Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 481. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 206

Hai gã nọ toan tiếp tục xì xầm thì một người bỗng sực nhớ ra điều gì. Gã liếc mắt nhìn ra ngoài cửa rồi dứt khoát đứng dậy, tiến đến bên cạnh Tần Tiêu vỗ vỗ vai, buông lời gặng hỏi. Tần Tiêu dẫu nghe không lọt tai nhưng cũng lờ mờ đoán được gã đang truy vấn tung tích của Cổ Tu Nho. Ngay khi xoay người lại, gã nọ vừa chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Tần Tiêu, chưa kịp nói thêm chữ nào, Ngư tràng thứ trên tay Tần Tiêu đã đâm ngập vào yết hầu gã.

Tên ngục tốt còn lại đang bưng bát trà sữa nhâm nhi. Vừa cúp bát xuống chỉ thấy cơ thể đồng bọn giãy giụa bất thường. Gã cả kinh bật dậy, tuốt vội thanh loan đao lao thẳng về phía Tần Tiêu. Chợt gã cảm nhận được một luồng sát khí từ bên hông ập tới. Vừa ngoảnh đầu nhìn lại, gã kinh hãi thấy một bóng đen tựa lang sói khát máu đã sấn đến gần trong tấc gang. Sắc mặt gã thoắt cái trắng bệch, còn chưa kịp cất tiếng kêu la, đôi bàn tay giương cao của Thiên Phong đạo nhân đã hung hăng nện rầm xuống.

Bộ cùm xích kia vốn đúc bằng tinh thiết, nặng nề vô cùng. Cú giáng tử thần nện thẳng xuống đỉnh đầu tên ngục tốt làm óc lẫn máu tươi lập tức văng tung tóe. Gã chẳng kịp rên rỉ nửa lời, thân hình mềm nhũn đổ sụp xuống mặt đất, không ngừng co giật.

Thiên Phong đạo nhân lo sợ gã này chưa chết hẳn, bèn ngồi thụp xuống bồi thêm năm sáu nhát, nện cho cái đầu nọ nát bươm chẳng còn ra hình thù gì nữa mới chịu nương tay.

Tần Tiêu bên này cũng đã giải quyết xong tên ngục tốt. Hắn ném thi thể đổ gục xuống sàn, mượn ánh đèn lờ mờ, quả nhiên trông thấy nơi góc tường treo lủng lẳng một vòng sắt lố nhố vô số chìa khóa.

Tần Tiêu bèn tiến đến gỡ chùm chìa khóa xuống. Lũ chìa khóa gắn trên này có hình dáng khác xa với loại dùng để mở phòng lao. Hắn đưa mắt ra hiệu, Thiên Phong đạo trưởng lập tức bước tới, hai tay giơ cao. Tần Tiêu ướm thử vài lần, cạch một tiếng giòn giã vang lên, chiếc cùm xích bằng sắt quả nhiên đã được mở tung.

Nét mặt Thiên Phong đạo trưởng lộ rõ vẻ mừng rỡ tột độ. Lão nhẹ tay cởi bỏ cùm xích, sau đó nhặt lấy thanh loan đao của tên ngục tốt vừa bị diệt, đoạn chạy tới lượm nốt bội đao của gã còn lại, hạ giọng nói: "Trời cao vốn không tuyệt đường sống của con người. Tiểu huynh đệ, chuyến này mọi người thực sự phải đa tạ ân đức của ngươi rồi."

Tần Tiêu cũng chẳng màng nói lời khách sáo, tay cầm theo chùm chìa khóa cùm xích lao vút ra cửa. Đi ngang qua phòng lao của mình, hắn rẽ vào xốc nách Cổ Tu Nho xách lên, ngoảnh sang nói với Đường Dung: "Dung tỷ tỷ, tỷ hãy nhẫn nại đợi thêm chốc lát, gã này ta còn việc phải cần dùng đến." Dứt lời, hắn xách Cổ Tu Nho bước ra khỏi phòng, tiến thẳng đến chỗ Điền Hồng Ảnh.

Đám đông vẫn luôn chực chờ, thấy hai người bình an vô sự trở về thì nét mặt ai nấy đều hân hoan.

"Tiểu huynh đệ, đây là kẻ nào?" Thang Kinh Nghĩa trông thấy Tần Tiêu xách một người bước vào liền hết sức kinh ngạc, đám đông xung quanh cũng lộ rõ vẻ hồ nghi.

Tần Tiêu chẳng phí lời, lập tức dùng chìa khóa mở tung gông cùm tay chân cho hết thảy mọi người. Tìm lại được tự do, nhuệ khí ai nấy đều bừng bừng phấn chấn.

"Kẻ này cấu kết cùng Ni Trát Mục. Chúng ta đối với địa thế thạch bảo vạn phần bỡ ngỡ, đành phải xem gã liệu có tỏ tường chút nào hay không." Tần Tiêu giải thích: "Chỉ hiềm một nỗi trước đó gã đã bị ta đánh ngất, hiện thời vẫn chưa hồi tỉnh."

Thiên Phong đạo trưởng liền đáp: "Chuyện này dễ ợt." Lão cúi gập thân mình, xuất thủ như điện, điểm mấy chỉ vào các huyệt đạo trên người Cổ Tu Nho. Tức thì nghe Cổ Tu Nho thở hắt ra một hơi dài, hai mắt từ từ mở hé.

Gã lờ đờ gượng mình ngồi dậy, chợt sững người kinh hãi khi nhận ra bóng đen vây kín xung quanh. Lấy lại chút định thần, lại trông thấy đám đông rực sát khí tựa lang như hổ đang trừng trừng dán mắt vào mình, Cổ Tu Nho càng thêm hồn bay phách lạc, giọng run lẩy bẩy: "Các... các người là ai?"

Cảm nhận được có lực đạo vỗ nhẹ lên vai áo, gã lóng ngóng ngoảnh đầu thì chạm phải một thân ảnh vận y phục ngục tốt. Cổ Tu Nho thoạt tiên ngớ người, đến khi nhìn rõ mồn một diện mạo kẻ nọ bèn hoảng loạn thất thanh: "Là... là ngươi!"

Trước khi bước vào, Tần Tiêu đã sớm tháo lớp khăn đen che mặt, để lộ rõ dung nhan. Hắn mỉm cười nói: "Cổ Tu Nho, ngươi hãy nhìn cho rõ, nơi đây toàn bậc cao thủ. Bất kỳ ai trong số họ cũng chỉ cần dùng một ngón tay là thừa sức đoạt mạng ngươi. Tốt nhất ngươi hãy ngoan ngoãn một chút, chớ dại dột mà chọc giận chư vị tiền bối."

Thang Kinh Nghĩa hầm hầm bước tới túm chặt cổ áo Cổ Tu Nho, giọng tàn khốc quát nạt: "Ngươi là tay chân của Ni Trát Mục? Lão tử bây giờ sẽ băm vằm ngươi ra."

Cổ Tu Nho bấy giờ thực lòng chỉ muốn lăn đùng ra ngất xỉu thêm lần nữa. Bốn bề toàn những kẻ hung tợn, gã cả đời đã khi nào tận mắt chứng kiến cục diện đáng sợ nhường này đâu. Toàn thân bủn rủn như bùn nhão, gã thều thào: "Tha... tha mạng, ta... ta tuyệt đối không phải người của y, ta...!"