Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 492. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 217
Đường Dung lên tiếng: "Người Ngột Đà lấy ngọn lửa làm vật tổ, danh xưng Đại Hỏa Thần chắc muốn nói Huyết Ma Lão Tổ chính là hóa thân của thần lửa. Ở trong lòng người Ngột Đà, lão quả thực được thờ phụng như một vị thần."
Tần Tiêu cười bảo: "Dung tỷ tỷ biết thật nhiều thứ."
Gương mặt Đường Dung thoáng ửng đỏ, nàng đưa mắt lườm hắn một cái.
"Uy danh của Huyết Ma Lão Tổ vang xa, thanh Huyết Ma đao này cũng được người đời biết đến." Điền Hồng Ảnh nói: "Người Ngột Đà nhìn thấy thanh đao này ắt sẽ sinh lòng kính úy, không dám báng bổ. Ngươi cầm đao này trong tay, ngày sau nếu quả thực chạm trán người Ngột Đà, lúc nguy nan, thanh đao này e rằng sẽ phát huy đôi chút tác dụng." Giọng y bỗng nhiên lạnh lẽo: "Ni Trát Mục, sự đã đến nước này, ngươi còn muốn giấu đầu hở đuôi sao? Đi ra!" Y lao vọt tới trước, một tiếng xé gió vang lên, thanh trường kiếm màu xanh sẫm điểm ngay góc chiếc rương, dăm gỗ bay lả tả. Ngay sau đó, mũi kiếm khẽ hất lên, nắp rương đã bật mở.
Chỉ thấy Ni Trát Mục từ trong rương đứng thẳng dậy, Thang Kinh Nghĩa và Thiên Phong đạo trưởng lập tức chĩa thẳng mũi đao, mũi kiếm về phía y.
Bên trong y chỉ vận một chiếc khố ngắn, khoác hờ áo bào dài bên ngoài, bộ dạng vô cùng nhếch nhác. Rõ ràng biến cố đêm nay xảy đến quá đỗi vội vàng, y không kịp ăn vận tử tế đã phải luống cuống trốn vào trong đó.
Y chỉnh đốn lại y phục, thế mà lại nặn ra một nụ cười: "Các vị quả nhiên thần thông quảng đại, ngay cả địa lao mà cũng thoát ra được, thật khiến ta không ngờ tới. Các ngươi thắng rồi, ta cam tâm nhận thua...!" Y chỉ tay về phía châu báu ngọc ngà bày la liệt, nói tiếp: "Mỗi người các ngươi lấy một ít rồi rời đi, bọn ta cũng sẽ không truy cứu nữa. Chuyện này chấm dứt tại đây, các ngươi thấy ý kiến này thế nào?"
Thang Kinh Nghĩa cười lạnh gằn giọng: "Ni Trát Mục, đầu óc ngươi úng nước rồi sao? Chết đến nơi còn dám ăn nói ngông cuồng, lão tử một đao chẻ đôi ngươi bây giờ."
Ni Trát Mục lại chẳng hề tỏ ra sợ hãi, chỉ điềm nhiên mỉm cười: "Tính mạng của ta tựa như một hạt cát bụi, chẳng đáng nhắc tới. Nếu ngươi muốn giết ta, bây giờ có thể ra tay, ta vốn không hề sợ hãi cái chết."
"Nếu ngươi không sợ chết, vậy còn chui rúc vào chỗ này làm gì?" Tần Tiêu cười khẩy: "Ni Trát Mục, ngươi có từng nghĩ đến cơ sự ngày hôm nay chưa?"
"Tất cả chỉ là chuyện làm ăn." Ni Trát Mục dang rộng hai tay: "Các ngươi không phải kẻ thù của ta, ta cũng chưa từng coi các ngươi là địch. Việc ta phải làm, chỉ là hoàn thành nhiệm vụ mà khách hàng giao phó. Các ngươi cũng có thể giao dịch với ta, đến lúc đó, chúng ta sẽ là bằng hữu."
Y bước ra khỏi chiếc rương, phong thái hết sức ung dung: "Lần làm ăn này thất bại, ta không còn gì để nói. Đồ đạc ở đây, các ngươi mỗi người cứ tùy ý chọn lựa vài món mang đi, sau đó rời khỏi Đoạn Không bảo. Từ nay về sau, những phi vụ liên quan đến các ngươi, chúng ta sẽ không nhận thêm nữa, hai bên vĩnh viễn không còn qua lại."
"Bách Lý Trường Chu là do ngươi phái người sát hại, cho nên món nợ này, chúng ta nhất định phải tính toán cho rõ ràng." Điền Hồng Ảnh điềm đạm lên tiếng, thanh trường kiếm màu xanh đã kề sát yết hầu Ni Trát Mục.
Ni Trát Mục bật cười: "Chốn này không thiếu kỳ trân dị bảo, ngươi cảm thấy mạng của Bách Lý Trường Chu đáng giá bao nhiêu, cứ việc cầm lấy số châu báu tương đương từ đây." Y xoáy chặt ánh mắt vào Điền Hồng Ảnh: "Trên thế gian này, bất luận là thứ gì cũng đều có thể đong đếm bằng giá cả, chỉ là có những cái mạng thật đáng tiền, lại có những cái mạng chẳng đáng một đồng."
"Ngươi cảm thấy tính mạng của Bách Lý Trường Chu có thể đong đếm bằng tiền bạc sao?"
"Không chỉ Bách Lý Trường Chu, mà cả các ngươi nữa." Ni Trát Mục hơi ngẩng đầu: "Sinh mệnh của các ngươi cũng có cái giá của nó. Ta chỉ muốn hỏi một câu, rốt cuộc thì mạng của một mình Bách Lý Trường Chu đáng giá, hay là mạng của tất cả các ngươi cộng lại đáng giá hơn?"
Thiên Phong đạo trưởng lạnh lùng chất vấn: "Ngươi nói lời này là có ý gì?"
"Vì Bách Lý Trường Chu báo thù mà giết chết ta, dĩ nhiên là việc quá dễ dàng." Ni Trát Mục ngậm cười: "Kiếm của ngươi lúc này đang kề sát yết hầu ta, chỉ cần đâm tới một tấc, mạng ta ắt sẽ tàn. Nhưng nếu giết ta, các ngươi chắc chắn cũng sẽ phải chết, không một ai có thể sống sót."
Thang Kinh Nghĩa quát lớn: "Ngươi còn dám đe dọa bọn ta?"
"Không hề đe dọa, ta chỉ đang trần thuật một sự thật với các ngươi mà thôi." Ni Trát Mục thở dài: "Có lẽ các ngươi đã biết ta là loại người nào, cũng rõ thủ lĩnh của ta rốt cuộc nắm giữ lực lượng khủng khiếp đến đâu. Các ngươi có phải cảm thấy đám người ở Đoạn Không bảo này đều yếu ớt mong manh? Tựa như những con cừu non có thể dễ dàng mặc người chém giết?"