Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 487. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 212
Trong tình thế cấp bách, vậy mà hắn lại thi triển ra công phu điểm huyệt do Thẩm Dược Sư truyền thụ.
Tần Tiêu tuy bái Thẩm Dược Sư làm sư phụ ở Giáp Tự giám, nhưng lão cũng chỉ dạy cho hắn chút công phu điểm huyệt nhập môn thô thiển, bảo hắn ghi nhớ bí quyết vận kình khí từ đan điền dồn lên đầu ngón tay. Dẫu vậy, đây dẫu sao cũng là công phu điểm huyệt, luyện tập tuyệt nhiên không hề dễ dàng, kinh mạch cần đả thông lại không hề ít. Tần Tiêu tuy nắm rõ phương pháp điểm huyệt trong lòng bàn tay, nhưng chưa từng có cơ hội thực sự áp dụng.
Ngư Tràng thứ đã phóng ra như ám khí, hắn lâm vào đường cùng, lại chẳng có cách nào ứng phó với lưới cá, vạn bất đắc dĩ mới tung ra chiêu này, có thể coi như một sự giãy giụa cuối cùng.
Chỉ là hắn nằm mơ không ngờ, giữa lằn ranh sinh tử, đầu ngón tay mình lại thực sự phát ra kình khí.
Trên trán gã bạch bào nhân nọ đã xuất hiện một lỗ máu, thân thể loạng choạng vài cái rồi ngã gục sấp mặt xuống đất.
Mấy gã bạch bào nhân còn lại chỉ tưởng đồng bọn chết là do bị Ngư Tràng thứ đâm trúng. Trận lưới cá này cần một nhóm bốn người, thiếu một không được, một khi thiếu người thì lưới cá sẽ không thể bung ra uy lực.
Tuy nhiên, phản ứng của đám bạch bào nhân lại cực kỳ nhạy bén.
Ba gã đồng loạt vứt bỏ lưới cá, rút phắt bội đao bên hông, lao thẳng về phía Tần Tiêu. Tần Tiêu lại giở bài cũ, chụm hai ngón tay lại điểm ra. Nhưng lần này lại chẳng có chút phản ứng nào, tuy động tác của hắn cũng khiến ba gã bạch bào nhân khựng lại một nhịp.
Tần Tiêu ban nãy vừa dùng kình khí đâm chết một gã bạch bào nhân, trong lúc kinh ngạc còn chưa kịp vui mừng tột độ, chỉ tưởng rằng đã nắm được tuyệt chiêu để đối phó với địch thủ.
Nào ngờ chiêu này đến lần thứ hai lại mất linh. Chợt nghe Đường Dung ở bên cạnh hô lên: "Đao." Nàng ném thanh đao trong tay sang, Tần Tiêu nhanh tay bắt lấy. Có binh khí trong tay, tinh thần hắn phấn chấn trở lại, xoay người bật dậy.
Ba gã bạch bào nhân đã lao đến. Tần Tiêu vung đao đỡ lấy một nhát chém, cảm nhận thấy một luồng đao phong chém tới từ bên hông, hắn lách mình né tránh, thuận thế tung ra một cú đấm thẳng vào sườn kẻ nọ. Cú đấm của hắn lực đạo mười phần, gã kia kêu lên một tiếng đau đớn thảm thiết, lùi liền mấy bước.
Tần Tiêu đánh lui một người, liền xoay tay chém ngược lại một đao, thế đao hung hãn vô song, tốc độ nhanh như chớp giật. "Phập" một tiếng, đao chém thẳng vào vai một gã bạch bào nhân, không đợi gã phản ứng, loan đao tiện thế rạch ngang một đường cắt đứt yết hầu kẻ nọ.
Gã cuối cùng hung hãn không sợ chết, vẫn ngoan cố vung đao về phía Tần Tiêu. Hắn nghiêng người né tránh, hét lớn một tiếng, loan đao bổ thẳng xuống đầu gã. Gã kia giơ đao lên đỡ đòn, Tần Tiêu lại chém liên tiếp như băm thịt, chỉ trong nháy mắt đã bổ xuống năm sáu đao, song đao va chạm tóe lửa.
Chỉ là Tần Tiêu dốc toàn lực, lực đạo uy dũng, chém thêm một đao nữa, hổ khẩu của gã kia nứt toác, thật sự không thể chèo chống nổi, loan đao tuột khỏi tay. Tần Tiêu lại chém thêm một nhát, đao đã bổ thẳng vào đầu gã.
Gã bạch bào nhân bị trúng một đấm lùi lại ban nãy vừa mới lấy lại tinh thần, lúc ngẩng đầu lên thì ba tên đồng bọn đã đều nằm chết cứng trên mặt đất. Gã dùng hai tay nắm chặt thanh đao, giơ cao khỏi đỉnh đầu, rống lên một tiếng định lao tới Tần Tiêu, nào ngờ từ phía sau lóe lên một luồng đao quang. Cái đầu của gã bạch bào nhân này đã bay vút ra ngoài. Hóa ra Thang Kinh Nghĩa tình cờ ở ngay phía sau gã, nghe thấy gã rống to bèn tiện tay chém ra một đao.
Tần Tiêu thở dốc mấy hơi, nhìn quanh sân thây chất thành đống, người của Đoạn Không bảo thương vong quá nửa, phe mình cũng có một người bị thương nhẹ, tình hình không đáng ngại.
Hắn thầm nghĩ những kẻ của Đoạn Không bảo này e rằng chỉ có thể làm những chuyện ám sát lén lút, nếu đối đầu trực diện, quả thực không chịu nổi một kích. Thế nhưng hắn cũng biết đám người Thang Kinh Nghĩa đều là những kẻ sừng sỏ trên giang hồ, nếu không cũng chẳng thể chém giết đám người này như băm thịt thái rau.
Hắn bước tới thi thể gã bạch bào nhân ban nãy rút Ngư Tràng thứ ra, cất đi rồi mới nắm chặt thanh đao trong tay. Hắn quay đầu lại, thấy Đường Dung một tay ôm ngực, sắc mặt nhợt nhạt, biết rằng cuộc chém giết đêm nay quả thực đã khiến Đường Dung phải hoảng sợ. Hắn bước tới gần, cất lời an ủi: "Dung tỷ tỷ, ổn rồi, đám người này căn bản chẳng là gì."
"Vết thương trên vai ngươi có sao không?" Đường Dung lo lắng hỏi.
Tần Tiêu thực ra cũng lờ mờ cảm thấy vết thương trên vai mình dường như lại nứt ra, nhưng hắn lắc đầu cười đáp: "Không sao, tỷ tỷ đừng lo."
"Thang chưởng môn, chúng ta tới Tây viện." Tần Tiêu lo lắng hai người Điền Hồng Ảnh không ứng phó nổi bên đó. Đại cục chiến đấu bên này đã định, hắn bèn lớn tiếng gọi Thang Kinh Nghĩa: "Bên này không có vấn đề gì lớn nữa, ngài cùng ta đi chi viện cho Điền các chủ."