suốt cả một đêm.

Hơn nữa câu nói cuối cùng của Kiều Nhạc Sơn, tựa hồ cũng chẳng mang ý định tiết lộ thêm điều gì.

Kiều Nhạc Sơn hiển nhiên chưa hẳn đã tin tưởng Ôn phu nhân tuyệt đối. Tần Tiêu thầm nghĩ, gã cũng chẳng đời nào chịu bộc bạch toàn bộ kế hoạch cho thị nghe.

Một người phàm đã từng phản bội một lần thì đừng bao giờ ảo tưởng rằng kẻ đó sẽ không có lần thứ hai.

Ôn phu nhân từng phản bội Ôn Bất Đạo. Kiều Nhạc Sơn vốn dĩ là một kẻ vô cùng cẩn thận, đương nhiên cũng sẽ đề phòng thị phản trắc với chính mình. Dù rằng mục tiêu mưu hại Ôn Bất Đạo của hai kẻ thối tha này đều nhất quán, nhưng một khi Kiều Nhạc Sơn đã nảy sinh tâm lý đề phòng, lẽ dĩ nhiên gã sẽ không ngốc nghếch mà rút ruột gan kể hết mọi bề cho Ôn phu nhân tỏ tường.

Gió đêm lướt qua, Tần Tiêu hít sâu một hơi. Biết rằng có nán lại thêm cũng vô ích, hắn lần mò đến góc tường, lặng lẽ không một tiếng động lộn nhào ra khỏi khuôn viên.

Trong ngõ hẻm chìm vào màn đêm tĩnh mịch như tờ, chỉ có những hạt mưa bụi lất phất gõ nhẹ lên con đường lát đá xanh.

Mặc dù không thể đào móc được toàn bộ kế hoạch của Kiều Nhạc Sơn, nhưng chuyến thám thính đêm nay cũng xem như thu hoạch được không ít manh mối.

Lúc trước chỉ mơ hồ phỏng đoán việc Ôn Bất Đạo vướng vòng lao lý có phần liên can tới Kiều Nhạc Sơn. Thế nhưng đêm nay không những đã chắc chắn cớ sự thảy đều do gã nhúng tay vào, mà còn biết được độc phụ tâm địa rắn rết như Ôn phu nhân cũng là phường tòng phạm.

Căn nguyên dẫn đến hành động dã man này, ngoài việc hai kẻ cấu kết dâm loàn với nhau lo sợ bị Ôn Bất Đạo phát giác, còn có một nguyên nhân cực kỳ quan trọng, ấy chính là thèm khát khối tài sản khổng lồ kia.

Kỳ thực, trong thâm tâm Tần Tiêu cũng mang theo vài phần nghi hoặc.

Ôn Bất Đạo kinh doanh sòng bạc ở Quy thành, nhiều năm trôi qua tàng trữ được mấy chục vạn lượng bạc cũng là lẽ thường tình. Chỉ có điều nếu đã cất giấu trong hầm ngầm, vậy thì mấy chục vạn lượng bạc kia làm sao lại bốc hơi không một dấu vết cơ chứ?

Số bạc trắng đó hiện giờ rốt cuộc đang yên vị ở chốn nao?

Rời khỏi Cổ Thủy hạng, Tần Tiêu rảo bước tiến về hướng Tây Bắc của Tây thành. Càng đi đường xá lại càng hẻo lánh bủa vây. Đêm nay trời đổ mưa, khách bộ hành dạo quanh trong thành vốn đã thưa thớt, giờ phút này trên nẻo đường đi tới Thổ Địa miếu, lại càng tĩnh mịch quạnh quẽ tựa hồ chẳng có lấy một bóng người.

Giữa màn đêm đen kịt, không gian vắng lặng đến rợn ngợp này quả thực khiến Tần Tiêu cũng phải sởn gai ốc.

Lão bợm rượu từng nói tối nay con nợ sẽ mang bạc đến giao ở Thổ Địa miếu. Một trăm lượng bạc đối với những tay hào môn thân sĩ có lẽ chẳng đáng là bao, nhưng với Tần Tiêu mà nói thì lại tỏa ra sức cám dỗ mãnh liệt. Hơn nữa hai mươi lượng tiền công chạy vặt này đã ngang ngửa bổng lộc một năm trời của hắn. Vì hai mươi lượng bạc, vất vả chạy vặt một chuyến đối với Tần Tiêu quả thực chỉ là chuyện cỏn con.

Thổ Địa miếu ở Quy thành vỏn vẹn chỉ có hai tòa, nằm rải đều ở mỗi bên Đông thành và Tây thành.