Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 480. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 205
"Vô dụng thôi." Điền Hồng Ảnh cuối cùng cũng lên tiếng: "Những kẻ này đều là thuộc hạ của Sơn Trung Lão Nhân, từ khi còn là trẻ nhỏ họ đã được Sơn Trung Lão Nhân huấn luyện. Nếu nói trên thiên hạ này thực sự có những kẻ xem cái chết như không thì chính là những kẻ dưới trướng Sơn Trung Lão Nhân. Họ không sợ hãi cái chết, cũng sẽ không bán đứng đồng bọn. Bắt được ngục tốt, ngươi dù có dùng hết mọi cách không thể khiến hắn mở miệng đâu."
Một nam tử ngoài ba mươi tuổi đứng bên cạnh nãy giờ vẫn chau mày, lúc này mới lên tiếng: "Liệu chúng ta có thực sự phải đối đầu với Ni Trát Mục không? Theo ta thấy hay là nhân lúc đêm tối trốn khỏi Đoạn Không Bảo thì hơn, không cần phải chém giết với họ. Nếu thực sự giết người của Đoạn Không Bảo, Sơn Trung Lão Nhân sẽ tuyệt đối không buông tha chúng ta đâu." Giữa lông mày y thế mà lại lộ vẻ sợ hãi: "Nếu bị Sơn Trung Lão Nhân để mắt tới, e là tất cả chúng ta đều sẽ chết không có chỗ chôn."
...
Kẻ nọ vừa dứt lời, Thang Kinh Nghĩa lập tức cười nhạt: "Nếu ngươi không có gan, cứ việc quay về phòng giam, chẳng ai ép uổng."
"Nếu không nhờ tiểu huynh đệ cứu chúng ta ra ngoài, chúng ta đã sớm thành cừu non mặc người xẻ thịt." Thiên Phong đạo nhân cũng lạnh lùng nói: "Người ta đã kề đao lên tận cổ, ngươi vậy mà vẫn còn rụt rè lo trước cố sau, thật khiến chúng ta được mở mang tầm mắt."
Kẻ nọ nhất thời tỏ vẻ túng quẫn.
Thực chất, những người còn lại trong lòng cũng ôm nỗi lo này.
Nhưng lời này của Thiên Phong đạo nhân quả thực vô cùng chí lý.
Người ta đều đã kề đao tận cổ, lại còn sợ hãi chuyện trả thù về sau, ngẫm lại quả có phần nực cười.
Tần Tiêu hạ giọng nói: "Nếu chư vị có ai không muốn dấn thân vào chuyện này, bây giờ có thể quay lại. Vị tiền bối đây nói đúng, chúng ta tuyệt đối không ép uổng. Nếu ngay từ đầu đã chẳng thể đồng tâm hiệp lực, muốn đánh nát vòng vây thoát khỏi Đoạn Không bảo, e rằng khó càng thêm khó."
Đám đông đưa mắt nhìn nhau, tịnh không một ai lên tiếng.
Điền Hồng Ảnh rốt cuộc cất lời: "Ni Trát Mục đã hạ độc ta, hiện tại mắt ta vẫn chưa nhìn rõ, thị lực mờ mịt. Song chỉ cần cho ta một món binh khí, ta cũng có thể trợ giúp các vị một tay."
Điền Hồng Ảnh vốn là môn nhân của Kiếm cốc, danh tiếng vang xa, mọi người nghe y nói vậy thì càng không còn e ngại.
Tần Tiêu ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: "Việc này không thể chậm trễ, để ta đi giải quyết hai tên ngục tốt kia trước. Đạo trưởng, ngài không bị vướng cùm chân, liệu có thể trợ giúp ta một tay chăng?"
Thiên Phong đạo trưởng lập tức đáp: "Nghĩa bất dung từ!"
Nơi đám người Tần Tiêu bị giam giữ vốn là hầm ngầm, trước đó khi bị giải vào, bọn họ phải bước xuống từng bậc đá tiến sâu vào lòng đất. Ngay trước cửa lao có lính canh gác, mà vừa bước hết bậc thang, men theo phía bên trái có một gian thạch thất nhỏ, ấy chính là chỗ trú ngụ của đám ngục tốt.
Tần Tiêu quay lại phòng giam của mình. Cổ Tu Nho vẫn chưa tỉnh lại, còn thi thể tên ngục tốt nằm sải lai trên mặt đất. Tần Tiêu chẳng chút chần chừ, thoăn thoắt lột y phục của gã ngục tốt rồi tự mình khoác lên.
Tên ngục tốt này có vóc dáng nhỉnh hơn Tần Tiêu đôi chút, may thay không quá mập mạp. Tần Tiêu vận bộ y phục ấy vào, thoạt nhìn qua quả thực rất khó nhận ra sơ hở.
Đường Dung thu hết thảy vào tầm mắt, hạ giọng khẽ hỏi: "Ngươi định làm gì?"
"Dung tỷ tỷ, những người khác trong phòng giam đều đã được ta thả ra ngoài, hơn nữa ta cũng đã bàn bạc ổn thỏa cùng mọi người, sẽ liên thủ đánh dẹp một đường thoát khỏi Đoạn Không bảo." Tần Tiêu hạ giọng dặn dò: "Tỷ hãy ở lại đây canh chừng Cổ Tu Nho, tạm thời chớ vội rời đi, lát nữa ta sẽ đến đón tỷ."
"Ngươi hành sự phải hết sức cẩn thận." Đường Dung vội vàng nhắc nhở.
Tần Tiêu mỉm cười với Đường Dung. Đám ngục tốt vốn mặc hắc bào, che kín mặt mũi cũng bằng hắc cân. Tần Tiêu liền dựa theo trang phục ấy dùng khăn đen quấn rịt khuôn mặt, đoạn mới lẳng lặng bước ra khỏi phòng giam.
Thiên Phong đạo nhân đứng chực chờ bên ngoài, hai tay đỡ lấy cùm xích sắt nhằm tránh phát ra tiếng động.
Hai người rón rén lùi bước đến gần gian thạch thất của bọn ngục tốt, cẩn thận áp sát rẽo tường mà tiến tới. Cửa thạch thất hiện đang hé mở, hai tên ngục tốt ngồi chễm chệ bên trong thì thầm to nhỏ chuyện trò. Tần Tiêu khẽ gật đầu với Thiên Phong đạo nhân, bàn tay siết chặt Ngư tràng thứ giấu gọn trong tay áo. Hắn hít sâu một hơi, đoạn hiên ngang bước vào thạch thất.
Bên trong có thắp đèn nhưng ánh sáng lờ mờ chẳng mấy tỏ rạng. Hai gã ngục tốt thấy đồng bọn trở về liền đưa mắt ngó sang. Tần Tiêu lập tức nghiêng người rảo bước về phía góc thạch thất. Hai gã kia tịnh không hề sinh nghi, cất tiếng lầm bầm vài câu với Tần Tiêu. Lời nói tuôn ra chẳng phải tiếng Trung Nguyên, Tần Tiêu vốn không hiểu mô tê gì nên điềm nhiên phớt lờ.