Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 488. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 213
Thang Kinh Nghĩa lại vừa chém chết một gã hắc bào nhân, cũng biết quân số bên này đã đủ đối phó, liền mau chóng tiến về phía Tần Tiêu.
Ba người không hề chậm trễ, vòng qua tường bao, xuyên qua hai đạo môn, đi tới bên Tây viện, lại phát hiện nơi này yên tĩnh đến đáng sợ. Trong phòng hắt ra ánh đèn le lói, Thang Kinh Nghĩa nắm đao đi trước, cất tiếng gọi: "Điền các chủ?"
Lại nghe thấy trong phòng có tiếng người đáp lại: "Ở bên này." Đó chính là giọng nói của Thiên Phong đạo trưởng.
Ba người tiến vào trong phòng, kiến trúc bên trong thạch bảo này không giống Trung Nguyên, chủ yếu là các cột đá chèo chống. Ba người men theo ánh sáng đi tới, chỉ thấy phía trước hiện ra một chiếc giường đá. Trên giường trải chăn gấm làm từ lụa thượng hạng, mà bên mép giường đá lại nằm sóng soài hai cỗ thi thể. Vóc dáng nuột nà, nhan sắc diễm lệ, thân thể trần truồng, đều bị cắt đứt yết hầu.
Đường Dung chỉ liếc qua một cái, lập tức ngoảnh mặt đi.
"Ni Trát Mục đã giết bọn họ." Thiên Phong đạo trưởng từ một góc khuất bước ra: "Tên khốn này quả nhiên tâm ngoan thủ lạt, hạ thủ tuyệt đối không lưu tình."
Tần Tiêu bước tới, lấy áo y phục trên giường che đi hai cỗ thi thể của Hồ nữ.
Hắn thầm hiểu hai Hồ nữ này chắc chắn là tỳ nữ thị tẩm. Lúc nãy tiếng ưng minh vang lên, Ni Trát Mục lập tức biết có biến, liền giết chết hai tỳ nữ thị tẩm rồi nhanh chân lẩn trốn.
"Điền các chủ đâu?" Thang Kinh Nghĩa lên tiếng hỏi.
Thiên Phong đạo trưởng chỉ tay về phía sau: "Phía sau viện là vách núi, ta và Điền các chủ đã ra đó xem xét, không thấy tung tích Ni Trát Mục đâu. Vách núi dựng đứng cheo leo, Ni Trát Mục tuyệt đối không thể thoát thân bằng đường đó. Điền các chủ hiện đang kiểm tra xung quanh viện xem có dấu vết Ni Trát Mục tẩu thoát hay không. Ta đã lùng sục khắp nơi trong này nhưng chẳng có bất kỳ dấu vết nào, gã tựa như đã bốc hơi khỏi thế gian vậy."
Tần Tiêu thò tay vào trong chăn nệm, nói: "Nơi này vẫn còn ấm, Ni Trát Mục vừa mới rời đi không lâu. Hai Hồ nữ này bị giết chứng tỏ đây chắc chắn là phòng ngủ của y." Hắn đưa mắt nhìn quanh bốn phía, phát hiện căn phòng ngủ này không tính là rộng lớn, liếc mắt qua đã thu gọn mọi ngóc ngách, quả thực chẳng có chỗ nào để lẩn trốn.
"Ni Trát Mục giảo hoạt như hồ ly." Thiên Phong đạo trưởng nói: "Y đã sắp xếp nơi ngủ nghỉ ở đây thì nhất định đã dự tính trước tình huống như hôm nay, cũng chắc chắn đã chuẩn bị sẵn đường thoát thân cho mình." Lão nhíu chặt mày: "Ta đã lật tung cả căn phòng này lên, quả thực không có chỗ nào để giấu người."
Chợt thấy Đường Dung nhẹ nhàng dời gót ngọc đi tới một góc phòng. Tần Tiêu liền bước theo, chỉ thấy ở góc phòng dựng một pho tượng đá. Pho tượng này khoác trường bào, đầu quấn khăn dày, mũi miệng đều bị khăn choàng che kín, chỉ để lộ ra một đôi mắt. Tuy chỉ là tượng điêu khắc nhưng đôi mắt lại vô cùng tinh xảo, toát lên vẻ thâm thúy và sắc sảo vô ngần.
"Đây có lẽ chính là thủ lĩnh Sơn Trung Lão Nhân của bọn chúng." Tần Tiêu nói.
"Nếu thực sự là thủ lĩnh Sơn Trung Lão Nhân của Ni Trát Mục thì quả thật có hơi kỳ lạ." Đường Dung lại nhíu mày cất lời.
...
Tần Tiêu liền hỏi: "Kỳ lạ chỗ nào?"
Đường Dung ngẫm nghĩ một thoáng rồi đáp: "Sơn Trung Lão Nhân là thủ lĩnh của Ni Trát Mục, trong lòng đám người này tự nhiên xem ngài như bậc thần minh. Bức tượng đá này cũng như vật phẩm thờ phụng vậy."
"Đúng thế." Thang Kinh Nghĩa ở bên cạnh tiếp lời: "Chuyện này như chúng ta thờ phụng tổ sư gia, sẽ dùng bài vị hoặc bức họa làm vật dâng hương, để hậu bối sớm hôm bái tế."
Đường Dung liếc nhìn lão, lên tiếng vặn hỏi: "Vật thờ phụng vốn chẳng tầm thường, theo lẽ thường sẽ được đặt ở đâu?"
"Hoặc là thờ tại chính đường." Thang Kinh Nghĩa đáp: "Hoặc là phải lập từ đường, chuyên dùng để nhang khói."
Tần Tiêu bừng tỉnh ngộ, nói: "Nơi này là tẩm thất, vốn là chốn riêng tư, Ni Trát Mục ở đây cùng nữ nhân mây mưa hoan lạc, đương nhiên không thể để Sơn Trung Lão Nhân được tôn kính tựa thần minh ở ngay bên cạnh trừng mắt nhìn."
Đường Dung lườm Tần Tiêu một cái, tiếp lời: "Chí ít thì chẳng ai lại đặt bức tượng thần linh trong tẩm thất cả."
"Có lý." Thiên Phong đạo trưởng lúc này cũng nhận ra sự tình: "Tượng đá này chẳng những đặt trong tẩm thất, lại còn giấu ở góc tường. Quả thực kỳ quái vô cùng, nhất định có điểm mờ ám."
Đúng lúc này, chợt vang lên giọng nói của Điền Hồng Ảnh: "Kiểm tra pho tượng đá này đi, xem có gì khả nghi không."
Đám người nương theo tiếng nói nhìn sang, chỉ thấy y đang rảo bước đi tới. Tần Tiêu liền hỏi: "Các chủ, mắt của ngài đã khá hơn chút nào chưa?"
"Vẫn chưa nhìn rõ lắm, nhưng không có gì đáng ngại." Y sải bước tiến tới: "Vừa rồi ta nhìn thấy tượng đá này không suy nghĩ nhiều, vẫn là vị phu nhân này tâm tư chu toàn, nhìn ra sơ hở."